Ba tháng.
Dạ Thiên… gần như biến mất khỏi tầm mắt tất cả mọi người.
Không rời khỏi phòng.
Không ra ngoài.
Không giao tiếp.
Chỉ có một việc.
Vẽ.
Ban ngày, hắn không ngừng phác họa sinh mệnh.
Từ những dị thú cấp thấp, đến những sinh vật trung cấp có cấu trúc phức tạp.
Mỗi một lần hạ bút… đều là một lần tiêu hao tinh thần lực.
Mỗi một lần thành công… đều đổi lại sáng tạo chi lực.
Ban đêm.
Hắn không ngủ.
Một tay cầm không gian thạch.
Một tay ghi chép.
Không gian… trong mắt hắn dần không còn là thứ vô hình.
Mà là từng lớp kết cấu chồng lên nhau.
Gấp khúc, chồng lấn, vặn xoắn.
Hắn không hề lãng phí một khắc.
Trong khoảng thời gian đó…
Dạ gia nhiều lần xuất hiện dị tượng.
Có lúc long ngâm vang trời.
Có lúc hư ảnh phượng hoàng lướt qua bầu trời đêm.
Có khi…
Không gian trong viện Dạ Thiên trực tiếp vặn vẹo.
Ngay cả những trưởng lão cấp 90…
Cũng không dám tùy tiện thăm dò.
Bởi vì họ biết.
Trong đó…
Là con quái vật của Dạ gia.
Cho đến ngày thứ chín mươi.
Cửa phòng.
Mở ra.
Dạ Thiên bước ra.
Sắc mặt hơi tái.
Nhưng ánh mắt…
Lại sáng đến đáng sợ.
“Bạch.
Ánh sáng trắng lóe lên.
Tinh linh xuất hiện.
“Chủ nhân~”
“Hiện bảng.
【 Sáng tạo chi lực:
12, 347, 826 】
Hắn im lặng vài giây.
Sau đó…
Khẽ thở ra một hơi.
“Đủ rồi…”
Không chút do dự.
“Mua Thế Giới Đồ.
【 -10, 000, 000 sáng tạo chi lực 】
ẦM.
Một luồng tin tức khổng lồ… tràn vào thức hải.
Không đau.
Nhưng…
Khiến hắn run rẩy.
Đó không phải tri thức bình thường.
Mà là…
“cách tạo ra thế giới”.
Không gian là nền.
Năng lượng là huyết.
Quy tắc là xương.
Sinh mệnh là linh.
Tất cả…
Phải hoàn chỉnh.
Chỉ cần sai một bước…
Sẽ bị phản phệ đến chết.
Dạ Thiên không vội.
Hắn ngồi xuống.
Nhắm mắt.
Ba ngày.
Hắn không làm gì.
Chỉ… tiếp nhận.
Chỉ… tiêu hóa.
Ba ngày sau.
Hắn mở mắt.
Lần này.
Trong mắt hắn…
Không còn là thế giới bình thường nữa.
Từng lớp kết cấu.
“Ta còn bao nhiêu sáng tạo chi lực?
【 2, 347, 826 】
Dạ Thiên gật đầu.
“Đủ để thử.
Dạ gia.
Một khu vực bị phong tỏa.
Dạ Sơn đích thân đứng ngoài.
Ngay cả hắn…
Cũng không dám chủ quan.
Trong phòng.
Dạ Thiên không lấy giấy.
Không lấy mực.
Hắn giơ tay.
Hồng Mông Bút… xuất hiện.
Trước mặt hắn.
Hư không.
“Thế giới…”
“Không phải vẽ trên giấy.
“Là vẽ trên… không gian.
Hắn hạ bút.
Không có đường nét rõ ràng.
Chỉ là một nét đơn giản.
“Không gian.
Hư không… chấn động.
Một điểm.
Xuất hiện.
Nhỏ.
Không ổn định.
Dạ Thiên không dừng.
Lại một nét.
“Ổn định.
Điểm đó… không còn rung.
Hắn thở ra.
Tinh thần lực… bắt đầu tiêu hao nhanh chóng.
“Chưa đủ…”
Hắn tiếp tục.
“Ánh sáng.
Một tia sáng… xuất hiện.
“Tuần hoàn.
Không gian… bắt đầu tự vận chuyển.
Nhưng—
Ngay khoảnh khắc đó.
ẦM!
Một áp lực vô hình… giáng xuống.
Thiên đạo.
Dạ Thiên sắc mặt trắng bệch.
Máu… tràn ra khóe miệng.
“Quả nhiên…”
“Không dễ như vậy…”
Hắn cắn răng.
Tinh thần lực… bùng lên.
“Ta… không phải tạo thế giới hoàn chỉnh…”
“Chỉ là… một mảnh phôi thai…”
Hắn hạ bút lần nữa.
“Phong bế.
Áp lực…
Giảm xuống.
Tiểu không gian… ổn định lại.
Chỉ lớn bằng một căn phòng.
Không có sinh mệnh.
Chỉ có ánh sáng yếu ớt.
Đó là…
Một “giới”.
Dạ Thiên ngã xuống.
Hơi thở nặng nề.
Sáng tạo chi lực…
Gần như cạn sạch.
Tinh thần lực…
Chạm đáy.
Nhưng hắn cười.
Rất nhẹ.
“Thành rồi…”
Bên ngoài.
Dạ Sơn đột nhiên ngẩng đầu.
Không có dị tượng lớn.
Nhưng hắn cảm nhận được.
Không gian…
Thiếu đi một phần.
Giống như…
Có thứ gì đó…
Tách ra.
Trong bóng tối.
Hắc Linh run lên.
Ánh mắt nó…
Lần đầu tiên xuất hiện sự kiêng kỵ.
Còn trong phòng.
Dạ Thiên nằm trên mặt đất.
Nhìn lên hư không.
Nơi đó…
Một thế giới nhỏ.
Đang lặng lẽ…
Tồn tại.
“Đây…”
“Chỉ là bắt đầu.
———————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập