Chương 87: Thâm Uyên quân đoàn !

Huyết Lao vẫn giống như mọi ngày.

Những đường hầm sâu hun hút kéo dài dưới lòng đất, ánh đèn đỏ thẫm treo trên vách đá chiếu xuống nền đá gồ ghề.

Hàng trăm nô lệ cúi đầu đào khoáng, tiếng kim loại va vào đá vang lên đều đặn.

Keng.

Keng.

Keng.

Dạ Thiên đứng giữa đám người, tay cầm cuốc khoáng, động tác chậm rãi nhưng chính xác.

Mỗi lần cuốc hạ xuống, một mảnh Thần Tủy Khoáng nhỏ lại rơi ra khỏi vách đá.

Nhìn qua, hắn chẳng khác gì một nô lệ bình thường.

Nhưng thực tế, thần niệm của hắn đã lặng lẽ lan khắp toàn bộ khu mỏ.

Dưới những khe đá tối tăm, trong các đường hầm bỏ hoang, thậm chí sâu trong những vết nứt của vách đá… từng sinh vật bóng tối đang âm thầm di chuyển.

Đó là những sinh mệnh Thâm Uyên do hắn tạo ra.

Ban đầu chỉ có vài chục.

Nhưng sau hơn một tháng, số lượng đã vượt quá một nghìn.

Chúng sinh trưởng rất nhanh.

Một con nhện bóng tối bò qua vách đá, thân thể lớn gần bằng một con chó.

Những chiếc chân dài sắc như dao cắm vào đá, giúp nó di chuyển mà hầu như không phát ra tiếng động.

Trong miệng nó kéo theo một thứ.

Một cánh tay người.

Không xa đó, vài sinh vật giống rắn khói đen đang quấn quanh một xác nô lệ, lặng lẽ hấp thu năng lượng còn sót lại trong cơ thể.

Chỉ trong vài phút, thi thể kia đã hóa thành tro bụi.

Tất cả diễn ra trong bóng tối.

Không ai biết.

Không ai nhìn thấy.

Ngay cả những lính canh Chân Thần cũng không phát hiện ra điều gì.

Bởi vì toàn bộ sinh vật Thâm Uyên đều nhận được một mệnh lệnh duy nhất từ Dạ Thiên.

Ẩn nấp.

Sinh trưởng.

Không được lộ diện.

Đúng lúc đó, một tiếng gào thét vang lên từ cuối đường hầm.

“Có người chết!

Đám nô lệ lập tức ngẩng đầu.

Một thi thể nằm trên mặt đất.

Đó là một lính canh.

Cổ hắn bị cắn nát, máu chảy loang trên nền đá.

Tên quản ngục chạy tới, sắc mặt lập tức trầm xuống.

“Chuyện gì xảy ra?

Một lính canh khác run giọng đáp:

“Chúng tôi… không biết.

“Chỉ nghe thấy tiếng động.

Khi chạy tới thì đã như vậy rồi.

Quản ngục cúi xuống kiểm tra thi thể.

Vết cắn rất kỳ lạ.

Không giống linh thú.

Cũng không giống ma thú.

Giống như thứ gì đó… hoàn toàn xa lạ.

Ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo.

“Phong tỏa khu mỏ.

“Kiểm tra toàn bộ đường hầm.

Ngay lập tức, hàng chục lính canh bắt đầu lục soát.

Nhưng trong bóng tối sâu thẳm của các khe đá, từng đôi mắt đỏ đang lặng lẽ nhìn xuống.

Một con nhện bóng tối khẽ rung thân.

Một con rắn khói đen bò dọc theo trần hang.

Chúng không tấn công.

Chúng chỉ quan sát.

Ở phía xa, Dạ Thiên vẫn đứng giữa đám nô lệ, tiếp tục đào khoáng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng trong đầu hắn, một bức tranh hoàn toàn khác đang dần thành hình.

Quân đoàn Thâm Uyên.

Một hệ sinh thái hoàn chỉnh.

Và Huyết Lao…

Chính là chiếc lồng nuôi dưỡng chúng.

Đêm hôm đó, khi tất cả nô lệ đã bị nhốt vào phòng giam, Dạ Thiên lại tiến vào thể nội thế giới.

Không gian rộng lớn của Linh Giới lập tức hiện ra trước mắt.

Ở trung tâm là Linh Giới rộng lớn, còn xung quanh nó, hàng trăm tiểu thế giới đang chậm rãi quay quanh như những vì sao trong tinh không.

Trên một ngọn núi cao ở trung tâm Linh Giới, Uyên đang đứng lặng.

Xung quanh nó là hơn mười sinh vật Thâm Uyên.

Nhưng so với lúc vừa được tạo ra, khí tức của chúng đã thay đổi rõ rệt.

Một con trong số đó… thậm chí đã đạt tới Chân Thần sơ kỳ.

Dạ Thiên khẽ nhíu mày.

“Tiến hóa nhanh vậy sao?

Uyên chậm rãi bước tới, đôi mắt tối đen nhìn hắn.

“…ăn… nhiều…”

Dạ Thiên lập tức hiểu ra.

Huyết Lao có quá nhiều năng lượng hỗn loạn.

Thần Tủy Khoáng.

Oán khí của nô lệ.

Và cả năng lượng rò rỉ từ khe nứt Thâm Uyên.

Tất cả… đều trở thành thức ăn cho chúng.

Một sinh vật bò tới trước mặt hắn.

Đó chính là con nhện bóng tối đầu tiên.

Nhưng lúc này cơ thể nó đã lớn gấp ba lần trước kia.

Trên lưng xuất hiện một lớp giáp đen dày, cứng như kim loại.

Trong đầu Dạ Thiên vang lên một ý niệm rất yếu.

“…cha…”

Hắn nhìn nó một lúc, ánh mắt bình tĩnh.

Sau đó khẽ giơ tay.

“Để ta xem.

Hồng Mông Bút xuất hiện trong tay.

Dạ Thiên vẽ một đường trong không trung.

Một luồng sáng tạo chi lực lập tức bao phủ toàn bộ cơ thể con nhện.

Hắn bắt đầu chỉnh sửa cấu trúc sinh mệnh của nó.

Gia tăng khả năng hấp thu năng lượng.

Gia cố lớp giáp.

Tăng tốc độ tái sinh.

Từng nét bút rơi xuống như đang viết lại bản chất sinh mệnh.

Khi nét cuối cùng hoàn thành, cơ thể con nhện bỗng rung lên.

Khí tức của nó lập tức tăng mạnh.

Chỉ trong vài giây…

Nó đã bước vào Chân Thần cảnh.

Dạ Thiên nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

Nếu cứ tiếp tục như vậy…

Quân đoàn Thâm Uyên của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở một nghìn con.

Mà có thể là—

Một vạn.

Mười vạn.

Thậm chí… nhiều hơn.

Đúng lúc đó, một dao động mạnh truyền tới từ bên ngoài.

Là khe nứt Thâm Uyên.

Sinh vật cổ xưa dưới vực sâu… lại mở mắt.

Nhưng lần này—

Ánh mắt của nó không còn nhìn về phía Dạ Thiên.

Mà nhìn về bóng tối trong các đường hầm.

Nơi hàng nghìn sinh vật Thâm Uyên đang lặng lẽ ẩn nấp.

Trong đôi mắt sâu như vực thẳm kia, bỗng xuất hiện một tia cảm xúc kỳ lạ.

Giống như…

Một vị vua cổ xưa vừa nhận ra rằng trong lãnh địa của mình—

Đã xuất hiện một chủ nhân mới.

————————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập