Trong khoảng thời gian tiếp theo, khi Dạ Thiên dần buông lỏng sự can thiệp trực tiếp, để mặc cho các thế giới tự vận hành theo quy luật riêng, Linh giới bắt đầu xuất hiện những biến hóa mà ngay cả hắn cũng không ngờ tới.
Ban đầu, nó chỉ là một ý chí mơ hồ, giống như một đứa trẻ học nói.
Nhưng theo sự gia tăng không ngừng của sinh mệnh và năng lượng, Linh giới dần học được cách “quan sát” và “điều chỉnh”.
Những thế giới nhỏ rải rác trong không gian kia, từ hỗn loạn ban đầu, bắt đầu được nó âm thầm phân loại.
Thế giới yếu bị hợp nhất, thế giới ổn định được nuôi dưỡng, còn những thế giới có dấu hiệu dị biến thì bị tách riêng.
Dạ Thiên đứng giữa không gian mênh mông ấy, nhìn vô số quang điểm đại diện cho từng thế giới đang lấp lánh như tinh thần, trong lòng chợt hiểu ra—
Linh giới đã không còn chỉ là một “ý chí”.
Nó đang dần trở thành một trung tâm quản lý thực sự.
Một “trung tâm thế giới” đúng nghĩa.
Cũng từ lúc đó, một ý tưởng khác xuất hiện trong đầu Dạ Thiên.
Nếu mỗi thế giới đều vận hành theo quy luật riêng, vậy tại sao không tạo ra một “hệ thống” để dẫn dắt sự tiến hóa của sinh mệnh bên trong?
Nghĩ là làm, hắn bắt đầu thiết lập một cơ chế vô hình, dung hợp giữa quy tắc và sáng tạo chi lực, hình thành nên thứ mà sinh mệnh trong các thế giới gọi là—
“Thiên ban chi lực.
Những sinh mệnh đạt đến một mức độ nhất định sẽ nhận được “nhiệm vụ”.
Hoàn thành sẽ thu được “ban thưởng”, thất bại sẽ chịu trừng phạt.
Trong mắt chúng, đó là ân huệ của thiên địa, là con đường tiến hóa được chỉ dẫn sẵn.
Nhưng không một ai biết rằng, tất cả chỉ là ý niệm của một người đứng ngoài thế giới—Dạ Thiên.
Nhờ cơ chế này, tốc độ sinh ra sáng tạo chi lực tăng lên rõ rệt, thậm chí vượt xa cả việc hắn trực tiếp sáng tạo.
Thế nhưng, chính sự gia tăng bất thường đó, lại bắt đầu khiến một tồn tại khác chú ý.
Ở bên ngoài vô tận không gian, Thiên Đạo—kẻ duy trì trật tự của thế giới lớn—lần đầu tiên xuất hiện dấu hiệu dao động.
Nó không thể nhìn thấu Linh giới thật, bởi nơi đó đã bị tầng không gian cấp cao che chắn.
Nhưng những thế giới mà Dạ Thiên cố ý bày ra làm “mồi nhử” lại mang theo những quy tắc quá hoàn chỉnh, quá ổn định đến mức bất thường.
Thiên Đạo không hiểu được nguyên nhân.
Nó chỉ có thể không ngừng dò xét.
Từng đợt ý chí vô hình quét qua, như muốn tìm ra thứ gì đó ẩn giấu phía sau.
Dạ Thiên đứng trong không gian của mình, cảm nhận được áp lực mơ hồ ấy, ánh mắt khẽ trầm xuống—
Hắn biết.
Trò chơi giữa mình và Thiên Đạo…
Đã chính thức bắt đầu.
—————————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập