Chương 39: Ba tháng

Không khí trong đại điện… nặng như núi.

Một câu của đế vương, như đặt Dạ Thiên lên lưỡi đao.

Giết.

Hoặc bảo hộ.

Không có con đường thứ ba.

Dạ Thiên đứng giữa đại điện, ánh mắt bình tĩnh.

Nhưng sâu trong lòng, hắn hiểu rõ — chỉ cần nói sai một câu, hoặc thể hiện ra một chút mất khống chế…

Hắn sẽ không thể bước ra khỏi nơi này.

Im lặng kéo dài.

Cho đến khi—

“Thần… phản đối.

Một giọng nói già nua vang lên.

Từ hàng ghế bên phải, một lão giả bước ra.

Khí tức hắn không che giấu, bộc phát thẳng ra — cấp 98.

Chỉ kém Sinh Mệnh Thánh Sứ một bậc.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn Dạ Thiên.

“Người này… không thể giữ.

“Toàn bộ cổ tịch đều ghi lại, kẻ nắm quyền sáng tạo sinh mệnh… cuối cùng đều dẫn đến tai họa.

“Thần đề nghị… trảm tại chỗ.

Ầm!

Lời vừa dứt, mấy luồng khí tức đáng sợ khác cũng dao động.

Không phải một người.

Mà là… nhiều người.

Những tồn tại đứng trên đỉnh thế giới này, không phải ai cũng tin vào “kỳ tích”.

Họ tin vào… bài học của quá khứ.

Giết từ trong trứng nước.

Đó mới là an toàn nhất.

Ánh mắt trong đại điện… dần lạnh xuống.

Dạ Thiên… vẫn không nói.

Hắn chỉ nhìn.

Nhìn từng người.

Những người này… có thể dễ dàng định đoạt sinh tử của hắn.

Đúng lúc đó—

“Đủ rồi.

Một giọng nói vang lên.

Không lớn.

Nhưng đủ khiến tất cả im lặng.

Sinh Mệnh Thánh Sứ.

Mẹ hắn.

Nàng bước lên một bước, đứng trước Dạ Thiên.

Không che giấu.

Không lùi.

“Con ta… ta bảo.

Chỉ một câu.

Nhưng khí tức của nàng… trực tiếp lan ra, chặn đứng tất cả áp lực trong đại điện.

Lão giả kia hừ lạnh.

“Thánh Sứ, đây không phải chuyện riêng—”

ẦM!

Không gian rung lên.

Một luồng uy áp vô hình đè xuống, khiến sắc mặt hắn biến đổi.

Ánh mắt của đế vương… đã mở.

“Ngươi… muốn chống lệnh?

Giọng nói không cao.

Nhưng mang theo ý chí của cả đế quốc.

Lão giả cắn răng, nhưng không dám nói thêm.

Không khí… lại rơi vào im lặng.

Đế vương nhìn xuống Dạ Thiên.

“Ngươi nói… ngươi tạo ra sinh mệnh.

“Chứng minh.

Chỉ hai chữ.

Nhưng đủ.

Dạ Thiên… khẽ thở ra.

Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất.

Nếu hắn thất bại.

Không ai cứu được.

Ngay cả mẹ hắn… cũng không thể.

Hắn giơ tay.

Không dùng Hồng Mông Bút.

Chỉ là… gọi.

“Ra.

Không gian trước mặt hắn… khẽ rung.

Một đốm sáng xuất hiện.

Nhẹ.

Trong suốt.

Không có hình dạng cố định.

Giống như ánh sáng… nhưng lại có ý thức.

Nó lơ lửng, dao động nhẹ, như đang tò mò nhìn mọi thứ xung quanh.

Cả đại điện… im lặng.

Một vị cường giả khẽ nhíu mày.

“Không có khí tức…?

“Không phải linh thể… cũng không phải nguyên tố…”

“Đây là… cái gì?

Ngay lúc đó, đốm sáng khẽ dao động.

Một giọng nói non nớt vang lên.

“…đông… người…”

Trong nháy mắt.

Tất cả sắc mặt đều biến.

Nó… biết nói.

Không phải ký ức.

Không phải mô phỏng.

Mà là… nhận thức.

Đế vương… nheo mắt.

“Có trí tuệ…”

Dạ Thiên không dừng.

Hắn giơ tay lần nữa.

“Còn cái này.

Không gian phía sau hắn… bỗng tối lại.

Một đốm đen chậm rãi xuất hiện.

Không có hình dạng.

Không có khí tức.

Nhưng…

Chỉ cần nhìn vào, linh hồn cũng cảm thấy lạnh.

Hắc Linh.

Nó lơ lửng, không động.

Như đang quan sát.

Cả đại điện… lập tức căng thẳng.

Một vài cường giả… đã vô thức vận chuyển lực lượng.

Bởi vì thứ này…

Nguy hiểm.

Cực kỳ nguy hiểm.

Đế vương nhìn chằm chằm Hắc Linh.

Một lúc lâu.

“Đây là… tà.

Dạ Thiên gật đầu.

“Đúng.

Một câu.

Cả đại điện chấn động.

Dạ Thiên không tránh.

Không giấu.

“Nhưng… không hoàn toàn.

Hắc Linh khẽ dao động.

“…ta… học…”

Giọng nói của nó vang lên.

Không lạnh.

Không ác.

Chỉ là… trống rỗng.

Như một đứa trẻ.

Nhưng chính điều đó… mới khiến người ta sợ.

Một trưởng lão đứng bật dậy.

“Không thể để thứ này tồn tại!

ẦM!

Hắn ra tay.

Không do dự.

Một chưởng đánh thẳng về phía Hắc Linh.

Cấp 98 xuất thủ.

Không gian vặn vẹo.

Nhưng—

Chưa chạm tới.

Một đạo thân ảnh đã chắn trước.

Sinh Mệnh Thánh Sứ.

Nàng giơ tay.

Nhẹ.

Chặn lại.

ẦM!

Cả đại điện rung lên.

“Ngươi dám!

Giọng nàng… lạnh đến cực điểm.

Lão giả lùi lại, sắc mặt khó coi.

“Đây là tà vật!

“Ngươi đang bảo vệ tai họa!

Nữ nhân không nói.

Chỉ đứng đó.

Nhưng khí tức… đã sẵn sàng chiến.

Ngay lúc đó—

“Đủ.

Đế vương lên tiếng.

Mọi thứ… lập tức dừng lại.

Ông nhìn Dạ Thiên.

Ánh mắt sâu không thấy đáy.

“Ngươi… biết mình đang làm gì không?

Dạ Thiên im lặng một giây.

Rồi nói.

“Biết.

“Con đang đi… con đường chưa ai đi xong.

Đế vương nhìn Dạ Thiên, ánh mắt sâu không thấy đáy.

“Ngươi nói… đây là con đường chưa ai đi xong.

Ông lắc đầu, giọng chậm rãi.

“Không.

“Đã từng có người… đi.

Cả đại điện lập tức im lặng.

Ánh mắt mọi người đều thay đổi.

Dạ Thiên cũng khẽ ngẩng đầu.

“Người đó… là ai?

Đế vương không trả lời ngay.

Ông nhìn về phía Sinh Mệnh Thánh Sứ.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Một thoáng… nặng nề.

Cuối cùng, chính nàng mở miệng.

“Người đó… không phải cha ngươi.

Dạ Thiên khẽ khựng lại.

Không hiểu vì sao… trong lòng hắn lại nhẹ đi một chút.

Nhưng ngay sau đó, lời tiếp theo của nàng… lại khiến hắn lạnh sống lưng.

“Nhưng… người đó có liên quan đến Dạ gia.

Ầm.

Không khí trong đại điện chấn động.

Một trưởng lão lập tức biến sắc.

“Không thể nào…”

Đế vương chậm rãi nói.

“Người đó… là tổ tiên của Dạ gia.

“Một tồn tại… sống từ kỷ nguyên trước.

Dạ Thiên siết chặt tay.

“Ông ta… đã làm gì?

Im lặng.

Một lúc sau.

Đế vương mới nói.

“Tạo ra sinh mệnh.

“Và… thất bại.

Chỉ hai chữ cuối.

Nhưng đủ khiến cả đại điện lạnh xuống.

Sinh Mệnh Thánh Sứ tiếp lời, giọng trầm xuống.

“Hắn… không chỉ tạo ra sinh mệnh.

“Mà còn… tạo ra một chủng tộc.

“Không thuộc về thiên đạo.

“Không bị ràng buộc bởi quy tắc.

Dạ Thiên đồng tử co lại.

Trong đầu hắn… hiện lên Hắc Linh.

Một cảm giác bất an dâng lên.

“Sau đó… thì sao?

Đế vương nhìn thẳng hắn.

“Tộc đó… phản phệ.

“Không còn chịu khống chế.

“Ăn mòn cả một giới vực.

“Hàng tỷ sinh mệnh… bị xóa sổ.

Không ai nói gì.

Không ai dám thở mạnh.

Đây không còn là “tai họa”.

Mà là… diệt thế.

Sinh Mệnh Thánh Sứ khẽ nhắm mắt.

“Cuối cùng… toàn bộ cường giả của kỷ nguyên đó liên thủ.

“Dùng chính thiên đạo… trấn áp hắn.

“Phong ấn… đến tận hôm nay.

Dạ Thiên siết chặt tay.

“Ông ta… còn sống?

Đế vương gật đầu.

“Còn.

“Và phong ấn… đang yếu dần.

Ầm.

Một câu nói như đánh thẳng vào tâm trí Dạ Thiên.

Nếu phong ấn vỡ…

Thì thứ xuất hiện… không chỉ là một người.

Mà là… di sản của một kỷ nguyên hủy diệt.

Đế vương nhìn hắn.

“Ngươi… hiểu chưa?

“Ngươi đang đi… con đường của hắn.

“Không ai biết kết cục sẽ khác hay không.

“Cho nên—”

Ông dừng lại một chút.

“Ngươi không được phép thất bại.

Không phải đe dọa.

Mà là… cảnh cáo.

Một trưởng lão lập tức đứng dậy.

“Vậy càng phải giết hắn!

“Nếu để hắn đi tiếp, chính là lặp lại lịch sử!

Ầm!

Khí tức lại bùng lên.

Không khí trong đại điện căng thẳng đến cực hạn.

Nhưng lần này—

Dạ Thiên bước lên.

Một bước.

Không lớn.

Nhưng khiến tất cả chú ý.

Hắn nhìn thẳng vào đế vương.

Giọng bình tĩnh.

“Ta… không phải hắn.

Một câu.

Không giải thích.

Không biện hộ.

Chỉ là… khẳng định.

Vô Tướng khẽ dao động, ánh sáng ấm áp lan ra.

Hắc Linh cũng lặng lẽ nổi lên phía sau.

Một sáng.

Một tối.

Nhưng… không hề xung đột.

Cả đại điện… im lặng.

Đế vương nhìn thật lâu.

Cuối cùng… gật đầu.

“Được.

“Vậy ta… cho ngươi cơ hội.

Ông giơ tay.

Một đạo ấn ký xuất hiện.

“Ba tháng.

“Trong ba tháng… ngươi phải chứng minh.

“Ngươi… không phải tai họa.

“Nếu không—”

Ánh mắt ông lạnh xuống.

“Ta sẽ tự tay… kết thúc ngươi.

Không ai phản đối.

Không ai nói gì.

Quyết định… đã định.

Dạ Thiên không cúi đầu.

Chỉ nói một câu.

“Được.

Khoảnh khắc đó.

Một ván cờ… đã bắt đầu.

Một bên là… thiên đạo.

Một bên là… tà thần.

Còn hắn…

Đứng giữa.

—————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập