Chương 46: Ý chí thế giới.

Sau khi dùng hết năm tấm gia tốc phù, Dạ Thiên không tiếp tục vẽ nữa.

Không phải vì hắn không thể.

Mà là… hắn cảm thấy linh giới đã đến một giai đoạn mới.

Một giai đoạn mà, dù hắn có tiếp tục can thiệp, cũng không còn ý nghĩa lớn.

Thế giới… cần tự trưởng thành.

Dạ Thiên đứng trên không trung, nhìn xuống linh giới.

Núi non kéo dài, sông lớn cuộn chảy, từng đàn dị thú chạy khắp đại địa.

Có kẻ săn mồi, có kẻ chạy trốn, có kẻ sinh ra, cũng có kẻ chết đi.

Tất cả vận hành theo một trật tự vô hình.

Không cần hắn điều khiển.

Cũng không cần hắn sửa chữa.

Một thế giới chân chính… đã hình thành.

Dạ Thiên chậm rãi nhắm mắt.

Cảm nhận.

Hắn không nhìn bằng mắt.

Mà là… dùng tinh thần lực, dung nhập vào linh giới.

Trong khoảnh khắc đó, cảm giác hoàn toàn khác.

Không còn là người quan sát.

Mà là…

Ở bên trong.

Hắn có thể “cảm nhận” từng luồng gió, từng dòng nước, từng sinh mệnh đang di chuyển.

Và rồi…

Một thứ… xuất hiện.

Rất yếu.

Rất mơ hồ.

Giống như một ý niệm.

Không rõ ràng.

Không hoàn chỉnh.

Nhưng… có tồn tại.

Dạ Thiên mở mắt.

Ánh mắt hơi trầm xuống.

“Đây là…”

Hắn không nói hết câu.

Nhưng trong lòng đã có đáp án.

Ý chí thế giới.

Chỉ là…

Còn quá yếu.

Giống như một đứa trẻ vừa mới sinh ra.

Không có trí tuệ.

Không có nhận thức rõ ràng.

Chỉ có bản năng.

Dạ Thiên không can thiệp.

Hắn chỉ lặng lẽ quan sát.

Một lúc sau, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào không gian.

Trong linh giới, một làn gió nhẹ thổi qua.

Không có thay đổi lớn.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được…

Ý niệm kia… hơi dao động.

Giống như…

Có chút phản ứng.

Dạ Thiên khẽ cười.

“Còn rất nhỏ…”

“Cứ lớn lên đi.

Hắn không tiếp tục dò xét nữa.

Mà là rút ý thức ra khỏi linh giới.

Không gian trước mắt trở lại căn phòng quen thuộc.

Trong khoảnh khắc đó…

Dạ Thiên bỗng cảm thấy mệt.

Không phải tinh thần lực cạn kiệt.

Mà là… một loại mệt mỏi tích lũy rất lâu.

Hắn đã ở trong linh giới gần hai năm.

Dù bên ngoài chỉ qua vài ngày.

Nhưng đối với hắn…

Đó là thời gian thật.

Dạ Thiên ngồi xuống, tựa lưng vào tường, thở ra một hơi dài.

“Cũng nên nghỉ một chút…”

Đây là lần đầu tiên, hắn thật sự thả lỏng.

Không vẽ.

Không suy nghĩ.

Không tu luyện.

Chỉ đơn giản… ngồi đó.

Thời gian trôi qua rất chậm.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng nhẹ chiếu vào.

Không khí yên tĩnh đến lạ.

Dạ Thiên nhìn ra ngoài, ánh mắt dần trở nên bình tĩnh.

Từ khi hắn chuyển chức đến giờ…

Đã gần một năm.

Một năm này, hắn gần như không dừng lại.

Từ một người bình thường…

Đến khi có thể tạo ra sinh mệnh.

Rồi đến… tạo ra một thế giới.

Tất cả… giống như một giấc mộng.

Nhưng hắn biết.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Điều khiến hắn cảm thấy kỳ lạ là…

Trong khoảng thời gian này…

Tà giáo… hoàn toàn im lặng.

Từ sau lần tà thần phân thân bị tiêu diệt.

Không còn bất kỳ động tĩnh nào.

Không ám sát.

Không tập kích.

Không thăm dò.

Giống như… biến mất khỏi thế giới.

Nhưng Dạ Thiên không tin.

Một thế lực như vậy… không thể dễ dàng buông tay.

Sự yên tĩnh này…

Ngược lại khiến hắn cảm thấy nguy hiểm hơn.

Giống như trước cơn bão.

Dạ Thiên khẽ nhắm mắt.

Trong lòng hắn có một cảm giác rất rõ ràng.

Bọn chúng…

Đang chờ.

Chờ một cơ hội.

Hoặc…

Đang chuẩn bị một thứ gì đó lớn hơn.

Dạ Thiên mở mắt ra.

Ánh mắt dần trở nên lạnh xuống.

“Cũng tốt…”

“Cho các ngươi thời gian.

Khóe miệng hắn khẽ cong lên.

“Ta cũng cần…”

“Thời gian.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập