Sau một khoảng thời gian dài bế quan trong linh giới, gần như tách biệt hoàn toàn với ngoại giới, Dạ Thiên cuối cùng cũng mở mắt.
Ý thức hắn rời khỏi vô số thế giới đang vận hành, từng dòng sáng tạo chi lực vẫn không ngừng lưu chuyển như thủy triều, ổn định mà mạnh mẽ.
Khi hắn đứng dậy, khí tức toàn thân đã hoàn toàn khác trước, không còn sắc bén như lúc chinh chiến, mà trở nên trầm ổn, sâu thẳm như chính một phương thiên địa.
Hắn rời khỏi không gian nội tại, trở lại Dạ gia.
Chỉ là, vừa bước ra khỏi phòng, hắn đã cảm nhận được một thứ gì đó không đúng.
Không khí… quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy bất an.
Dạ Thiên khẽ nhíu mày, thần thức lập tức khuếch tán ra ngoài.
Chỉ trong một sát na, sắc mặt hắn liền biến đổi.
Trên bầu trời xa xôi, từng cột sáng màu đen đang bốc lên, xuyên thẳng thiên khung.
Không phải một, mà là hàng trăm, hàng ngàn đạo, phân bố khắp các thành trì, các khu vực trọng yếu của toàn bộ thế giới.
“Tế đàn…”
Giọng hắn trầm xuống.
Ngay lúc đó, thân ảnh Dạ Sơn xuất hiện phía sau hắn, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng có.
“Ngươi cũng cảm nhận được rồi?
Dạ Thiên không quay đầu lại, ánh mắt vẫn nhìn về phía chân trời nơi từng đạo tà khí đang bốc lên ngút trời.
“Chuyện gì xảy ra?
Dạ Sơn trầm giọng, từng chữ như nặng ngàn cân.
“Sau khi tin tức ngươi sở hữu nhiều thế giới truyền ra… tà thần đã hạ lệnh.
“Bọn tà giáo đồ trên toàn bộ đại lục đồng loạt hành động, trong thời gian ngắn nhất xây dựng tế đàn, gom góp tế phẩm, chuẩn bị triệu hoán…”
Hắn dừng lại một chút, giọng nói trở nên nặng nề hơn.
“Triệu hoán bản tôn của tà thần.
Ánh mắt Dạ Thiên khẽ co lại.
“Bản tôn?
Dạ Sơn gật đầu, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Không phải phân thân như lần trước… mà là chân thân thật sự.
“Không chỉ một.
Ngay khi lời nói vừa dứt, bầu trời đột nhiên rung lên.
Một tiếng nổ trầm thấp vang vọng khắp thiên địa, như có thứ gì đó đang xé rách không gian từ bên ngoài.
Ầm——
Không gian vỡ ra.
Một đạo khe nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, từ đó tràn ra vô tận tà khí, đen đặc như mực, che phủ cả ánh sáng.
Cùng lúc đó, tất cả những tế đàn trên mặt đất bắt đầu phát sáng.
Những phù văn tà dị đồng loạt kích hoạt, từng đường sáng đen liên kết với nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ bao phủ toàn bộ thế giới.
Dạ Thiên nhìn xuống, trong mắt hiện lên một tia ngưng trọng.
“Trận pháp…”
Dạ Sơn siết chặt nắm tay.
“Không chỉ là trận pháp bình thường, mà là đại trận liên hoàn.
Mỗi một tế đàn đều là một mắt trận, liên kết với nhau thành một chỉnh thể.
“Chỉ cần còn một tế đàn tồn tại, toàn bộ trận pháp sẽ không sụp đổ.
Dạ Thiên im lặng.
Hắn hiểu ý nghĩa của điều đó.
Cho dù là cường giả cấp chín mươi chín, thậm chí là bán thần, cũng không thể phá vỡ một mạng lưới như vậy trong thời gian ngắn.
Mà thứ tà giáo cần… chỉ là thời gian.
Lại một tiếng nổ vang lên.
Trên bầu trời, khe nứt không gian càng lúc càng lớn.
Từ bên trong, từng luồng ý chí đáng sợ bắt đầu giáng xuống.
Không phải một.
Mà là nhiều hơn một.
Dạ Thiên khẽ nâng mắt, ánh nhìn xuyên qua tầng không gian vỡ nát, trực tiếp nhìn vào bên ngoài.
Hắn thấy được.
Ở bên kia khe nứt, từng thân ảnh khổng lồ đang đứng trong hư vô.
Mỗi một tồn tại đều mang theo khí tức vượt xa thế giới này, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến thiên địa run rẩy.
Chúng không có hình dạng cố định, có kẻ là bóng đen vô tận, có kẻ như sinh vật ghép từ vô số linh hồn, cũng có kẻ chỉ là một con mắt khổng lồ đang mở ra trong hư không.
Nhưng tất cả… đều là thần.
Tà thần.
Giọng nói trầm thấp vang lên từ trong khe nứt, không phải bằng âm thanh, mà trực tiếp vang vọng trong linh hồn của mọi sinh mệnh.
“Mở… cửa…”
Ngay khi câu nói đó xuất hiện, toàn bộ đại trận trên mặt đất lập tức bùng nổ ánh sáng.
Vô số sinh mệnh bị ép buộc quỳ xuống, trở thành tế phẩm.
Sinh cơ, linh hồn, huyết nhục… tất cả đều bị rút ra, hóa thành năng lượng đen, đổ về trung tâm trận pháp.
Đế đô.
Dạ Thiên nhìn về phương hướng đó, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
“Chủ tế đàn… ở đó.
Dạ Sơn gật đầu.
“Chỉ cần chủ tế đàn hoàn thành, khe nứt sẽ ổn định hoàn toàn.
“Đến lúc đó…”
Hắn không nói tiếp.
Nhưng ai cũng hiểu kết quả.
Hơn mười tôn tà thần chân thân giáng lâm, thế giới này… sẽ không còn tồn tại.
Dạ Thiên đứng yên một lúc, sau đó khẽ hít một hơi.
Trong đầu hắn, vô số thế giới bắt đầu vận hành.
Linh giới chấn động, từng dòng sáng tạo chi lực cuồn cuộn dâng lên như biển.
Một ý niệm… dần thành hình.
Hắn chậm rãi nói, giọng bình tĩnh đến mức khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng.
“Không phá được trận…”
“Vậy thì… đổi cách.
Dạ Sơn quay đầu nhìn hắn.
“Ngươi định làm gì?
Dạ Thiên không trả lời ngay.
Hắn chỉ ngẩng đầu, nhìn lên khe nứt nơi hơn mười tôn tà thần đang dần giáng xuống, ánh mắt không còn chút sợ hãi.
Ngược lại…
Lại có một tia hứng thú.
“Chúng muốn thế giới của ta…”
“Vậy ta… cho chúng một cái.
Trong khoảnh khắc đó, trong linh giới, toàn bộ các thế giới đồng loạt rung lên.
Một kế hoạch điên cuồng… bắt đầu được triển khai.
————————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập