Chương 5: không phải ghi lại, mà là tạo ra

Dạ Thiên ngồi rất lâu trong phòng vẽ.

Chiếc ghế dưới thân là thứ hắn vừa mới vẽ ra, nhưng cảm giác lại quen thuộc đến mức khiến người ta quên mất nguồn gốc của nó.

Hắn đưa tay gõ nhẹ lên mặt ghế.

Cộc.

Cộc.

Âm thanh trầm đục.

“Vẽ vật chết, vẫn còn trong phạm vi hiểu được…”

Hắn lẩm bẩm.

“Nếu là sinh mệnh…”

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, Dạ Thiên liền dừng lại.

Không phải vì không dám.

Mà là vì hắn chợt nhớ ra một chuyện rất thực tế.

Ở Thiên Huyền giới, Họa không phải nghề hiếm.

Chỉ là… không được coi trọng.

Họa sư, từ trước đến nay vẫn luôn bị xếp vào sinh hoạt loại, địa vị không cao, không thể trực tiếp tham chiến, cũng không tạo ra sức sát thương rõ ràng.

Nhưng không có nghĩa —

chưa từng có người đi xa với nghề này.

Dạ Thiên nhớ rất rõ.

Khi còn nhỏ, hắn từng nghe người trong gia tộc nhắc đến một vài chuyện cũ.

Ở các thành thị lớn, Họa sư không thiếu.

Bọn họ vẽ bản đồ, vẽ kiến trúc, vẽ dị thú, vẽ địa hình phó bản.

Ở cấp thấp, tốc độ vẽ chậm, chỉ có thể làm việc tỉ mỉ từng chút một.

Nhưng khi cấp bậc tăng lên, tinh thần lực và khả năng khống chế nét bút đều sẽ thay đổi.

Nghe nói —

Khi Họa sư đạt đến cấp cao, chỉ cần vài nét phác thảo, đã có thể hoàn thành một bức tranh mà người thường phải mất cả ngày.

Cấp càng cao.

Tốc độ vẽ càng nhanh.

Nét càng ổn định.

Đến khoảng cấp 50, đã có truyền thuyết lưu truyền trong giới nghề nghiệp.

— Họa như thật.

Không phải giống.

Mà là thật đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác.

Ánh mắt.

Thần thái.

Khí tức.

Một bức chân dung treo trên tường, đôi khi có thể khiến người ta cảm giác như bị nhìn chằm chằm.

Thậm chí…

Có người nói rằng, từng có Họa sư cấp cao được Đế quốc mời vào chức vụ đặc biệt.

Không phải để chiến đấu.

Mà là để truy dấu.

Khi xảy ra những vụ việc lớn — ám sát, phản loạn, kẻ địch bỏ trốn —

những Họa sư này sẽ căn cứ vào lời kể, hiện trường, dấu vết mơ hồ…

Vẽ ra chân dung truy tung.

Vẽ người.

Vẽ hiện trường.

Vẽ khoảnh khắc đã trôi qua.

Chỉ cần nhìn bức tranh, binh sĩ truy bắt liền có thể xác định phương hướng, thậm chí suy đoán hành động tiếp theo của mục tiêu.

Ở Đế quốc, chức vị đó có một cái tên rất riêng.

— Truy Ảnh Họa Sư.

Không phải ai cũng biết.

Nhưng người biết rồi, đều không dám coi thường.

Dạ Thiên nhớ đến đây, ánh mắt chợt trầm xuống.

“Nếu nói như vậy…”

“Họa trong thế giới này, vốn là nghề dùng để ghi lại hiện thực.

Hắn cúi đầu nhìn Hồng Mông Bút trong tay.

“Còn ta…”

“Lại đang làm chuyện ngược lại.

Không phải ghi lại.

Mà là — tạo ra.

Sự khác biệt này, khiến hắn không thể không thận trọng.

Hắn đứng dậy, đi tới trước giá vẽ.

Lần này, không vẽ vật thể hoàn chỉnh.

Chỉ vẽ một đường cong.

Một cái bóng mờ.

Giống như phác thảo một sinh mệnh, nhưng lại cố tình bỏ trống những phần quan trọng nhất.

Tinh thần lực trôi đi.

Nhưng không nhiều.

Bức phác thảo không có phản ứng gì.

Không hiện thực hóa.

Không rơi xuống đất.

Dạ Thiên quan sát rất kỹ.

Rồi hắn hiểu ra.

“Thiếu…”

“Không phải kỹ thuật.

“Mà là định nghĩa.

Hắn buông bút.

Ngồi xuống, dựa lưng vào bàn.

Nếu Họa sư trong thế giới này, vẽ là để tái hiện.

Vậy thứ hắn cần làm, không phải vẽ cho giống.

Mà là —

quyết định thứ đó là gì.

Một sinh mệnh.

Không chỉ là hình dáng.

Mà còn là…

thứ để nó tồn tại.

Ý nghĩ ấy khiến hắn lần đầu tiên cảm thấy một chút áp lực thực sự.

Không đến từ bên ngoài.

Mà đến từ chính hắn.

Dạ Thiên khẽ thở ra.

“Xem ra…”

“Chuyện này không thể vội.

Hắn nhìn Hồng Mông Bút, ánh mắt bình tĩnh trở lại.

“Nếu Họa sư cấp 50 mới có thể vẽ như thật…”

“Vậy ta…”

“…sẽ vẽ từ thật, đến sống.

Trong căn phòng vẽ yên tĩnh, ánh đèn khẽ lay động.

Hồng Mông Bút nằm yên trong tay hắn.

Như đang chờ.

——————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập