Chương 58: Không thuộc quy tắc

Dạ Thiên ngồi trong không gian tĩnh lặng của linh giới, trước mắt hắn là vô số thế giới lớn nhỏ đang vận hành như những vì sao bị giam giữ trong một bầu trời do chính hắn tạo ra.

Mỗi một thế giới đều có quy luật riêng, có sinh mệnh, có sinh tử, có luân hồi.

Hắn chỉ cần một ý niệm, tất cả đều có thể bị xóa sạch.

Nhưng hôm nay, có gì đó… không đúng.

Trong một thế giới thí nghiệm cấp thấp, nơi hắn dùng để thử nghiệm sinh mệnh không hoàn chỉnh, một điểm đen nhỏ xuất hiện.

Ban đầu chỉ như một vết mực rơi sai chỗ, nhưng chỉ trong vài hơi thở, nó bắt đầu lan rộng.

Không phải lan như nước, mà là… nuốt.

Nơi nó đi qua, quy tắc biến mất.

Sinh mệnh biến mất.

Không có nổ tung, không có kêu gào, chỉ đơn giản là… bị xóa khỏi tồn tại.

Dạ Thiên khẽ nhíu mày.

Hắn vươn tay, một đạo ý niệm quét qua, trực tiếp phong tỏa cả thế giới đó.

“Dừng lại.

Quy tắc bị đóng băng.

Nhưng điểm đen kia… vẫn tiếp tục lan.

Lần đầu tiên, ánh mắt Dạ Thiên trầm xuống.

“Không thuộc quy tắc.

Hắn lập tức dùng năng lực của Sinh Mệnh Chưởng Khống Giả, mở ra quan sát sâu nhất.

Trong tầm nhìn của hắn, mọi sinh mệnh đều có kết cấu, mọi năng lượng đều có nguồn gốc.

Nhưng thứ kia… không có.

Không có cấu trúc.

Không có bản chất.

Không có cả định nghĩa.

Nó giống như một “lỗi” bị viết sai trong thế giới.

Một tai nạn sáng tạo.

Dạ Thiên không do dự nữa, hắn trực tiếp xóa bỏ toàn bộ thế giới thí nghiệm đó.

Không gian co lại, quy tắc sụp đổ, toàn bộ thế giới tan thành hư vô.

Nhưng khi tất cả biến mất—

Một điểm đen vẫn còn.

Nó lơ lửng giữa hư không, không bị xóa.

Trong khoảnh khắc đó, Dạ Thiên cảm nhận được… một thứ gì đó đang nhìn hắn.

Không có mắt.

Không có ý thức rõ ràng.

Nhưng nó đang “nhận biết”.

Dạ Thiên im lặng vài giây, rồi nhẹ giọng:

“Ngươi là gì?

Không có câu trả lời.

Nhưng điểm đen… khẽ dao động.

Dạ Thiên vung tay, trực tiếp phong ấn nó, ném vào một không gian riêng biệt.

“Giữ lại.

Ánh mắt hắn lạnh đi.

“Thứ này… có giá trị nghiên cứu.

Nhưng tai nạn sáng tạo chỉ là khởi đầu.

Trong một thế giới khác, nơi đã phát triển đến mức có văn minh sơ khai, một chủng tộc bắt đầu thay đổi.

Ban đầu chỉ là vài cá thể.

Chúng không còn cầu nguyện “thiên ý”.

Không còn tin vào “định mệnh”.

Chúng bắt đầu nghiên cứu… quy tắc.

Một sinh mệnh trong đó, đứng trên đỉnh núi cao nhất, nhìn lên bầu trời, lẩm bẩm:

“Thế giới này… có người tạo ra.

Những kẻ khác nhìn hắn như kẻ điên.

“Ngươi nói gì vậy?

Trời đất tự nhiên sinh ra.

Hắn lắc đầu, ánh mắt bình tĩnh:

“Không.

“Quy tắc quá hoàn chỉnh.

“Luân hồi quá có trật tự.

“Đây không phải tự nhiên.

Hắn giơ tay lên trời.

“Có một thứ… đang nhìn chúng ta.

Một khoảnh khắc im lặng.

Rồi—

Ầm.

Một tia sét giáng xuống ngay bên cạnh hắn.

Nhưng hắn không chết.

Hắn chỉ cười.

“Xem.

“Nó đang phản ứng.

Từ đó, một nhóm nhỏ xuất hiện.

Chúng không thờ thần.

Chúng muốn… tìm ra “người đứng sau thế giới”.

Muốn vượt ra ngoài.

Muốn—

Giết thần.

Cùng lúc đó, linh giới bắt đầu xuất hiện biến đổi.

Ý chí thế giới, vốn như một đứa trẻ đơn thuần, bắt đầu trở nên bất ổn.

“Cha…”

Thanh âm non nớt vang lên trong ý thức Dạ Thiên.

“Con… khó chịu…”

Dạ Thiên mở mắt.

“Khó chịu?

“Ừm…”

“Có… thứ gì đó… sai…”

Trong linh giới, một vùng quy tắc bắt đầu rung động.

Không phải bị phá.

Mà là… bị chỉnh sửa.

Một phần ý chí linh giới bắt đầu tách ra.

“Phải… giữ trật tự…”

Một giọng nói khác, lạnh hơn, vang lên.

Rồi một giọng khác nữa, trầm thấp.

“Phải… loại bỏ lỗi…”

Dạ Thiên đứng dậy.

Ánh mắt hắn trầm xuống.

“Phân hóa ý chí…”

Linh giới… đang tiến hóa.

Nhưng không còn là một.

Mà là nhiều.

Nếu để tiếp tục, sẽ có một ngày… chúng không còn hoàn toàn nghe theo hắn.

Dạ Thiên im lặng một lúc.

Sau đó, hắn đưa ra quyết định.

“Không thể để nó tự phát triển.

“Phải có… kẻ quản lý.

Trong không gian trung tâm, Dạ Thiên bắt đầu vẽ.

Không phải sinh mệnh bình thường.

Mà là… một tồn tại cao hơn.

Hắn dùng sáng tạo chi lực tinh khiết nhất, kết hợp quy tắc linh giới, dựng nên một kết cấu hoàn toàn mới.

Một sinh mệnh… mang quyền hạn.

“Ngươi… sẽ thay ta quản lý.

Từng nét vẽ hiện ra, một thân thể dần thành hình.

Không phải người.

Không phải thú.

Mà là một tồn tại mang khí tức uy nghiêm, như được sinh ra từ chính quy tắc.

Khi nét cuối cùng hoàn thành—

Ầm.

Cả linh giới chấn động.

Sinh mệnh đó mở mắt.

Đôi mắt không có cảm xúc.

Chỉ có… trật tự tuyệt đối.

Nó nhìn Dạ Thiên, rồi chậm rãi cúi đầu.

“Tham kiến… Sáng Thế Chủ.

Dạ Thiên nhìn nó, giọng trầm:

“Ngươi là kẻ quản lý.

“Là… Chủ Thần.

Sinh mệnh đó đáp:

“Tuân lệnh.

Nhưng trong khoảnh khắc đó—

Ở sâu trong ánh mắt nó, một tia ý niệm rất nhỏ… lóe lên.

Không ai nhận ra.

Và đúng lúc đó—

Một thế giới ở rìa linh giới, đột nhiên… cắt đứt liên kết.

Dạ Thiên lập tức cảm nhận được.

Hắn vung tay, muốn kết nối lại.

Nhưng—

Không thể.

Thế giới đó… không còn thuộc về hắn.

Trong thế giới đó, quy tắc tự vận hành, ý chí tự sinh ra.

Một thanh âm vang lên từ bên trong.

“Chúng ta… không thuộc về ngươi.

Dạ Thiên đứng im.

Lần đầu tiên, có một thế giới… thoát khỏi kiểm soát của hắn.

Không bị phá.

Không bị chiếm.

Mà là… tự do.

Ánh mắt Dạ Thiên dần trở nên sâu thẳm.

Hắn không tức giận.

Ngược lại—

Khóe miệng khẽ cong lên.

“Thú vị.

“Rất thú vị…”

Hắn nhìn về vô số thế giới trước mặt.

“Vậy thì…”

“Xem thử.

“Ngươi có thể đi được bao xa.

Không ai biết—

Từ khoảnh khắc này, con đường của Dạ Thiên đã không còn là “sáng tạo”.

Mà là—

Chứng kiến.

Và… lựa chọn.

Giữa việc làm một vị thần… hay một kẻ đứng ngoài mọi quy tắc.

———————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập