Chương 79: Thần tủy khoáng

Đoàn người lặng lẽ rời khỏi Phi Thăng Điện.

Xiềng xích pháp tắc quấn quanh cổ tay mỗi người, phát ra những tiếng leng keng khô khốc vang vọng trong không gian trống trải.

Âm thanh ấy không lớn.

Nhưng trong sự im lặng của đoàn người, nó lại trở nên đặc biệt rõ ràng.

Không ai nói chuyện.

Không ai dám phản kháng.

Bởi vì phía trước đoàn người là nam tử giáp đỏ kia.

Khí tức Thần Tướng của hắn tỏa ra như một ngọn núi vô hình đè nặng lên tâm thần mọi người.

Chỉ cần đứng gần, đã có cảm giác hô hấp trở nên khó khăn, giống như linh hồn bị áp chế.

Một vài kẻ vừa phi thăng còn chưa thích nghi với pháp tắc của Chí Tôn Thần Giới.

Sắc mặt tái nhợt.

Bước chân loạng choạng.

Nhưng vẫn phải cố gắng đi theo.

Nếu chậm lại—

roi pháp tắc phía sau sẽ lập tức giáng xuống.

Dạ Thiên đi giữa đám người.

Bước chân hắn ổn định.

Sắc mặt bình tĩnh như thể chỉ đang đi dạo.

Hắn khẽ liếc xuống cổ tay.

Xiềng xích màu đen kia không phải vật chất.

Mà là pháp tắc phong cấm được ngưng tụ lại, từng mắt xích như những vòng xoáy nhỏ của quy tắc, liên tục phát ra lực áp chế.

Dạ Thiên thử cảm nhận.

Một dòng lực lượng lặng lẽ chạm vào xiềng xích.

Trong nháy mắt—

hắn hiểu rõ cấu trúc của nó.

Đây là loại phong ấn chuyên dùng cho những sinh linh yếu hơn.

Nó không trực tiếp khóa thần lực.

Mà tạo ra một tầng quy tắc áp chế bên ngoài, khiến lực lượng bên trong khó có thể vận hành trôi chảy.

Đối với phần lớn kẻ phi thăng…

Thứ này đã đủ.

Nhưng đối với hắn—

chỉ cần một ý niệm.

Pháp tắc trong nội thế giới của hắn có thể nghiền nát nó ngay lập tức.

Chỉ là hắn không làm.

Ít nhất…

bây giờ chưa cần.

Ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn về phía trước.

Hiểu rõ thế giới này trước—

quan trọng hơn mọi thứ khác.

Sau nửa ngày di chuyển.

Cảnh vật phía trước bắt đầu thay đổi.

Mặt đất nứt ra.

Những khe nứt ngày càng nhiều.

Cho đến khi—

trước mặt đoàn người xuất hiện một vết nứt khổng lồ.

Đại địa như bị một thanh kiếm vô hình chém đôi.

Khe nứt kéo dài hàng trăm dặm.

Sâu không thấy đáy.

Từng đợt khí tức âm lãnh từ bên dưới tràn lên, mang theo mùi kim loại và huyết khí nhàn nhạt.

Giống như…

có một sinh vật khổng lồ đang thở trong bóng tối.

Trên vách đá phía trên treo một tấm bảng đen.

Hai chữ đỏ như máu:

Huyết Lao.

Chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta lạnh sống lưng.

Nam tử giáp đỏ dừng bước.

Hắn quay lại nhìn đám người.

Ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một đàn gia súc.

“Chào mừng.

“Đến nơi các ngươi sẽ sống phần đời còn lại.

Giọng hắn vang vọng trong khe nứt sâu thẳm.

“Ở đây các ngươi chỉ có hai lựa chọn.

Hắn giơ hai ngón tay.

“Đào khoáng.

“Hoặc chết.

Không ai nói gì.

Chỉ có vài người vô thức nuốt nước bọt.

Nam tử giáp đỏ chỉ xuống vực sâu.

“Thần Tủy Khoáng nằm trong tầng sâu của Huyết Lao.

“Đó là thứ duy nhất các thế lực lớn của Chí Tôn Thần Giới cần từ nơi này.

Một người trong đám cuối cùng không nhịn được.

Giọng run run hỏi:

“Thần… Thần Tủy Khoáng là gì?

Nam tử giáp đỏ cười khẩy.

Nụ cười mang theo chút khinh miệt.

“Thứ có thể giúp thần linh tu luyện nhanh hơn.

“Cũng là thứ…”

Ánh mắt hắn quét qua đám người.

“…sẽ giết chết phần lớn các ngươi.

Rất nhanh.

Đám người bị đẩy xuống Huyết Lao.

Một chiếc thang đá khổng lồ dẫn xuống lòng đất.

Càng đi xuống—

ánh sáng càng ít.

Không khí trở nên lạnh lẽo.

Mùi kim loại và huyết khí càng lúc càng nặng.

Khi đến tầng mỏ.

Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn thay đổi.

Đây giống như một thế giới dưới lòng đất.

Những đường hầm khổng lồ đan xen như mạng nhện.

Trên vách đá phát ra ánh sáng yếu ớt từ các khoáng thạch lộ thiên.

Khắp nơi là nô lệ đang đào khoáng.

Từng nhát cuốc nặng nề vang lên.

Ánh mắt họ trống rỗng.

Giống như những cái xác biết đi.

Thỉnh thoảng—

có người ngã xuống.

Không ai quan tâm.

Chỉ có vài sinh vật kỳ dị xuất hiện trong bóng tối.

Chúng giống thú.

Nhưng thân thể phủ giáp xương trắng.

Đôi mắt trống rỗng.

Chúng lặng lẽ kéo xác chết đi như thể đó chỉ là rác.

Dạ Thiên vừa bước vào tầng mỏ.

Đột nhiên—

hắn khẽ nhíu mày.

Bởi vì hắn cảm nhận được một thứ.

Một luồng khí tức.

Rất quen thuộc.

Quen thuộc đến mức khiến ánh mắt hắn khẽ tối lại.

Khí tức đó…

Rất giống Thâm Uyên.

Hắn chậm rãi thả thần thức ra.

Chỉ một khoảnh khắc.

Ý thức hắn đã lướt qua hàng trăm mét vách đá.

Rồi hắn phát hiện ra điều bất thường.

Những khối Thần Tủy Khoáng gắn trong vách đá…

không phải khoáng thạch tự nhiên.

Chúng giống như—

một thứ gì đó bị ăn mòn, rồi kết tinh lại.

Bên trong chứa hai loại lực lượng.

Một loại là thần lực tinh thuần.

Loại còn lại—

là một lớp tà niệm cực kỳ mỏng.

Rất khó nhận ra.

Nhưng nếu hấp thu lâu dài…

Thần cách sẽ bị nhiễm bẩn.

Dạ Thiên khẽ thở dài.

“Thì ra là vậy…”

Ánh mắt hắn hơi trầm xuống.

“Đào khoáng chỉ là cái cớ.

“Thực chất…”

“…là dùng mạng người để lọc tà niệm.

Những kẻ đào khoáng sẽ hấp thu một phần tà khí.

Khi họ chết—

khoáng thạch còn lại sẽ trở nên “sạch”.

Một phương pháp đơn giản.

Nhưng tàn nhẫn.

Đúng lúc đó.

Một tiếng kim loại rơi xuống vang lên cách đó không xa.

Dạ Thiên quay đầu.

Một thiếu nữ ngã xuống đất.

Mái tóc đen dài rơi xuống trước mặt.

Khuôn mặt tái nhợt vì thần lực bị phong ấn.

Trước mặt nàng là một khối Thần Tủy Khoáng vừa được đào ra.

Nhưng khí tức bên trong quá hỗn loạn.

Vừa chạm vào—

nàng bị phản chấn.

Một tên quản mỏ lập tức bước tới.

Hắn đá mạnh vào người thiếu nữ.

“Đứng lên!

“Nếu hôm nay không đào đủ khoáng…”

“…ngươi sẽ bị ném xuống tầng sâu!

Thiếu nữ cắn răng đứng dậy.

Ánh mắt lạnh như băng.

Nhưng lực lượng bị phong ấn khiến nàng gần như không thể phản kháng.

Dạ Thiên nhìn nàng vài giây.

Trong mắt hắn lóe lên một tia suy nghĩ.

Thiên phú của thiếu nữ này…

tuyệt đối không thấp.

Ít nhất cũng ngũ phẩm trở lên.

Nhưng nàng vẫn bị ném vào Huyết Lao.

Chỉ có một khả năng.

Nàng đã từ chối gia nhập một thế lực nào đó.

Đúng lúc thiếu nữ chuẩn bị tiếp tục đào khoáng.

Khối Thần Tủy Khoáng trước mặt đột nhiên rung lên.

Một luồng khí tức đen nhạt tràn ra.

Giống như có thứ gì đó đang tỉnh lại.

Tên quản mỏ lập tức biến sắc.

“Không ổn!

“Thâm Uyên khí!

Nhưng đã quá muộn.

ẦM!

Khoáng thạch vỡ tung.

Một sinh vật đen kịt bò ra.

Thân thể giống người.

Nhưng không có mặt.

Chỉ có một cái miệng khổng lồ đầy răng nhọn.

Những nô lệ xung quanh lập tức hoảng loạn.

“Thâm Uyên Ma!

“Chạy!

Thiếu nữ lùi lại một bước.

Nhưng nàng không chạy.

Ánh mắt nàng bình tĩnh nhìn con quái vật.

Như thể đang tính toán điều gì đó.

Ngay lúc Thâm Uyên Ma chuẩn bị lao tới—

một vật thể đột nhiên bay qua không trung.

ẦM!

Một cây cuốc mỏ đập thẳng vào đầu nó.

Con quái vật lảo đảo.

Người ném cuốc—

chính là Dạ Thiên.

Thiếu nữ quay đầu nhìn hắn.

Ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Một kẻ nhị phẩm thiên phú…

lại dám ra tay?

Dạ Thiên chỉ cười nhạt.

“Chạy cũng vô ích.

“Ở nơi này…”

“…không có đường thoát.

Trong bóng tối.

Hắn nhìn con quái vật đang bò dậy.

Ánh mắt hơi sáng lên.

Bởi vì hắn đã xác nhận một chuyện.

Nơi này—

thực sự có liên hệ với Thâm Uyên.

Mà đối với hắn…

đó có thể là một cơ hội rất lớn.

————————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập