Chương 8: sinh mệnh đầu tiên, tiểu hắc

Buổi sáng hôm đó, Dạ Thiên đứng rất lâu trước giá vẽ.

Sau lần thất bại trước, hắn không còn ý định vẽ “người”.

Không phải vì sợ.

Mà vì hắn hiểu —

con người quá phức tạp.

Ý thức, ký ức, bản ngã…

chỉ cần thiếu một thứ, kết cục chỉ có tan vỡ.

Hắn hít sâu một hơi.

“Nếu là sinh mệnh đầu tiên…”

“…thì đơn giản thôi.

Hồng Mông Bút hạ xuống.

Lần này, nét đầu tiên không mang theo do dự.

Một thân hình thấp.

Bốn chân.

Đuôi.

Tai.

Không cầu uy vũ.

Không cầu linh tính cao.

Chỉ cần — sống.

Tinh thần lực tiêu hao đều đặn.

Sáng tạo chi lực chảy ra như nước.

Hình thể dần hiện rõ trên giấy.

Một con thú nhỏ, dáng chó, nhưng khung xương lại dài và cân đối hơn, sống lưng mượt như phủ một tầng sương.

Đến khi Dạ Thiên định vẽ mắt —

đầu óc hắn đột nhiên choáng váng.

Tinh thần lực dao động.

Nét bút lệch đi.

Rắc.

Không gian rung nhẹ.

Hình vẽ méo mó trong khoảnh khắc.

Con thú vừa hiện hình lập tức tan thành từng mảnh sáng.

Dạ Thiên lảo đảo lùi lại, chống tay lên bàn mới đứng vững.

Ngực phập phồng.

“Vẫn thiếu…”

Hắn cười khổ.

“Ta vẫn đang ‘tạo hình’, chứ chưa phải ‘tạo sinh mệnh’.

Hắn ngồi xuống đất.

Lưng tựa vào tường.

Không vội.

Không vẽ tiếp.

Hắn nghĩ.

Một con chó.

Sinh ra cần gì?

Không phải trí tuệ.

Không phải hiểu biết.

Mà là —

thân cận.

trung thành.

muốn chạy về phía người.

Dạ Thiên mở mắt.

Trong mắt không còn tính toán.

Chỉ còn một ý niệm rất thuần túy.

“Lần này…”

“…ngươi không cần mạnh.

“Chỉ cần theo ta.

Hắn đứng dậy.

Uống cạn bình tinh thần dược thủy cuối cùng.

Tinh thần lực ổn định.

Nhưng sáng tạo chi lực —

đã không còn nhiều.

Hồng Mông Bút hạ xuống lần nữa.

Nét đầu tiên — đuôi vẫy.

Không phải hình dáng.

Mà là hành động.

Nét thứ hai — tai dựng lên khi nghe gọi.

Nét thứ ba — ánh mắt ngẩng lên nhìn chủ nhân.

Mỗi nét —

đều như đang rút máu từ linh hồn hắn.

Khi bộ lông được vẽ xong —

trắng.

Rất trắng.

Sạch đến mức không nhiễm một hạt bụi.

Sáng tạo chi lực trong cơ thể, bị rút cạn.

Hoàn toàn.

Một cảm giác trống rỗng tuyệt đối ập tới.

Dạ Thiên quỳ xuống một gối.

Hồng Mông Bút rơi khỏi tay.

Giấy vẽ run lên dữ dội.

Rồi —

phịch.

Một con chó nhỏ rơi xuống sàn.

Không nổ.

Không ánh sáng.

Chỉ là rơi xuống.

Nó co người lại.

Run nhẹ.

Rồi —

khịt khịt.

Nó hít mũi.

Ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đen láy nhìn thẳng Dạ Thiên.

Rất trong.

Rất thuần.

Cái đuôi trắng phía sau…

khẽ vẫy.

Dạ Thiên ngồi bệt xuống đất.

Thở dốc.

Nhưng khi thấy cảnh đó, hắn bật cười.

“Lông trắng thế này…”

“…mà gọi ngươi là Tiểu Bạch thì chán lắm.

Hắn giơ tay.

“Tiểu Hắc.

Con chó nghiêng đầu.

“…Gâu?

Cái đuôi vẫy mạnh hơn.

Ngay lúc đó, một bảng bán trong suốt lặng lẽ hiện ra.

————————

【Tên】:

Dạ Thiên

【Nghề nghiệp】:

Họa

【Cấp bậc】:

2 → 3

【Tinh thần lực】:

5 / 180

【Sáng tạo chi lực】:

0 / 1200

【Trạng thái】:

Suy kiệt sáng tạo (nhẹ)

【Thành tựu】:

Lần đầu sáng tạo sinh mệnh hoàn chỉnh

【Đối tượng】:

Tiểu Hắc – Ấu thể Chó Long (bán thực)

————————

Bảng biến mất.

Dạ Thiên dựa lưng vào tường, thở dài một hơi.

Tiểu Hắc chậm rãi bò tới.

Dùng mũi chạm nhẹ vào tay hắn.

Ấm.

Thật.

Dạ Thiên nhắm mắt.

Khóe môi cong lên.

“Được rồi…”

“Ngươi là sinh mệnh đầu tiên ta vẽ ra.

“Từ nay…”

“…đi theo ta.

Tiểu Hắc sủa khẽ một tiếng.

Rồi ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh hắn.

Trong căn phòng vẽ yên tĩnh —

một sinh mệnh mới, chính thức tồn tại.

—————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập