Dạ Thiên không rời linh giới nữa.
Ít nhất là trong khoảng thời gian này.
Sau khi “Nguyên” xuất hiện, hắn gần như dồn toàn bộ tinh lực vào việc quan sát.
Không phải quan sát sinh vật.
Mà là… quan sát một thế giới đang tự trưởng thành.
Linh giới lúc này đã không còn nhỏ nữa.
Sau khi hấp thu tài nguyên từ ngoại giới và lượng lớn hư không thạch, diện tích của nó đã mở rộng đến gần một nghìn km².
Địa hình cũng trở nên phong phú.
Rừng rậm, đồng bằng, núi thấp, hồ nước.
Thậm chí… bắt đầu xuất hiện hệ sinh thái ổn định.
Nhưng điều khiến Dạ Thiên để ý nhất…
Vẫn là Nguyên.
Sinh mệnh đầu tiên không do hắn tạo ra.
Hôm nay, hắn lại tìm đến nơi lần đầu gặp nó.
Nguyên vẫn ở đó.
Nhưng lần này…
Nó không đứng yên.
Mà đang ngồi.
Trước mặt nó là một sinh vật nhỏ, giống thú.
Nguyên giơ tay lên.
Nhẹ nhàng chạm vào đầu sinh vật kia.
Một tia sáng yếu ớt lóe lên.
Sinh vật đó… run lên.
Sau đó…
Ánh mắt trở nên khác.
Không còn thuần bản năng.
Mà xuất hiện một tia… nhận thức.
Dạ Thiên đứng từ xa, đồng tử khẽ co lại.
“Cải biến…?
Không.
Không chỉ là cải biến.
Mà là…
Ban cho trí tuệ.
Ngay lúc đó, Nguyên dường như cảm nhận được hắn.
Nó quay đầu.
Nhìn về phía Dạ Thiên.
Không né tránh.
Cũng không cảnh giác.
Chỉ là nhìn.
Một lúc sau…
Nó đứng dậy.
Chậm rãi bước về phía hắn.
Mỗi bước đi… đều có chút không ổn định.
Giống như đang học cách làm người.
Dạ Thiên không động.
Chỉ nhìn.
Cho đến khi Nguyên đứng trước mặt hắn.
Rất gần.
Nguyên nhìn hắn.
Mở miệng.
Âm thanh đầu tiên… rất khàn.
“…ng…”
Nó dừng lại.
Như đang suy nghĩ.
Lại thử.
“…chu… nh…”
Dạ Thiên đồng tử co rút.
Không phải gầm.
Không phải tiếng kêu.
Phát âm.
Nguyên đang… học nói.
Dạ Thiên không thúc ép.
Chỉ đứng yên.
Một lúc lâu sau…
Nguyên lại mở miệng.
Lần này…
Âm thanh rõ hơn.
“…chủ…”
“…nhân…”
Không hoàn chỉnh.
Nhưng đủ hiểu.
Dạ Thiên im lặng vài giây.
Sau đó khẽ cười.
“Ngươi gọi ta như vậy sao?
Nguyên không trả lời.
Nhưng gật đầu.
Động tác… rất chậm.
Nhưng rõ ràng.
Trong lòng Dạ Thiên, lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Không phải tạo vật.
Mà giống như…
Một sinh mệnh thật sự.
Có ý thức.
Có học tập.
Thậm chí… có thể giao tiếp.
Ngay lúc đó.
Một dao động khác xuất hiện.
Không phải từ Nguyên.
Mà từ xung quanh.
Dạ Thiên lập tức quay đầu.
Trong rừng…
Một bóng dáng đang đứng.
Không chỉ một.
Mà là vài chục.
Những sinh mệnh đó…
Có hình dạng tương tự Nguyên.
Nhưng không ổn định.
Có con giống người.
Có con giống thú.
Có con… nửa người nửa thú.
Khí tức yếu hơn Nguyên rất nhiều.
Nhưng…
Không phải dã thú.
Ánh mắt của chúng…
Có trí tuệ.
Dạ Thiên nhìn cảnh này.
Trong lòng chấn động.
“Không phải ta tạo…”
“Cũng không phải Nguyên trực tiếp tạo…”
Hắn hiểu ra rất nhanh.
Nguyên…
Chỉ là khởi đầu.
Sau khi nó xuất hiện, cả linh giới…
Đã học được cách “tạo ra loại sinh mệnh này”.
Nói đúng hơn…
Thế giới đang tự tiến hóa.
Sinh mệnh có trí tuệ…
Bắt đầu xuất hiện hàng loạt.
Ngay lúc đó, bảng hệ thống lại sáng lên.
Số liệu liên tục nhảy.
【Phát hiện chủng tộc sơ khai】
【Nguồn gốc:
linh giới】
【Đánh giá:
chưa hoàn chỉnh】
【Số lượng:
37】
【Phản hồi sáng tạo chi lực:
+1 / cá thể / ngày】
Dạ Thiên hít sâu một hơi.
37 cá thể.
Mỗi cái +1.
Tổng cộng… 37 sáng tạo chi lực mỗi ngày.
Cộng thêm Nguyên…
Cộng thêm Tiểu Hắc…
Cộng thêm toàn bộ sinh thái…
Sáng tạo chi lực của hắn…
Đang tăng trưởng theo cấp số.
Mà đây…
Chỉ là bắt đầu.
Dạ Thiên nhìn đám sinh mệnh kia.
Trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Hắn vung tay.
Một vài sinh vật từ ngoại giới bị hắn đưa vào linh giới.
Dị thú.
Sinh vật bình thường.
Thậm chí… cả vài sinh mệnh có trí tuệ thấp.
Hắn muốn thử.
Linh giới…
Sẽ phản ứng thế nào.
Nguyên đứng bên cạnh hắn.
Nhìn tất cả.
Không nói gì.
Chỉ quan sát.
Như một đứa trẻ… đang học cách hiểu thế giới.
Vài ngày sau.
Biến hóa xuất hiện.
Những sinh mệnh ban đầu…
Bắt đầu “biến đổi”.
Có con giữ lại đặc điểm thú.
Nhưng đứng thẳng.
Có con… phát triển trí tuệ.
Có con… hoàn toàn thay đổi hình thái.
Một số sinh mệnh mới…
Bắt đầu sinh ra.
Không phải từ Dạ Thiên.
Tự nhiên.
Chủng tộc đầu tiên của linh giới…
Chính thức hình thành.
Dạ Thiên đứng trên bầu trời.
Nhìn xuống.
Trong mắt hắn…
Không còn chỉ là một thế giới.
Một nền văn minh sơ khai.
Hắn chậm rãi nói.
“Linh giới…”
“Đã bắt đầu sống rồi.
Bên cạnh hắn.
Nguyên nhìn xuống đại địa.
Rồi lại nhìn hắn.
Nó khẽ nói.
“…nhà…”
Âm thanh rất nhẹ.
Dạ Thiên hơi sững lại.
Khóe miệng khẽ cong lên.
“Ừ.
“Đây là nhà.
——————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập