Chương 45: Linh giới

Sau khi vượt qua kiểm tra của đế quốc, Dạ Thiên không lập tức rời khỏi Dạ gia, cũng không đi ra ngoài lịch luyện.

Ngược lại, hắn chọn một con đường khiến tất cả mọi người không ngờ tới.

Bế quan.

Không phải bế quan tu luyện thông thường, mà là… bước vào chính thế giới hắn tạo ra.

Dạ Thiên đứng trong phòng, mở hệ thống thương thành.

Ánh mắt hắn dừng lại trên một vật phẩm quen thuộc.

Gia Tốc Phù – Tiểu Thế Giới.

Hiệu quả:

tăng tốc thời gian gấp một trăm lần.

Giá:

một trăm nghìn sáng tạo chi lực.

Nhưng lần này, bên cạnh vật phẩm, xuất hiện thêm một dòng chữ.

【Giới hạn:

mỗi năm chỉ có thể mua tối đa 5 tấm】

Dạ Thiên khẽ nhíu mày, sau đó lại thả lỏng.

“Cũng đủ rồi.

Hắn không do dự.

“Mua 5 tấm.

Trong chớp mắt, năm đạo quang mang rơi vào tay hắn, dung nhập vào tiểu thế giới.

Hắn đã đặt tên cho thế giới đó.

Linh giới.

Không phải vì nó mạnh, mà bởi vì hắn có cảm giác… nơi đó, đang dần sinh ra một thứ gọi là “linh”.

Một thứ gần với ý chí.

Dạ Thiên hít sâu một hơi, bước vào trong.

Không gian trước mắt biến đổi.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, đã đứng trên một vùng đất rộng lớn.

Bầu trời xanh nhạt, mặt đất trải dài, sinh mệnh sinh sôi khắp nơi.

So với lúc ban đầu, linh giới đã lớn hơn gấp mấy lần.

Nhưng… vẫn chưa đủ.

Dạ Thiên không nghỉ ngơi.

Hắn bắt đầu vẽ.

Một nét bút hạ xuống, một dãy núi mọc lên.

Một nét bút khác, dòng sông hình thành.

Mỗi một nét bút đều tiêu hao sáng tạo chi lực, nhưng đổi lại, thế giới ngày càng hoàn chỉnh.

Không chỉ vẽ cảnh vật.

Hắn còn vẽ sinh mệnh.

Từ đơn giản đến phức tạp.

Từ yếu đến mạnh.

Nhưng lần này, hắn không vẽ ồ ạt như trước.

Mà là… có chọn lọc.

Có kết cấu.

Hắn bắt đầu suy nghĩ.

Loài nào sinh tồn ở đâu.

Chuỗi thức ăn ra sao.

Sinh vật nào có thể thúc đẩy tiến hóa.

Sinh vật nào có thể cân bằng hệ sinh thái.

Có lúc, hắn vẽ sai.

Một loài dị thú quá mạnh, trực tiếp tàn sát toàn bộ khu vực.

Hắn phải xóa đi.

Có lúc, hắn vẽ quá yếu, sinh mệnh không thể tồn tại.

Hắn lại điều chỉnh.

Sai rồi sửa.

Sửa rồi lại thử.

Thời gian… trôi qua rất nhanh.

Bên ngoài chỉ là một ngày.

Bên trong… đã là trăm ngày.

Dạ Thiên gần như không rời khỏi linh giới.

Mệt thì nghỉ.

Ngay trong thế giới đó.

Hắn xây một chỗ ở đơn giản, ngủ giữa thiên địa do chính mình tạo ra.

Tỉnh dậy, lại tiếp tục vẽ.

Cùng lúc đó, hắn cũng không ngừng quan sát.

Quan sát thế giới tự vận hành.

Quan sát sinh mệnh tiến hóa.

Quan sát… quy tắc hình thành.

Có những thứ, hắn không vẽ.

Nhưng nó vẫn xuất hiện.

Một vài sinh vật bắt đầu biến dị.

Một vài khu vực hình thành quy luật riêng.

Thậm chí… có những nơi, linh khí tụ tập một cách kỳ lạ.

Giống như thế giới đang tự hoàn thiện.

Dạ Thiên dần dần hiểu ra.

Hắn không phải đang tạo ra mọi thứ.

Mà là…

Dẫn dắt.

Thời gian tiếp tục trôi.

Một tấm gia tốc phù… hết hiệu lực.

Dạ Thiên mở mắt, cảm nhận được dòng chảy thời gian trở lại bình thường.

Không do dự.

Hắn lập tức sử dụng tấm thứ hai.

Thời gian… lại gia tốc.

Lại một trăm lần.

Cứ như vậy.

Hắn liên tục sử dụng hết năm tấm gia tốc phù.

Bên ngoài… chỉ trôi qua năm ngày.

Nhưng trong linh giới…

Đã là năm trăm ngày.

Gần hai năm.

Trong khoảng thời gian đó, linh giới phát sinh biến hóa long trời lở đất.

Diện tích mở rộng gấp mười.

Sinh mệnh tăng lên hàng vạn.

Hệ sinh thái dần hoàn chỉnh.

Thậm chí… xuất hiện những sinh vật cấp cao.

Không còn là “tạo vật”.

Mà là… tự tiến hóa.

Dạ Thiên đứng trên không trung, nhìn xuống thế giới của mình.

Ánh mắt… càng ngày càng sâu.

Hắn mở bảng hệ thống.

Con số hiện ra.

【Sáng tạo chi lực:

48, 320, 000】

Hắn khẽ thở ra một hơi.

So với ban đầu… đã tăng lên không biết bao nhiêu lần.

Nhưng điều quan trọng hơn…

Là tốc độ.

【Hiện tại mỗi ngày:

+320, 000 sáng tạo chi lực】

Dạ Thiên nhìn con số đó, ánh mắt hơi dao động.

Đây… không còn là tăng trưởng chậm nữa.

Mà là… tích lũy khổng lồ.

Chỉ cần duy trì.

Hắn sẽ không còn thiếu sáng tạo chi lực.

Nhưng ngay lúc đó…

Hắn chợt cảm nhận được một thứ.

Một dao động rất nhẹ.

Không đến từ sinh mệnh.

Cũng không đến từ quy tắc.

Mà là…

Từ chính linh giới.

Dạ Thiên nhíu mày.

Hắn cảm giác như…

Có thứ gì đó…

Đang “nhìn” hắn.

Không phải sinh vật.

Mà là…

Chính thế giới này.

Một ý niệm mơ hồ… chậm rãi hình thành.

Chưa rõ ràng.

Nhưng… đã tồn tại.

Dạ Thiên đứng yên, không động.

Một lúc sau…

Hắn khẽ cười.

“Ngươi… sắp có ý thức rồi sao?

Không có câu trả lời.

Nhưng không gian… khẽ rung.

Như là… đáp lại.

———————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập