Dạ Thiên nằm trên mặt đất, hơi thở dồn dập, sắc mặt tái nhợt.
Ba tháng liên tục vẽ tranh gần như đã vắt kiệt toàn bộ tinh thần lực của hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào không gian trước mặt, không hề rời đi nửa khắc.
Trong hư không, một không gian nhỏ đang lơ lửng, chỉ lớn bằng một gian phòng.
Không có trời đất, không có sinh mệnh, chỉ có một luồng ánh sáng yếu ớt trôi nổi trong khoảng không tĩnh lặng.
Nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt, thậm chí còn có vẻ đơn sơ, nhưng Dạ Thiên hiểu rất rõ, thứ trước mắt hắn không phải là một khối năng lượng bình thường.
Đó là một thế giới.
Dù chỉ là phôi thai, nhưng nó đã là một thế giới chân chính.
Hắn chậm rãi đưa tay chạm vào không gian đó.
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, ý thức của hắn bị kéo thẳng vào bên trong, giống như rơi vào một khoảng hư vô vô tận.
Không có phương hướng, không có trên dưới, cũng không có thời gian trôi qua, chỉ có một sự trống rỗng tuyệt đối bao phủ tất cả.
Dạ Thiên khẽ nhíu mày.
Đây chính là bên trong thế giới sao?
Ngay lúc hắn còn đang quan sát, biến hóa đột nhiên xảy ra.
Luồng ánh sáng yếu ớt ban đầu bỗng nhiên co lại, rồi tách ra thành hai phần.
Một bên sáng rực, một bên tối đen như mực.
Hai cực đối lập xuất hiện trong không gian, nhưng lại không hề triệt tiêu lẫn nhau, ngược lại còn dần dần dung hợp ở ranh giới, tạo thành một vùng xám mờ.
Dạ Thiên sững lại.
Hắn chưa từng vẽ những thứ này.
Nhưng chúng vẫn tự sinh ra.
Không cần hắn điều khiển, không cần hắn bổ sung, thế giới trước mắt đang tự vận hành theo một cách mà hắn không thể hoàn toàn hiểu rõ.
Ánh sáng và bóng tối dần phân chia, hình thành kết cấu sơ khai.
Không gian không còn hỗn loạn như ban đầu, mà bắt đầu có trật tự.
Trong khoảnh khắc đó, Dạ Thiên cảm nhận được một thứ vô hình vừa được thiết lập, giống như một quy tắc vừa ra đời.
Quang và Ám cân bằng.
Không có âm thanh nào vang lên, nhưng ý niệm đó lại hiện rõ trong đầu hắn, như thể được khắc sâu vào nhận thức.
Tim hắn đập mạnh.
Đây không còn là vẽ nữa, mà là sáng tạo.
Đúng lúc đó, không gian bỗng nhiên khẽ rung lên.
Từ trung tâm thế giới, một dao động yếu ớt lan ra, giống như một nhịp tim rất nhẹ.
Thình.
Dạ Thiên giật mình.
Lại một lần nữa.
Không gian hơi co lại rồi giãn ra, giống như đang hô hấp.
Cảm giác này khiến hắn không khỏi rùng mình.
Một thế giới… đang sống?
Ngay lúc hắn còn chưa kịp hiểu rõ, một tia sáng nhỏ từ trung tâm tách ra.
Nó chỉ lớn bằng hạt bụi, nhưng lại không tiêu tán, mà lặng lẽ trôi trong không gian, không theo bất kỳ quy luật nào, nhưng lại mang một cảm giác “tồn tại” rất rõ ràng.
Đó không phải sinh mệnh, nhưng đã có dấu hiệu của sinh mệnh.
Dạ Thiên im lặng nhìn tất cả, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu hắn.
“Chủ nhân, ngài nên rút ra.
Bạch xuất hiện bên cạnh, nhưng vẻ mặt không còn nhẹ nhàng như trước, mà mang theo một chút nghiêm trọng hiếm thấy.
Dạ Thiên hỏi:
“Tại sao?
Bạch trầm mặc một lát rồi nói:
“Bởi vì thế giới này đã bắt đầu sinh ra quy tắc riêng.
Nếu tiếp tục phát triển, nó sẽ không còn hoàn toàn thuộc về ngài nữa.
Không gian xung quanh lại rung lên, nhịp đập kia tiếp tục vang lên, rõ ràng hơn trước.
Dạ Thiên nhìn thế giới trước mắt, ánh mắt dần trở nên trầm xuống.
“Không thuộc về ta?
Hắn không rút tay lại, ngược lại còn tiến lên một bước.
Hồng Mông Bút lặng lẽ xuất hiện trong tay, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa mà huyền ảo.
Bạch khẽ giật mình:
“Chủ nhân, ngài định…”
Dạ Thiên không trả lời, chỉ khẽ nói một câu:
“Ta không ngăn nó sinh ra.
“Nhưng quy tắc của nó… phải có giới hạn.
Hắn nhẹ nhàng hạ bút.
Không có ánh sáng chói mắt, cũng không có dao động kinh thiên động địa, chỉ là một nét bút rất đơn giản, nhưng khi nét bút đó chạm vào không gian, cả thế giới như khựng lại trong một khoảnh khắc.
Nhịp đập biến mất.
Mọi thứ rơi vào tĩnh lặng.
Sau đó, nhịp tim lại vang lên.
Nhưng lần này, ổn định hơn.
Bạch nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt đầy chấn động.
Nàng có thể cảm nhận được, vừa rồi Dạ Thiên không phải đang vẽ vật thể, mà là đang can thiệp vào quy tắc của một thế giới.
Dạ Thiên không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát thế giới trước mặt.
Khóe miệng hắn hơi cong lên, ánh mắt lộ ra một tia hứng thú hiếm thấy.
“Thú vị…”
Hắn khẽ lẩm bẩm.
“Thật sự rất thú vị…”
Trong khoảnh khắc này, thứ hiện lên trong mắt hắn không còn là tò mò nữa, mà là một loại dã tâm đang dần hình thành.
Hắn muốn xem thử… thế giới này có thể phát triển đến mức nào.
——————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập