Dạ Thiên lặng lẽ nhìn tiểu thế giới trước mặt, ánh mắt dần trở nên trầm tĩnh.
Hắn mở bảng hệ thống.
【Sáng tạo chi lực:
1, 240, 000】
Con số này… vốn đã là một con số khổng lồ, nhưng khi dùng để vẽ ra một thế giới, lại tiêu hao gần như sạch sẽ.
Nếu không có nguồn bổ sung ổn định, con đường phía trước của hắn gần như sẽ bị chặn lại.
“Bạch.
Hắn khẽ gọi.
Tinh linh lập tức xuất hiện, đôi cánh nhỏ nhẹ nhàng rung động, ánh sáng nhu hòa bao phủ xung quanh.
“Chủ nhân.
“Thế giới… có thể tạo ra sáng tạo chi lực không?
Bạch không trả lời ngay, mà nhìn về phía tiểu thế giới một lúc, rồi mới chậm rãi nói:
“Có.
“Nhưng không phải ngay lập tức.
“Nó cần vận hành, cần sinh mệnh, cần quy tắc hoàn chỉnh… khi đạt đến cân bằng, nó sẽ được thiên địa công nhận.
“Đến lúc đó, nó sẽ trở thành một nguồn sáng tạo chi lực ổn định.
Dạ Thiên trầm ngâm.
“Bao nhiêu?
Bạch suy nghĩ một lát, rồi nói:
“Nếu chỉ là thế giới sơ khai… khoảng năm nghìn mỗi ngày.
“Nhưng nếu phát triển tốt… có thể đạt một vạn, thậm chí vài vạn mỗi ngày.
Nghe đến đây, ánh mắt Dạ Thiên sáng lên.
Một vạn mỗi ngày… nghe không nhiều, nhưng nếu tích lũy lâu dài, đó sẽ là một con số khủng khiếp.
Hắn lập tức mở hệ thống thương thành.
Chỉ trong chốc lát, một vật phẩm lọt vào mắt hắn.
【Gia Tốc Phù – Tiểu Thế Giới】
【Giá:
100, 000 sáng tạo chi lực】
【Hiệu quả:
Tăng tốc thời gian gấp 100 lần, chỉ áp dụng cho tiểu thế giới được tạo ra từ Hồng Mông Bút】
Dạ Thiên không do dự.
“Mua.
Một luồng sáng rơi xuống, dung nhập vào tiểu thế giới.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên trong bắt đầu biến đổi.
Dòng chảy thời gian… tăng tốc.
Gấp mười.
Gấp trăm.
Trong khi bên ngoài chỉ trôi qua một khắc, bên trong đã là mấy ngày.
Dạ Thiên nhìn cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi chấn động.
“Vậy là… đủ rồi.
Hắn hít sâu một hơi, bắt đầu bước vào giai đoạn tiếp theo.
Mở rộng thế giới.
Hắn cầm Hồng Mông Bút, từng nét từng nét vẽ xuống.
Đất xuất hiện.
Núi hình thành.
Sông bắt đầu chảy.
Không phải là vẽ một cách bừa bãi, mà là dựa trên kết cấu sinh mệnh, kết cấu không gian mà hắn đã nghiên cứu suốt mấy tháng qua.
Mỗi một nét bút đều tiêu hao sáng tạo chi lực.
Nhưng đổi lại…
Thế giới ngày càng hoàn chỉnh.
Cùng lúc đó, hắn bắt đầu đưa sinh mệnh vào trong.
Từ những sinh vật đơn giản nhất.
Côn trùng.
Dã thú.
Rồi đến những dị thú cấp thấp.
Ban đầu, thế giới hỗn loạn.
Sinh mệnh chết đi rất nhiều.
Nhưng theo thời gian, một cân bằng dần hình thành.
Kẻ mạnh săn kẻ yếu.
Kẻ yếu sinh tồn bằng số lượng.
Một hệ sinh thái… bắt đầu vận hành.
Dạ Thiên không can thiệp quá nhiều.
Hắn chỉ quan sát.
Chỉnh sửa khi cần thiết.
Và chờ đợi.
Ngày đầu tiên.
【+5, 200 sáng tạo chi lực】
Ngày thứ ba.
【+7, 800】
Ngày thứ bảy.
【+10, 300】
15 ngày sau.
【+18, 000】
Đến khi 30 ngày trôi qua.
Tiểu thế giới đã hoàn toàn ổn định.
Quy tắc vận hành trơn tru.
Sinh mệnh sinh sôi không ngừng.
Mỗi ngày…
Đều mang về hơn hai vạn sáng tạo chi lực.
Nhưng điều khiến Dạ Thiên chú ý hơn…
Là bên trong thế giới đó.
Một vài sinh mệnh… bắt đầu xuất hiện biến dị.
Không còn đơn thuần là “sinh vật” nữa.
Mà là…
Đang tiến hóa.
Dạ Thiên nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Hắn có cảm giác…
Con đường của mình…
Đã đi sang một hướng hoàn toàn khác.
Không còn là họa sư.
Sáng thế giả.
Ba tháng… sắp kết thúc.
Trong phòng tu luyện, Dạ Thiên ngồi bất động, sắc mặt hơi tái, nhưng ánh mắt lại sáng đến đáng sợ.
Trước mặt hắn, tiểu thế giới lặng lẽ trôi nổi.
So với lúc ban đầu, nó đã hoàn toàn khác.
Không còn là một không gian trống rỗng nữa.
Mặt đất trải rộng, núi non chập trùng, sông ngòi uốn lượn, khí tức sinh mệnh lan tỏa khắp nơi.
Từng đàn dị thú sinh tồn, săn mồi, tranh đấu, sinh sôi không ngừng.
Đây… đã là một thế giới thật sự.
Nhưng Dạ Thiên không hề thả lỏng.
Bởi vì hắn biết rất rõ.
Thời gian… không còn nhiều.
【 Gia tốc phù gấp 100 lần thời gian còn lại:
1 ngày】
2, 870, 000】
Con số này… vẫn chưa đủ.
Muốn vượt qua yêu cầu của đế quốc, hắn cần ít nhất mười triệu.
Nhưng hiện tại, dù tiểu thế giới đã hình thành, tốc độ sinh ra sáng tạo chi lực vẫn còn quá chậm.
Một ngày… chỉ khoảng hơn một vạn.
Cho dù có gia tốc thời gian gấp trăm lần…
Cũng không kịp.
Dạ Thiên nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
“Vẫn thiếu…”
“Thiếu một bước…”
Ngay lúc này, giọng nói của Bạch vang lên.
“Chủ nhân, thế giới của ngài… vẫn chưa hoàn chỉnh.
Dạ Thiên mở mắt.
“Ý ngươi là gì?
Bạch nhìn về tiểu thế giới, nhẹ giọng nói:
“Hiện tại, nó chỉ có sinh mệnh.
“Nhưng chưa có… trật tự.
“Chưa có… quy tắc hoàn chỉnh.
“Nó vẫn đang vận hành… nhưng chưa được thiên địa công nhận.
Dạ Thiên im lặng.
Một lát sau, ánh mắt hắn chợt lóe lên.
“Vậy nếu… ta hoàn thiện quy tắc?
Bạch gật đầu.
“Vậy nó sẽ trở thành một thế giới thật sự.
“Đến lúc đó… sáng tạo chi lực sẽ tăng trưởng gấp bội.
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng.
Dạ Thiên nhìn tiểu thế giới trước mặt, trong lòng dâng lên một quyết định.
“Vậy thì…”
“Làm cho nó hoàn chỉnh.
Hồng Mông Bút xuất hiện trong tay hắn.
Tinh thần lực vốn đã gần cạn, lúc này lại bị ép vận chuyển lần nữa.
Đau đớn như xé rách linh hồn.
Nhưng hắn không dừng.
Một nét bút… rơi xuống.
Không vẽ núi.
Không vẽ sông.
Quy tắc.
“Sinh… phải có diệt.
Một luồng lực vô hình lan ra.
Trong thế giới, những sinh mệnh già yếu bắt đầu chết đi, không còn kéo dài vô hạn.
“Cường… tất tranh.
Những dị thú bắt đầu điên cuồng săn giết, cạnh tranh sinh tồn.
“Yếu… tất biến.
Một vài sinh vật yếu ớt, trong tuyệt cảnh bắt đầu biến dị, tiến hóa.
Từng nét bút rơi xuống.
Mỗi một nét… đều đang can thiệp vào bản chất của thế giới.
Dạ Thiên run lên, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng hắn vẫn tiếp tục.
“Cân bằng.
Nét cuối cùng hạ xuống.
ẦM.
Cả tiểu thế giới chấn động.
Một dao động vô hình lan ra.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả sinh mệnh trong thế giới như bị “định hình”.
Săn mồi.
Sinh tồn.
Tiến hóa.
Tử vong.
Tất cả… trở thành quy luật.
Ngay lúc đó.
Bảng hệ thống bỗng nhiên sáng lên.
【Tiểu thế giới đã được thiên địa công nhận】
【Quy tắc hoàn chỉnh】
【Sáng tạo chi lực +120, 000】
Dạ Thiên đồng tử co rút.
Chưa kịp phản ứng…
Con số lại nhảy.
【+180, 000】
【+220, 000】
【+300, 000】
Chỉ trong chốc lát…
Sáng tạo chi lực bắt đầu bùng nổ.
Bởi vì bên trong thế giới, dưới gia tốc thời gian gấp trăm lần…
Hàng ngàn ngày đang trôi qua.
Sinh mệnh sinh sôi.
Mỗi một chu kỳ… đều được tính vào sáng tạo chi lực.
Dạ Thiên mở to mắt.
“Thì ra là vậy…”
Đây mới là cách sử dụng thế giới.
Không phải chỉ vẽ ra…
Mà là để nó tự vận hành.
Tự sinh ra giá trị.
Con số trên bảng không ngừng tăng lên.
Ba triệu.
Năm triệu.
Tám triệu.
Thời gian… trôi qua từng chút một.
Một ngày… sắp kết thúc.
Khi tia sáng cuối cùng ngoài cửa sổ tắt đi…
Bảng hệ thống dừng lại.
12, 640, 000】
Căn phòng… rơi vào yên tĩnh.
Dạ Thiên ngồi đó, toàn thân run rẩy, tinh thần gần như cạn sạch.
Nhưng khóe miệng hắn…
Lại từ từ cong lên.
“Cuối cùng… cũng kịp.
Trong ánh mắt hắn, không còn là mệt mỏi.
Một loại tự tin hoàn toàn khác.
Hắn đã không còn là một họa sư bình thường nữa.
Mà là người…
Có thể tạo ra một thế giới.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập