Chương 34: học cách im lăng

Sau lần tiếp xúc với Tà Thần Ấu Thể, mọi thứ tưởng như đã trở lại quỹ đạo cũ.

Vô Tướng vẫn đậu trên vai Dạ Thiên.

Vẫn học.

Vẫn quan sát.

Vẫn tập gọi hắn bằng những âm tiết ngày càng tròn trịa, từ rời rạc đến gần như có nhịp thở.

Nhưng có điều gì đó đã thay đổi.

Đôi khi, giữa lúc Dạ Thiên đang đọc thư tịch hay luyện linh, ánh sáng của nó khẽ tối lại trong một chớp mắt.

Nhanh đến mức nếu không có liên kết tinh thần sâu sắc, hắn sẽ cho rằng đó chỉ là ảo giác.

Hắn không hỏi ngay.

Hắn chờ.

Một đêm, khi gió thổi qua hành lang đá lạnh, Dạ Thiên khẽ mở mắt giữa tĩnh tọa.

“Ngươi còn cảm nhận được nó không?

Vô Tướng rung nhẹ.

Một nhịp.

Rồi truyền tới hắn một đáp án đơn giản:

“…không.

Liên kết tinh thần hoàn toàn bình ổn.

Không có vệt sóng giả tạo.

Không có dấu hiệu dối trá.

Chỉ là, ở sâu hơn nữa, có một tầng dao động rất mỏng—mỏng đến mức ngay cả Vô Tướng cũng không hiểu rõ.

Không phải tà niệm xâm nhập.

Chỉ là một mảnh “cấu trúc tương đồng” còn sót lại.

Nó không nói.

Vì nó không muốn Dạ Thiên lo lắng.

Đây là lần đầu tiên.

Vô Tướng giữ lại một điều cho riêng mình.

Và nó học được một khái niệm mới.

Im lặng.

Ba ngày sau, tin tức từ biên cảnh phía nam truyền về Dạ gia.

Một tòa thành nhỏ tên Thanh Lâm xuất hiện dị trạng.

Không có tà giáo tập kích.

Không có nghi thức triệu hồi.

Không có huyết tế.

Chỉ là… người dân mất ngủ.

Ánh mắt đờ đẫn.

Thỉnh thoảng đứng yên giữa đêm, nhìn về phía bầu trời như đang lắng nghe thứ gì đó rất xa.

Thành chủ báo lên đế đô.

Kiểm tra linh mạch không phát hiện dao động lớn.

Chỉ có một điểm bất thường.

Linh khí trong thành đang bị rút mỏng.

Không bạo lực.

Không cưỡng ép.

Mà như bị thứ gì đó âm thầm hấp thu.

Dạ Thiên nghe xong, trong lòng khẽ trầm xuống.

Hắn nhớ đến cấu trúc của Tà Thần Ấu Thể.

Cũng là hấp thu.

Nhưng tinh vi hơn.

Khi hắn nhắc đến Thanh Lâm, Vô Tướng khẽ rung.

Rất nhẹ.

Không phải vì sợ.

Mà là vì… quen thuộc.

Một loại dao động tương tự khe nứt hôm đó.

Nhưng loãng hơn.

Xa hơn.

Nó không nói.

Chỉ lặng lẽ thu nhỏ ánh sáng của mình.

Tiểu Hắc đang nằm dưới chân ghế ngẩng đầu lên, khẽ gầm.

Âm thanh thấp và ngắn, như thể bản năng của linh thú đang chạm phải một thứ gì đó không nên tồn tại.

Trong đại điện, Dạ Sơn nhận được báo cáo và dự định phái hai vị trưởng lão cấp 90 đi kiểm tra.

Với Dạ gia, chuyện này không lớn.

Nhưng Dạ Thiên biết.

Nếu đó là một “mầm tà ấu thể” khác, thì nó đang ở giai đoạn cực sớm.

Có thể tiêu diệt dễ dàng.

Hoặc…

Có thể quan sát và hiểu rõ hơn về cấu trúc tà thần.

Hắn có ba lựa chọn.

Để Dạ gia xử lý theo cách thông thường—mạnh tay, triệt để.

Tự mình đi, mang theo Vô Tướng, trực tiếp điều tra.

Hoặc vẽ một sinh mệnh cấp cao mới, chuyên khắc chế tà khí, để thử nghiệm.

Lựa chọn thứ ba nguy hiểm nhất.

Nếu vẽ sinh mệnh cấp cao khi chưa hiểu rõ bản chất, hắn có thể tái diễn sai lầm của kỷ nguyên trước.

Và lần này… có thể không còn cơ hội sửa chữa.

Đêm xuống tại Thanh Lâm.

Người dân đồng loạt bước ra khỏi nhà.

Không ai nói chuyện.

Không ai nhìn nhau.

Chỉ đứng yên giữa quảng trường.

Trên bầu trời, không có pháp trận.

Không có vòng sáng triệu hồi.

Chỉ có một điểm đen nhỏ như vết mực.

Vết mực ấy không mở rộng.

Chỉ tồn tại.

Và mỗi đêm lại đậm thêm một chút.

Dưới mặt đất, linh mạch mỏng dần nhưng không đứt.

Giống như đang bị nuôi.

Không phải phá hoại.

Mà là ấp trứng.

Một thành trì đang được chọn làm tổ kén.

Không gian không rách.

Không có tiếng động.

Chỉ có một nhịp đập.

Rất chậm.

Nhưng rõ ràng.

Như tim.

Đêm đó, trong phòng riêng của Dạ Thiên, Vô Tướng lặng lẽ tách ra một tia năng lượng.

Nó mô phỏng cấu trúc tà ấu thể đã thấy.

Chỉ mười phần trăm.

Ngay lập tức, Thiên Đạo Thừa Nhận Ấn nơi mi tâm Dạ Thiên khẽ nóng lên.

Một cảm giác cảnh cáo mơ hồ.

Vô Tướng giật mình.

Thu lại.

Lần đầu tiên, nó cảm nhận được một ranh giới.

Nếu đi xa hơn…

Có thể sẽ không còn được chấp nhận.

Nó lặng im rất lâu.

Ánh sáng chập chờn như ngọn đèn trước gió.

Rồi truyền đến Dạ Thiên một câu, chậm và không chắc chắn:

“…Thiên.

“…ta… có thể sai không?

Dạ Thiên mở mắt.

Trong bóng tối, ánh nhìn của hắn không có trách móc, không nghi ngờ.

Chỉ có một sự bình tĩnh dịu dàng đến khó hiểu.

“Ngươi muốn trở thành thứ gì?

Câu hỏi ấy không phải để thử thách.

Mà để lựa chọn.

Vô Tướng không đáp ngay.

Nó nhớ đến cấu trúc kia.

Nhớ đến cảm giác tương đồng.

Nhớ đến sự tò mò đã khiến nó thử mô phỏng.

Và lần đầu tiên, giữa những dao động vô hình của linh thức, nó hiểu được một khái niệm khác.

Sợ.

Không phải sợ bị tiêu diệt.

Mà là sợ… trở thành thứ mà Dạ Thiên sẽ phải giơ kiếm lên.

Ánh sáng của nó chậm rãi ổn định lại.

Nhỏ hơn.

Nhưng tinh khiết hơn.

Bên ngoài, gió đêm lặng lẽ trôi qua mái hiên.

Ở rất xa, trên bầu trời Thanh Lâm, vết mực bắt đầu xuất hiện mạch đập.

Chậm.

Nặng.

Đều đặn.

Nếu Dạ Thiên ra tay sớm, hắn có thể bóp chết mầm mống ấy.

Nếu chậm một bước…

Có thể sẽ xuất hiện một thực thể hoàn chỉnh hơn cả Tà Thần Ấu Thể lần trước.

Trong căn phòng yên tĩnh, một người và một đốm sáng đối diện nhau giữa bóng tối.

Một người đang cân nhắc sinh tử của cả một thành trì.

Một đốm sáng đang học cách lựa chọn mình là gì.

Đêm ấy, không ai ngủ.

Và ở nơi rất xa, nhịp đập trên bầu trời Thanh Lâm… chậm rãi mạnh hơn một chút.

———————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập