Những năm sau đó trôi qua chậm chạp trong mắt người ngoài, nhưng với Dạ Thiên, mỗi ngày đều là một lần thu hoạch.
Huyết Lao vẫn tối tăm và nặng nề như cũ.
Nô lệ ngày ngày đào khoáng, có kẻ chết vì kiệt sức, có kẻ bị Thâm Uyên Ma kéo xuống lòng đất.
Nhưng tất cả những chuyện ấy dường như không liên quan đến Dạ Thiên.
Hắn vẫn cầm cuốc, vẫn cúi đầu đào khoáng như một nô lệ bình thường.
Chỉ là không ai biết rằng trong cơ thể hắn, cả một hệ thế giới đang vận chuyển.
Linh Giới nằm ở trung tâm, các thế giới khác xoay quanh nó, sinh mệnh sinh ra rồi chết đi, năng lượng lại quay về nuôi dưỡng toàn bộ hệ thống.
Còn dưới một thế giới nhỏ trong đó, mạch Thần Tủy Khoáng mà Dạ Thiên từng thử tạo ra đã dần dần phát triển thành cả một mỏ hoàn chỉnh.
Từ đó hắn bắt đầu quan sát kỹ hơn các mạch khoáng trong Huyết Lao, ghi nhớ cách tà khí thấm vào đá rồi kết tinh thành tinh thể.
Mỗi chi tiết đều được hắn mang vào thế giới của mình thử nghiệm.
Đôi khi trong Linh Giới còn xuất hiện vài sinh mệnh kỳ lạ từ những thí nghiệm đó.
Dạ Thiên cũng không ngăn cản.
Chúng sống thì tồn tại, chết thì năng lượng lại trở về thế giới.
Cho đến một ngày, mỏ sâu đột nhiên rung chuyển.
Một khe nứt đen như mực mở ra giữa mạch khoáng, tà khí thâm uyên tràn lên.
Từ đó bò ra một con quái vật đầy xúc tu đen, khí tức đã đạt tới Chân Thần cảnh.
Đám nô lệ hoảng loạn.
Nữ nhân từng đào khoáng cùng Dạ Thiên cắn răng bước lên, chuẩn bị liều mạng kéo dài thời gian.
Ngay lúc con quái vật lao tới.
Dạ Thiên bước lên một bước.
Hắn chỉ khẽ vung tay.
Con Thâm Uyên Ma bỗng dừng lại giữa không trung, rồi cơ thể nó lặng lẽ vỡ vụn như bị bóp nát từ bên trong.
Tất cả xảy ra trong im lặng.
Dạ Thiên cúi xuống nhặt một mảnh lõi đen rơi ra từ xác nó.
Hắn nhìn nó một lúc, rồi cất vào tay áo.
Trong mắt thoáng qua một tia hứng thú.
Có lẽ… hắn lại tìm được thứ mới để nghiên cứu.
—-
Trong thể nội thế giới, Linh Giới vẫn đang lơ lửng ở trung tâm như một mặt trời khổng lồ.
Chung quanh nó là vô số thế giới lớn nhỏ mà Dạ Thiên đã sáng tạo ra trong nhiều năm qua.
Sinh mệnh trong những thế giới đó đã lên đến hàng chục triệu, mỗi ngày đều sinh ra một lượng sáng tạo chi lực khổng lồ.
Khi khối thần tủy kia được đưa vào Linh Giới, ý chí thế giới lập tức có phản ứng.
Một luồng ý niệm non nớt truyền tới.
“.
khác… năng lượng… lạ…”
Dạ Thiên hơi bất ngờ.
Linh Giới hiện tại đã có ý chí, nhưng phần lớn thời gian nó chỉ quan sát, rất ít khi chủ động lên tiếng.
Hắn đưa thần niệm tới gần khối thần tủy.
Ngay lúc đó, sợi năng lượng đen kia bỗng khẽ run lên, giống như có thứ gì đó đang thức tỉnh.
Một ý niệm cực kỳ yếu ớt truyền ra.
đói…”
Dạ Thiên trầm mặc một lúc.
Hắn từng nghĩ rằng lõi tà thần chỉ là năng lượng hỗn loạn, nhưng giờ xem ra không hẳn như vậy.
Ngay cả một mảnh năng lượng nhỏ như thế này cũng có dấu hiệu sinh ra ý thức.
Hắn không hủy nó, mà dùng sáng tạo nguyên lực bao bọc lại, tách riêng khỏi thần tủy khoáng.
Một khối cầu năng lượng đen chỉ lớn bằng nắm tay lơ lửng trong không trung.
Dạ Thiên nhìn nó hồi lâu.
Sau đó hắn đưa khối cầu này tới một thế giới nhỏ ở rìa Linh Giới.
Đó là một thế giới hoang vu, gần như không có sinh mệnh trí tuệ, chỉ có man thú và linh thú sinh sống.
“Thử xem.
Hắn nhẹ giọng nói.
Khối năng lượng đen vừa chạm đất, lập tức bắt đầu hấp thu linh khí xung quanh.
Những dòng khí tối tăm lan ra mặt đất, nhưng dưới sự khống chế của Dạ Thiên, chúng không thể vượt quá phạm vi vài trăm mét.
Chỉ sau vài canh giờ, năng lượng kia bắt đầu ngưng tụ.
Một sinh vật nhỏ bé dần dần hình thành.
Nó trông giống như một con thú con, thân thể đen nhánh, đôi mắt lại sáng lên ánh tím yếu ớt.
Hình dạng của nó không ổn định, thỉnh thoảng còn biến đổi, giống như chưa hoàn toàn định hình.
Nó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Ánh mắt vô cùng ngây thơ.
Dạ Thiên hơi sững lại.
Sinh vật này… không có tà niệm.
Ít nhất hiện tại là như vậy.
Nó chỉ đơn giản nhìn quanh thế giới mới lạ này, rồi chậm rãi bước đi, giống như một sinh mệnh vừa mới sinh ra.
Linh Giới lại truyền đến một ý niệm.
không… giống… chúng…”
Dạ Thiên hiểu ý.
Trong vô số sinh mệnh hắn từng tạo ra, chưa từng có loại nào mang bản chất giống thế này.
Hắn suy nghĩ một lúc, sau đó nhẹ giọng nói.
“Ngươi sinh ra từ năng lượng Thâm Uyên… vậy thì gọi ngươi là Uyên.
Sinh vật nhỏ kia dường như nghe thấy, quay đầu nhìn lên bầu trời.
Tuy nó không thấy được Dạ Thiên, nhưng ánh mắt lại mang theo một loại cảm giác thân cận kỳ lạ.
Trong Huyết Lao, Dạ Thiên mở mắt.
Ánh mắt hắn trở nên sâu hơn một chút.
Nếu năng lượng Thâm Uyên có thể sinh ra sinh mệnh như vậy… vậy thì rất có thể toàn bộ Huyết Lao đều không phải chỉ là một mỏ khoáng bình thường.
Hắn lặng lẽ nhìn xuống lòng đất sâu thẳm dưới chân.
Ở nơi đó, hắn mơ hồ cảm nhận được một khe nứt khổng lồ đang tồn tại.
Một khe nứt nối thẳng tới Thâm Uyên.
———————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập