Dạ Thiên đứng giữa hư không, ánh mắt nhìn xuống linh giới.
Hiện tại… nó đã không còn là một “tiểu thế giới” nữa.
Mà là một tồn tại hoàn chỉnh.
Một thế giới thật sự.
Linh giới hiện tại có hình cầu hoàn chỉnh, treo lơ lửng trong không gian riêng mà Dạ Thiên tạo ra.
Từ bên ngoài nhìn vào, nó giống như một quả cầu khổng lồ tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, bên trong mơ hồ có thể thấy lục địa, đại dương, mây mù xoay chuyển.
Kích thước của linh giới…
Đã đạt đến cấp độ ngang với Mặt Trời của thế giới cũ mà Dạ Thiên từng sống.
Đường kính khoảng 1.
3 triệu km.
Nhưng khác với một ngôi sao, linh giới không phải là plasma nóng cháy.
Bên trong nó là một thế giới ổn định, có đại lục, có biển, có bầu trời, có hệ sinh thái hoàn chỉnh.
Trọng lượng của linh giới cũng không còn đơn giản.
Do cấu trúc được tạo từ quy tắc và năng lượng đặc thù, mật độ của nó cao hơn vật chất bình thường rất nhiều.
Nếu quy đổi ra khái niệm vật lý cũ…
Trọng lượng của linh giới ít nhất gấp vài chục lần Mặt Trời.
Nhưng toàn bộ lực hấp dẫn đều bị quy tắc thế giới khóa lại bên trong, không ảnh hưởng ra ngoài.
Đây chính là “quy tắc tự ổn định” mà linh giới tự sinh ra sau khi tiến hóa.
Dạ Thiên nhìn một lúc, sau đó ý niệm khẽ động.
Toàn bộ linh giới hiện ra rõ ràng trong ý thức hắn.
Linh giới hiện tại được chia thành nhiều khu vực.
Phần lớn diện tích là rừng nguyên thủy, núi non, thảo nguyên và đại dương.
Linh khí tràn ngập khắp nơi.
Không phải dạng loãng như Thiên Huyền giới.
Mà là linh khí đậm đặc, gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Ở một số khu vực trung tâm, linh khí thậm chí đã bắt đầu hóa sương, hóa dịch.
Đây là nền tảng cho hệ thống tu luyện của linh giới.
Hệ thống tu luyện ở đây… rất đơn giản.
Không có công pháp phức tạp.
Không có hệ thống cảnh giới rườm rà.
Chỉ có một con đường duy nhất.
Hấp thu linh khí.
Cường hóa nhục thân.
Sinh mệnh trong linh giới, đặc biệt là man thú, gần như sinh ra đã có thể hấp thu linh khí.
Chúng không tu luyện theo ý thức.
Mà là bản năng.
Càng sống lâu.
Càng hấp thu nhiều linh khí.
Nhục thân càng mạnh.
Huyết mạch càng tiến hóa.
Dần dần…
Chúng bước vào các cấp độ khác nhau.
Hiện tại, linh giới đã hình thành hệ thống phân chia sức mạnh riêng.
Từ thấp đến cao, được Dạ Thiên tạm chia thành:
Nhất giai → Ngũ giai.
Ngũ giai… là đỉnh cao hiện tại của linh giới.
Sinh mệnh đạt đến ngũ giai đã có thể phá núi, xé đất, thậm chí bay lượn trong không trung.
Nếu so sánh với Thiên Huyền giới…
Ngũ giai tương đương khoảng cấp 50 đến 60.
Nhưng—
Sinh mệnh ở linh giới mạnh hơn cùng cấp ở Thiên Huyền giới.
Bởi vì chúng không tu luyện theo kỹ xảo.
Mà là nhục thân thuần túy.
Cứng hơn.
Mạnh hơn.
Khó giết hơn.
Hiện tại, toàn bộ linh giới…
Gần như vẫn là lãnh địa của man thú.
Sinh mệnh có trí tuệ đã bắt đầu xuất hiện.
Nhưng số lượng cực ít.
Phần lớn chỉ dừng ở mức “bán trí tuệ”.
Chỉ có một số cá thể đặc biệt…
Mới có thể suy nghĩ, học hỏi, thậm chí giao tiếp đơn giản.
Những sinh mệnh này… đều bị linh giới chú ý.
Cũng bị Dạ Thiên quan sát.
Bởi vì—
Đây là dấu hiệu.
Dấu hiệu của văn minh.
Dạ Thiên không can thiệp.
Hắn chỉ quan sát.
Để xem…
Thế giới này sẽ tự phát triển như thế nào.
Bầu trời linh giới vận hành theo chu kỳ ổn định.
Một ngày…
Cũng là hai mươi bốn giờ.
Giống hệt Thiên Huyền giới.
Thời gian không bị gia tốc.
Không bị bóp méo.
Bởi vì Dạ Thiên đã tắt toàn bộ gia tốc phù.
Hiện tại…
Mọi thứ đều đang vận hành tự nhiên.
Nhưng chính vì vậy—
Sự phát triển trở nên chân thực hơn.
Ổn định hơn.
Và… khó đoán hơn.
Dạ Thiên đứng yên rất lâu.
Ánh mắt sâu thẳm.
Hắn có thể cảm nhận rõ…
Linh giới vẫn đang lớn lên.
Không chỉ về kích thước.
Mà là… bản chất.
Ở sâu trong thế giới…
Một ý chí đang dần hoàn thiện.
Một “đứa trẻ”…
Đang học cách trở thành một “thế giới”.
Dạ Thiên khẽ nói.
“Tiếp tục lớn lên đi.
“Ta muốn xem…”
“Ngươi có thể đi đến đâu.
Trong khoảnh khắc đó, cả linh giới khẽ rung lên.
Như đang đáp lại hắn.
————————
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập