Chương 86: Một chủng tộc

Sau khi sinh vật Thâm Uyên đầu tiên ra đời, Dạ Thiên bắt đầu hiểu ra một điều rất quan trọng.

Sinh mệnh Thâm Uyên không giống những sinh vật hắn từng sáng tạo trước đây.

Chúng không cần hệ sinh thái hoàn chỉnh, không cần linh khí ổn định, thậm chí càng ở nơi hỗn loạn, chúng càng mạnh.

Mà Huyết Lao… chính là môi trường hoàn hảo.

Mỗi ngày nơi này đều có người chết, máu và oán khí tích tụ, thần lực hỗn loạn từ Thần Tủy Khoáng lan tràn khắp các đường hầm.

Còn dưới sâu hơn nữa, khe nứt Thâm Uyên kia giống như một nguồn năng lượng vô tận.

Đối với những sinh mệnh mới mà Dạ Thiên đang tạo ra, đó giống như đại dương.

Đêm hôm đó, khi toàn bộ nô lệ bị nhốt trong phòng giam, Dạ Thiên lại tiến vào thể nội thế giới của mình.

Hồng Mông Bút xuất hiện trong tay.

Trước mặt hắn là khoảng không gian trống trải của Linh Giới.

Uyên và sinh vật Thâm Uyên đầu tiên đang đứng bên cạnh, giống như đang chờ đợi.

Dạ Thiên không nói gì.

Hắn trực tiếp bắt đầu vẽ.

Nét bút đầu tiên, một sinh vật nhỏ xuất hiện, thân thể giống như con nhện nhưng được cấu tạo từ năng lượng bóng tối.

Nét bút thứ hai, một sinh vật khác ra đời, thân thể dài như rắn, nhưng toàn thân giống như khói đen đang chuyển động.

Nét bút thứ ba.

Nét bút thứ tư.

Chỉ trong một đêm, hơn hai mươi sinh vật Thâm Uyên mới được tạo ra.

Chúng không quá mạnh, phần lớn chỉ tương đương cấp ba hoặc cấp bốn trong Linh Giới.

Nhưng điều khiến Dạ Thiên hài lòng chính là khả năng sinh tồn của chúng.

Chúng có thể hấp thu năng lượng hỗn loạn.

Có thể tự sinh trưởng.

Thậm chí… có thể sinh sản.

Sau khi hoàn thành, Dạ Thiên mở một khe nhỏ dẫn ra ngoài thế giới thực.

Tất cả sinh vật Thâm Uyên lần lượt chui qua khe hở đó.

Chúng không đi xa.

Mà trực tiếp ẩn mình trong những khe đá, những hốc tối của Huyết Lao.

Không ai phát hiện.

Không một ai.

Ngay cả đám lính canh Chân Thần cũng không hề biết, trong bóng tối của khu mỏ đang xuất hiện một thứ hoàn toàn mới.

Một chủng tộc.

Những ngày sau đó, mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường.

Nô lệ tiếp tục đào khoáng.

Lính canh tiếp tục giám sát.

Mỗi đêm lại có hiến tế.

Nhưng dần dần… những chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.

Một số lính canh phát hiện khoáng thạch biến mất.

Một vài đường hầm xuất hiện dấu vết kỳ lạ giống như bị sinh vật nào đó cắn phá.

Thỉnh thoảng lại có nô lệ nói rằng họ nghe thấy tiếng bò trườn trong bóng tối.

Nhưng không ai tìm được thứ gì.

Trong khi đó, Dạ Thiên vẫn im lặng làm việc như trước.

Chỉ có điều mỗi đêm, khi mọi người ngủ say, hắn lại lặng lẽ quan sát.

Sinh vật Thâm Uyên đang sinh sôi.

Chúng di chuyển trong bóng tối như những chiếc bóng sống.

Chúng ăn những mảnh khoáng nhỏ, hấp thu năng lượng hỗn loạn, thậm chí thỉnh thoảng còn kéo xác nô lệ vào những khe đá sâu để phân giải.

Chỉ trong mười ngày.

Số lượng của chúng đã vượt quá hai trăm.

Một tháng sau.

Con số đó đã gần một nghìn.

Và điều khiến Dạ Thiên bất ngờ nhất chính là…

Một số sinh vật Thâm Uyên bắt đầu tiến hóa.

Một con nhện bóng tối ban đầu chỉ to bằng bàn tay, giờ đã lớn bằng một con sói.

Một con rắn khói đen có thể xuyên qua khe đá như nước.

Chúng bắt đầu hình thành trật tự.

Uyên trở thành trung tâm của tất cả.

Mỗi khi nó xuất hiện, toàn bộ sinh vật Thâm Uyên đều cúi xuống.

Giống như thần phục.

Dạ Thiên đứng trong bóng tối của đường hầm, lặng lẽ nhìn cảnh tượng đó.

Hắn không ra lệnh.

Không can thiệp.

Chỉ quan sát.

Bởi vì đây chính là thứ hắn muốn thấy nhất.

Một hệ sinh thái tự phát triển.

Một quân đoàn… không cần điều khiển.

Một đêm nọ, Lạc Tuyết bất chợt khẽ nói khi đang đào khoáng.

“Ngươi có cảm thấy không?

Dạ Thiên ngẩng đầu.

“Cái gì?

Nàng nhìn vào bóng tối của đường hầm sâu.

“Ta cảm giác… nơi này đang có thứ gì đó.

“Rất nhiều thứ.

Dạ Thiên im lặng vài giây.

Sau đó chỉ khẽ cười nhạt.

“Có lẽ chỉ là chuột.

Nhưng khi hắn quay lưng đi, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm.

Bởi vì hắn biết rõ.

Không phải chuột.

Mà là…

Một quân đoàn Thâm Uyên đang lớn lên từng ngày.

Ẩn mình trong lòng đất.

Chờ đợi thời điểm thích hợp.

Và ở sâu trong khe nứt của Huyết Lao, sinh vật cổ xưa kia lại mở mắt lần nữa.

Lần này nó không nhìn những nô lệ.

Không nhìn lính canh.

Mà nhìn về những bóng tối đang di chuyển trong đường hầm.

Trong đôi mắt sâu như vực thẳm của nó… lần đầu tiên xuất hiện một tia kinh ngạc.

Bởi vì nó nhận ra một điều.

Trong thế giới này…

Đã có kẻ khác.

Biết cách tạo ra sinh mệnh của Thâm Uyên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập