Cũng từ hôm đó, Dạ Thiên bắt đầu thay đổi kế hoạch.
Ban ngày hắn vẫn đào khoáng như bình thường.
Nhưng ban đêm, khi tất cả nô lệ đều ngủ say, hắn sẽ lặng lẽ dùng thần niệm thăm dò khe nứt.
Ban đầu chỉ là vài trăm mét.
Sau đó dần dần xuống sâu hơn.
Một nghìn mét.
Hai nghìn mét.
Ba nghìn mét.
Càng xuống sâu, khí tức Thâm Uyên càng nặng nề.
Ngay cả Dạ Thiên cũng phải cẩn thận che giấu thần niệm.
Nhưng đến một ngày.
Khi thần niệm của hắn vừa chạm tới độ sâu khoảng năm nghìn mét…
Một con mắt mở ra.
Con mắt khổng lồ.
Lớn đến mức gần như chiếm trọn cả khe nứt.
Đồng tử của nó đen như vực sâu.
Ngay khoảnh khắc đó, thần niệm của Dạ Thiên bị kéo căng như dây đàn.
Hắn lập tức cắt đứt liên kết.
Trong phòng ngủ tạm bợ của nô lệ, Dạ Thiên mở mắt ra.
Trán hắn đã ướt mồ hôi.
“Thứ đó…”
“Vẫn còn sống.
Từ sau lần đó, Dạ Thiên không dám tùy tiện thăm dò nữa.
Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là sinh vật dưới khe nứt cũng không phản ứng gì thêm.
Giống như nó chỉ nhìn hắn một lần… rồi lại ngủ say.
Điều này khiến Dạ Thiên càng tò mò.
Bởi vì hắn cảm nhận được một điều.
Sinh vật kia rất yếu.
Không phải yếu về bản chất.
Mà là yếu vì bị phong ấn.
Sau nhiều ngày quan sát, Dạ Thiên dần phát hiện ra một số quy luật.
Khe nứt dưới mỏ Huyết Lao không phải tự nhiên hình thành.
Nó giống một vết nứt nối sang thế giới khác.
Thế giới Thâm Uyên.
Thỉnh thoảng sẽ có những luồng năng lượng đen tràn lên từ đó.
Chính thứ năng lượng này khiến nô lệ biến dị.
Nhưng điều kỳ lạ là…
Sinh vật dưới đáy khe nứt dường như đang hấp thu chính những luồng năng lượng ấy.
Giống như một đứa trẻ đang ngủ say, thỉnh thoảng lại hít thở.
Trong thể nội thế giới, Uyên càng lúc càng kích động.
Nó thậm chí nhiều lần muốn đi ra ngoài.
“.
ta muốn.
gặp.
Dạ Thiên lập tức từ chối.
“Không được.
Uyên cúi đầu.
Nhưng Dạ Thiên biết, nó không từ bỏ ý nghĩ đó.
Cũng từ lúc này, hắn bắt đầu một kế hoạch khác.
Hắn lấy ra Hồng Mông Bút.
Sau đó bắt đầu vẽ.
Không phải vẽ sinh mệnh hoàn chỉnh.
Mà là vẽ cấu trúc năng lượng của sinh vật dưới khe nứt.
Lần đầu tiên hắn thử vẽ…
Trang giấy trực tiếp cháy thành tro.
Lần thứ hai…
Cả căn phòng suýt nữa bị khí tức hỗn loạn phá hủy.
Đến lần thứ ba, Dạ Thiên mới miễn cưỡng vẽ được một phần nhỏ.
Chỉ là một đoạn cấu trúc năng lượng.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó…
Một thông báo vang lên trong hệ thống.
“Sáng tạo chi lực +120000.
Dạ Thiên ngây người.
Chỉ một mảnh cấu trúc.
Đã hơn một trăm nghìn?
Hắn lập tức hiểu ra.
Sinh mệnh Thâm Uyên kia có cấp độ cực cao.
Nếu có thể vẽ hoàn chỉnh…
Có lẽ hắn sẽ tạo ra một chủng tộc hoàn toàn mới.
Một chủng tộc Thâm Uyên.
Trong lúc Dạ Thiên đang âm thầm nghiên cứu khe nứt.
Một chuyện khác cũng xảy ra.
Một nhóm nô lệ mới được đưa vào mỏ.
Trong số đó có một cô gái.
Nàng có mái tóc bạc, đôi mắt màu lam nhạt.
Dù bị xiềng xích, khí chất vẫn rất khác biệt.
Ngay khi nhìn thấy nàng, Dạ Thiên đã nhận ra.
Thiên phú cực cao.
Thậm chí còn mạnh hơn nhiều bán thần trong Huyết Lao.
Nhưng nàng cũng bị áp chế giống tất cả mọi người.
Những ngày sau đó, Dạ Thiên phát hiện nàng rất ít nói.
Chỉ âm thầm đào khoáng.
Cho đến một đêm.
Khi tất cả đều đã ngủ.
Nàng bỗng lên tiếng.
“Ngươi không phải nô lệ.
Dạ Thiên mở mắt.
Nhìn sang phía nàng.
“Vì sao?
Cô gái khẽ cười.
“Ánh mắt.
“Người thật sự tuyệt vọng… sẽ không có ánh mắt như ngươi.
Hai người im lặng một lúc.
Sau đó nàng nói thêm.
“Ta tên Lạc Tuyết.
“Trước kia là thiên tài của một gia tộc thần tộc.
“Sau đó… gia tộc bị diệt.
Dạ Thiên không hỏi thêm.
Bởi vì những câu chuyện như vậy ở Chí Tôn Thần Giới quá nhiều.
Nhưng Lạc Tuyết lại hỏi hắn.
“Còn ngươi?
Dạ Thiên suy nghĩ một chút.
Rồi trả lời.
“Ta đang nghiên cứu thứ gì đó.
Nàng nhíu mày.
“Ở đây?
Dạ Thiên chỉ xuống lòng đất.
“Dưới đó.
Lạc Tuyết nhìn hắn thật lâu.
Sau đó khẽ nói.
“Ta cũng cảm nhận được.
“Hình như có thứ gì… đang nhìn chúng ta.
Một đêm nọ.
Uyên đột nhiên biến mất khỏi Linh Giới.
Dạ Thiên lập tức cảm nhận được.
Hắn mở mắt.
Sau đó nhìn xuống khe nứt.
Một luồng khí tức quen thuộc đang tràn ra từ đó.
Uyên đã chạy ra ngoài.
Dạ Thiên lập tức dùng thần niệm bao phủ toàn bộ khu mỏ.
Cuối cùng hắn tìm thấy nó.
Ngay bên mép khe nứt.
Uyên đang đứng đó.
Nhìn xuống bóng tối vô tận.
mẹ.
Nó thì thầm.
Ngay lúc đó.
Từ dưới khe nứt…
Một xúc tu khổng lồ chậm rãi vươn lên.
Không mang theo ác ý.
Chỉ nhẹ nhàng chạm vào Uyên.
Giống như một cái ôm.
Khoảnh khắc ấy.
Cả khu mỏ rung chuyển.
Nhưng điều khiến Dạ Thiên kinh ngạc nhất là…
Uyên không bị nuốt chửng.
Ngược lại.
Khí tức của nó đang tăng lên.
Rất nhanh.
Giống như một đứa trẻ vừa tìm thấy nguồn gốc của mình.
Ngay khi khe nứt rung chuyển.
Toàn bộ mỏ Huyết Lao lập tức báo động.
Hàng chục cường giả Chân Thần xuất hiện.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ trên không.
“Phong ấn đang yếu đi.
“Chuẩn bị hiến tế.
Nghe đến đó, sắc mặt Dạ Thiên thay đổi.
Hiến tế.
Hóa ra đây mới là mục đích thật sự của Huyết Lao.
Không phải khai thác khoáng.
Mà là nuôi dưỡng sinh vật Thâm Uyên.
Đúng lúc đó.
Uyên quay đầu lại nhìn Dạ Thiên.
Trong mắt nó xuất hiện cảm xúc rất rõ ràng.
Sợ hãi.
họ.
muốn.
giết mẹ.
Dạ Thiên nhìn xuống khe nứt.
Sau đó thở dài một hơi.
“Xem ra…”
“Không thể tiếp tục giả vờ nữa rồi.
Hắn chậm rãi đứng dậy.
Trong thể nội thế giới, hàng chục thế giới bắt đầu chuyển động.
Sáng tạo nguyên lực cuồn cuộn dâng lên.
Ánh mắt Dạ Thiên trở nên bình tĩnh đến đáng sợ.
“Vậy thì…”
“Ta cũng thử xem.
“Thâm Uyên thật sự… rốt cuộc là thứ gì.
——————
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập