Dạ Thiên đứng trên đỉnh núi, ánh mắt hướng về phía chân trời xa thẳm.
Sau lưng hắn, linh giới vẫn vận hành nhịp nhàng, từng dòng sáng của sáng tạo chi lực không ngừng hồi lưu, cuộn chảy như một con sông vô tận.
Nhưng hắn hiểu rõ.
Ở lại nơi này… đã không còn ý nghĩa.
Hắn đã quan sát đủ.
Nghiên cứu đủ.
Hiện tại… là lúc phải bước ra ngoài.
Không phải để né tránh.
Mà là—
Thực chiến.
Dạ Thiên khẽ vung tay.
Không gian trước mặt lập tức rạn nứt, mở ra một khe hở sâu hun hút.
Hắn bước vào, thân ảnh tan biến, rời khỏi linh giới.
Thiên Huyền giới.
Không gian khẽ chấn động.
Một bóng người xuất hiện giữa không trung, sau đó chậm rãi hạ xuống mặt đất.
Nơi đây là vùng hoang dã bên ngoài Dạ thành—khu vực tập trung vô số phó bản cấp cao, cũng là chiến trường của những chuyển chức giả ngày đêm săn giết dị thú để thăng cấp.
Dạ Thiên vừa hiện thân, liền thu lại toàn bộ khí tức.
Giờ đây, hắn…
Không cần phô trương.
Chỉ cần đứng đó—
Đã đủ tạo thành áp lực vô hình.
Ánh mắt hắn hướng về phía xa.
Một cổng phó bản hiện ra như vòng xoáy đen kịt, xoay chuyển không ngừng, tỏa ra cảm giác nguy hiểm khiến người ta lạnh sống lưng.
“Cấp 40 đến 60…”
Dạ Thiên khẽ nói, giọng bình thản.
“Bắt đầu từ đây.
Hắn cất bước.
Nhưng ngay khi vừa tiến lại gần—
Một giọng nói vang lên phía sau.
“Dạ Thiên?
Hắn dừng lại.
Chậm rãi quay đầu.
Một thanh niên đứng đó, thân hình cao lớn, khí tức trầm ổn.
Trong đôi mắt là một tia sắc bén khó giấu.
Diệp Huy.
So với trước kia, hắn đã thay đổi hoàn toàn.
Khí tức mạnh mẽ hơn hẳn.
Cấp 40.
Đã chính thức bước vào tầng lớp trung cấp của Thiên Huyền giới.
Diệp Huy nhìn Dạ Thiên hồi lâu, ánh mắt thoáng qua vẻ phức tạp.
“Ngươi… biến mất nửa năm.
“Ta còn tưởng ngươi…”
Hắn bỏ lửng câu nói.
Dạ Thiên chỉ khẽ cười.
“Đi tu luyện một thời gian.
Diệp Huy trầm mặc giây lát, rồi lên tiếng:
“Ta nghe nói… ngươi chuyển chức không tốt.
“Vậy mà vẫn dám vào phó bản này?
Dạ Thiên không giải thích.
Chỉ hỏi lại:
“Còn ngươi?
Diệp Huy nhếch môi, nở một nụ cười tự tin.
“Ta?
Đương nhiên là đi thăng cấp.
“Cấp 40… vẫn chưa đủ.
Ánh mắt hắn hướng về cổng phó bản.
“Muốn đi cùng không?
Dạ Thiên nhìn hắn.
Một nhịp.
Rồi gật đầu.
“Được.
Phó bản mở ra.
Hai người đồng thời bước vào.
Không gian xoay chuyển.
Trước mắt họ là một vùng hoang nguyên mênh mông.
Bầu trời xám xịt, mặt đất nứt nẻ, từng luồng khí tức tà dị len lỏi khắp nơi.
Ngay khi vừa đặt chân xuống—
Một đàn dị thú từ xa ập tới.
Diệp Huy lập tức rút vũ khí, khí tức bộc phát, chuẩn bị ra tay.
Nhưng—
Hắn khựng lại.
Bởi vì Dạ Thiên… đã bước lên trước.
Không vũ khí.
Không động tác dư thừa.
Chỉ nhẹ nhàng đưa tay.
Một nét vẽ.
Không gian rung nhẹ.
Ngay sau đó—
Một sinh mệnh xuất hiện.
Một con sói trắng.
Nhưng khí tức của nó…
Khiến cả không gian chấn động.
Ầm!
Nó lao ra.
Chỉ một kích—
Toàn bộ dị thú trước mặt bị xé nát, không còn sót lại.
Diệp Huy đứng sững.
Ánh mắt chấn động.
“Đây là…”
Hắn không thể nói tiếp.
Dạ Thiên đã quay lưng, tiếp tục bước về phía trước.
“Đi thôi.
Diệp Huy siết chặt tay.
Không hỏi thêm.
Chỉ lặng lẽ đi theo.
Từ ngày đó—
Hai người cùng nhau tiến vào phó bản.
Ban đầu là cấp 40.
Rồi rất nhanh—
Cấp 50.
Cấp 60.
Cấp 70.
Mỗi một phó bản, đều bị quét sạch.
Dạ Thiên hiếm khi tự mình ra tay.
Hắn chỉ cần vẽ.
Sinh mệnh xuất hiện.
Chiến đấu.
Tiêu diệt.
Hắn không cần học kỹ năng.
Không cần khổ luyện.
Chỉ cần—
Sáng tạo.
Diệp Huy từ kinh ngạc…
Đến chết lặng.
Hắn từng cho rằng bản thân đã rất mạnh.
Nhưng khi đứng cạnh Dạ Thiên—
Hắn mới hiểu.
Khoảng cách giữa họ…
Là điều không thể đo lường.
Một năm trôi qua.
Dạ Thiên gần như chưa từng dừng lại.
Ban ngày săn giết.
Ban đêm tu luyện.
Nhưng không phải tu luyện sức mạnh—
Mà là nghiên cứu.
Hắn quan sát từng sinh mệnh trong phó bản.
Phân tích kết cấu.
Ghi nhớ từng chi tiết.
Sau đó…
Tái tạo.
Sáng tạo chi lực của hắn—
Tăng trưởng với tốc độ đáng sợ.
Những sinh mệnh hắn vẽ ra—
Ngày càng hoàn thiện.
Ngày càng mạnh mẽ.
Thậm chí—
Có thể vượt qua cả bản thể gốc.
Diệp Huy…
Đã không còn theo kịp.
Khi Dạ Thiên bước vào phó bản cấp 70—
Không phải không muốn.
Không thể.
Trước khi rời đi, hắn chỉ nói một câu:
“Dạ Thiên.
“Ngươi… đang đi trên một con đường mà không ai có thể hiểu.
Dạ Thiên không đáp.
Chỉ khẽ gật đầu.
Cuối cùng—
Một ngày nọ.
Trong phó bản cấp cao nhất.
Một sinh mệnh khổng lồ gục xuống.
Không gian rung chuyển dữ dội.
Một luồng ánh sáng bao phủ lấy Dạ Thiên.
Cấp bậc của hắn—
Đột phá.
Cấp 80.
Trong khoảnh khắc ấy—
Hắn mở mắt.
Ánh nhìn… đã hoàn toàn khác.
Không còn là ánh mắt của con người.
Mà giống như—
Đang nhìn xuống thế giới từ một vị trí cao hơn.
Không vui mừng.
Không kích động.
Chỉ có bình tĩnh tuyệt đối.
“Đủ rồi.
Hắn khẽ nói.
Một năm.
Từ cấp thấp—
Đến cấp 80.
Với người khác—
Đó là truyền kỳ.
Nhưng với hắn—
Chỉ là một giai đoạn.
Dạ Thiên xoay người.
Không ngoảnh lại.
Không gian mở ra.
Hắn bước vào.
Hướng về—
Dạ gia.
Lần trở về này—
Hắn không còn là thiếu gia năm xưa.
Mà là…
Một tồn tại—
Khiến cả thế giới phải nhìn lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập