Chương 76: hiểu thế giới !

Mười năm.

Thời gian… trôi qua chậm rãi, nhưng cũng vụt mất như một cái chớp mắt.

Đối với người thường, mười năm có thể là cả một đời.

Nhưng với Dạ Thiên—

chỉ là một giai đoạn.

Một giai đoạn… hắn biến thế giới của mình từ hỗn loạn… thành trật tự.

Ban đầu—

bên trong cơ thể hắn, chỉ là những mảnh không gian rời rạc.

Vài thế giới vụn vỡ.

Một số dòng sinh mệnh thô sơ.

Tất cả—

không có quy luật.

Không có kết cấu.

Chỉ là… tồn tại.

Nhưng theo thời gian—

Dạ Thiên dần hiểu ra một điều.

Muốn thế giới tồn tại—

không thể chỉ dựa vào sáng tạo.

Phải có quy luật.

Hắn ngồi giữa hư không.

Hồng Mông Bút lặng lẽ lơ lửng trước mặt.

Một nét—

rơi xuống.

“Trật tự.

Ngay lập tức—

một lực lượng vô hình lan ra khắp thế giới.

Ổn định.

Liên kết.

Định hình.

Sau đó—

“Luân hồi.

“Sinh tử.

“Nhân quả.

“Cân bằng.

Mỗi một nét bút hạ xuống—

là một quy tắc được khắc sâu vào toàn bộ vũ trụ.

Từ hỗn loạn ban đầu—

dần dần—

một cấu trúc hoàn chỉnh… bắt đầu hình thành.

Dạ Thiên không tạo ra một thế giới duy nhất.

Hắn chia nó thành năm tầng.

Năm giới.

Linh giới — trung tâm.

Nơi sinh ra sinh mệnh.

Nơi hội tụ linh khí.

Mọi thứ… đều xoay quanh nó.

Thần giới — phía trên.

Nơi quy tắc vận hành.

Nơi trật tự được duy trì.

Những kẻ nắm giữ pháp tắc… đứng trên đỉnh.

Nhân gian — tầng giữa.

Sinh tồn.

Tranh đấu.

Trưởng thành.

Mọi sinh mệnh… đều bắt đầu từ đây.

Địa ngục — phía dưới.

Không phải để trừng phạt.

Mà là—

để luân hồi.

Kết thúc… cũng là khởi đầu.

Thâm uyên — bên ngoài.

Hỗn loạn.

Méo mó.

Không có quy luật cố định.

Ngay cả Dạ Thiên—

cũng không thể hoàn toàn khống chế.

Năm giới tách biệt.

Đối lập.

Nhưng—

lại giữ cân bằng cho toàn bộ hệ thống.

Dạ Thiên đứng lặng.

Nhìn tất cả.

Không cảm xúc.

Chỉ quan sát.

Mười năm—

hắn không ngừng vẽ.

Không ngừng sửa.

Không ngừng phá đi… rồi dựng lại.

Một thế giới thất bại—

xóa.

Một sinh mệnh lệch hướng—

sửa.

Một quy tắc không ổn định—

viết lại.

Đến năm thứ chín—

số lượng thế giới… đã vượt xa tưởng tượng ban đầu.

Sinh mệnh… hàng chục vạn.

Thậm chí—

có những cá thể bắt đầu chạm tới giới hạn của thế giới.

Nhưng—

Dạ Thiên vẫn chưa dừng.

Năm thứ mười.

Hắn làm một việc—

chưa từng có.

Hắn kéo cả Thiên Huyền Giới—

vào bên trong.

Ầm!

Không gian rung chuyển.

Quy tắc va chạm.

Hai thế giới hoàn toàn khác biệt—

bắt đầu dung hợp.

Trong khoảnh khắc đó—

ngay cả Dạ Thiên… cũng cảm nhận được áp lực.

Nhưng rồi—

Hồng Mông Bút tỏa sáng.

Ổn định.

Cân bằng.

Hòa hợp.

Thiên Huyền Giới—

trở thành một phần của hệ thống.

Và điều đáng sợ là—

mọi thứ… vẫn vận hành.

Nghề nghiệp.

Cảnh giới.

Hệ thống sức mạnh.

Không có xung đột.

Không có sụp đổ.

Tất cả… tự thích nghi.

Không còn là một thế giới.

Mà là—

một vũ trụ hoàn chỉnh.

Hiện tại.

Dạ Thiên—ba mươi tuổi.

Cấp 100.

Hắn đứng giữa hư không.

Nhìn xuống toàn bộ thế giới của mình.

Ánh mắt… bình tĩnh.

Hắn không chỉ mạnh hơn một sinh linh.

Cũng không chỉ vượt qua một vị thần.

Mà là—

vượt qua cả một thế giới.

Không phải vì hắn mạnh.

Mà vì—

thế giới đó… do hắn tạo ra.

Một giọng nói vang lên phía sau.

“Ngươi đã chạm đến giới hạn của phàm linh.

Bạch xuất hiện.

Giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ.

“Tiếp theo… là con đường của thần.

Dạ Thiên không quay đầu.

Chỉ lặng lẽ lắng nghe.

“Cảnh giới từ 1 đến 9 giai…”

“chỉ là tích lũy.

“10 giai—Chân Thần.

“Bắt đầu ngưng tụ pháp tắc… hình thành thần cách.

Hắn dừng lại một chút.

“Muốn bước vào Chân Thần…”

“ít nhất phải nắm được một đạo pháp tắc.

“50%—sơ cấp.

“70%—trung cấp.

“90%—cao cấp.

“100%—đỉnh cấp.

“Thần cách… tối đa sáu mặt.

“Càng lên cao…”

“càng không chỉ là sức mạnh.

“Mà là… hiểu thế giới.

Giọng hắn trầm xuống.

“11 giai—Thiên Thần.

“12—Thần Tướng.

“13—Thần Hầu.

“14—Thần Vương.

“15—Thần Hoàng.

“16—Thần Đế.

“17—Chí Tôn Thần Đế.

“Thiên Thần…”

“ít nhất phải nắm ba đạo pháp tắc.

“Thần cách… ba mươi sáu mặt.

Dạ Thiên vẫn im lặng.

Không hỏi.

Không bất ngờ.

Bởi vì hắn biết—

con đường của mình…

sẽ không giống bất kỳ ai.

Hắn giơ tay.

Hồng Mông Bút… xuất hiện.

Một nét—

rơi xuống.

Không phải tạo thế giới.

Không phải tạo sinh mệnh.

Mà là—

tạo “pháp tắc của chính mình”.

Một thứ—

không thuộc về bất kỳ thế giới nào.

Không bị bất kỳ quy luật nào ràng buộc.

Ngay khoảnh khắc đó—

Thâm uyên… dao động.

Như bị chạm đến.

Như bị đánh thức.

Giống như—

có thứ gì đó…

đang nhìn lại hắn.

——————————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập