Hoàng hôn buông xuống khi Dạ Thiên trở về Dạ gia.
Cổng lớn mở ra, xe chậm rãi tiến vào sân trong.
Biệt thự quen thuộc vẫn yên tĩnh như thường lệ, không có băng rôn chúc mừng, cũng không có tiếng cười ồn ào.
Rất bình thường.
Bình thường đến mức khiến người ta dễ quên —
hôm nay là ngày chuyển chức.
Dạ Thiên vừa bước xuống xe thì thấy một bóng người đứng dưới hiên.
Cha hắn — Dạ Sơn.
Người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi xám, tay cầm tách trà còn đang bốc khói.
Ông đứng đó rất lâu, như thể không phải đang chờ ai, chỉ là tiện đứng ngắm trời tối.
“Về rồi?
Dạ Sơn lên tiếng trước.
“Vâng.
” Dạ Thiên gật đầu.
Không hỏi nghề nghiệp.
Không hỏi kết quả.
Cả hai im lặng đi vào trong nhà.
Bữa tối diễn ra rất yên tĩnh.
Chỉ đến khi người hầu lui ra, Dạ Sơn mới đặt tách trà xuống, ngẩng đầu nhìn con trai.
“Là sinh hoạt loại?
Dạ Thiên hơi ngẩn ra một chút, rồi gật đầu.
“Dạ.
“Không phải chủ chiến.
“Không phải.
Dạ Sơn im lặng.
Một lúc sau, ông thở ra một hơi rất nhẹ, như vừa trút xuống một gánh nặng mà chỉ mình ông hiểu.
“Cũng tốt.
Dạ Thiên ngẩng đầu.
“Cha không thất vọng sao?
Dạ Sơn nhìn hắn, ánh mắt rất bình thản.
“Thất vọng cái gì?
Ông cười nhạt.
“Cha từng ra chiến trường, từng nhìn quá nhiều người chết vì nghĩ rằng mình ‘nhất định phải mạnh’.
“Con có thể sống tốt, quan trọng hơn bất kỳ nghề nghiệp nào.
Ông dừng lại một chút, rồi nói thêm:
“Hơn nữa…”
“Con không giống người sẽ đi con đường của người khác.
Dạ Thiên không nói gì.
Nhưng trong lòng, có thứ gì đó lặng lẽ tan ra.
Sau bữa tối, hắn quay về phòng mình.
Không phải phòng ngủ.
Mà là phòng vẽ.
Căn phòng này được giữ nguyên từ rất lâu, giá vẽ, bút mực, giấy trắng — đều là những thứ hắn quen thuộc nhất.
Hắn đóng cửa lại.
Yên tĩnh.
Dạ Thiên đứng giữa phòng, mở lòng bàn tay.
Hồng Mông Bút xuất hiện.
Không ánh sáng.
Không uy áp.
Chỉ nằm yên trong tay hắn, như một cây bút bình thường.
Nhưng khi hắn nắm chặt —
một cảm giác lạnh nhạt lan dọc theo cánh tay, thẳng vào tinh thần.
“Thử xem…”
Hắn đặt giấy lên giá.
Hít sâu một hơi.
Nét bút đầu tiên hạ xuống.
Chỉ là một đường thẳng.
Trong khoảnh khắc đó, tinh thần lực chấn động.
Không đau.
Nhưng rất rõ.
Giống như có thứ gì đó bị kéo ra khỏi hắn.
Hắn tiếp tục vẽ.
Một hình vuông.
Một mặt phẳng.
Mỗi nét bút đều khiến tinh thần lực trôi đi một chút.
Khi hình vẽ hoàn chỉnh —
tờ giấy khẽ rung lên.
Rồi…
Bộp.
Một khối gỗ vuông rơi xuống sàn.
Không có tiếng nổ.
Không có dị tượng.
Chỉ rơi xuống rất tự nhiên.
Dạ Thiên đứng yên.
Nhìn khối gỗ trước mặt.
Hắn cúi xuống, chạm tay vào.
Lạnh.
Cứng.
Có trọng lượng.
“Không phải ảo ảnh…”
Hắn nuốt khan.
Tim đập nhanh hơn.
Hắn thử vẽ tiếp.
Một cái ghế.
Lần này, tinh thần lực tiêu hao rõ rệt hơn.
Khi chiếc ghế hoàn chỉnh rơi xuống đất, đầu hắn hơi choáng, phải vịn tay vào bàn mới đứng vững.
“Vẽ vật chết… đã như vậy.
Hắn nhìn Hồng Mông Bút trong tay.
Ánh mắt dần trầm xuống.
“Nếu là sinh mệnh…”
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện —
hắn lập tức dừng lại.
Không phải vì sợ.
Mà là vì hắn hiểu.
Thứ này không phải trò chơi.
Hắn đặt bút xuống.
Ngồi xuống ghế vừa vẽ ra.
Cảm giác rất thật.
Rất đời.
Trong căn phòng yên tĩnh, Dạ Thiên khẽ cười.
Một nụ cười không lớn, nhưng rất chắc.
“Không cần vội.
“Ta còn cả đời để vẽ.
——————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập