Chương 3: hệ thống

Khi ánh sáng của pháp trận tan dần, xung quanh lại trở về yên tĩnh.

Dạ Thiên vừa bước ra khỏi pháp trận, còn chưa kịp thích ứng với ánh nắng bên ngoài, thì trong đầu bỗng vang lên một thanh âm xa lạ.

Không phải tiếng người.

Cũng không giống bất kỳ năng lực truyền âm nào hắn từng biết.

【…】

Thanh âm ấy không có cảm xúc, cũng không mang theo uy áp.

Chỉ là tồn tại.

Dạ Thiên khựng bước.

Tim hắn đập lệch đi một nhịp.

“Cái gì đây…?

Hắn chưa từng nghe thấy thứ này ở Thiên Huyền giới.

Ở thế giới này, nghề nghiệp, kỹ năng, thiên phú — đều biểu hiện bằng pháp trận, bằng tinh thần cộng hưởng.

Chưa từng có ai nói… trong đầu lại xuất hiện thanh âm.

【Điều kiện phù hợp】

【Tiến hành ghép nối】

Trong khoảnh khắc đó, Dạ Thiên bỗng nhớ đến rất nhiều thứ.

Những cuốn tiểu thuyết hắn từng đọc ở đời trước.

Những khái niệm từng chỉ tồn tại trên giấy.

“Hệ thống…?

Hai chữ này bật ra trong đầu hắn, mang theo một chút không chắc chắn.

Không phải xác nhận.

Mà là thử gọi tên.

Thanh âm kia dường như không quan tâm đến suy đoán của hắn.

【Ghép nối hoàn tất】

【Quyền hạn xác nhận】

【Thức tỉnh:

Họa Giả Hệ Thống】

Dạ Thiên đứng yên tại chỗ.

Không vui mừng.

Cũng không hoảng loạn.

Chỉ là… trong lòng xuất hiện một cảm giác rất lạ.

Giống như có thứ gì đó vốn không thuộc về thế giới này —

đang lặng lẽ cắm rễ vào hắn.

【Nghề nghiệp phù hợp:

Họa】

【Xác lập con đường sáng tạo】

“Con đường…?

Dạ Thiên hơi nheo mắt.

Ở Thiên Huyền giới, nghề nghiệp là kết quả.

Không phải con đường.

Nhưng thanh âm kia không giải thích.

Chỉ tiếp tục hiện thông tin.

【Ban thưởng sơ cấp】

【Thu được:

Hồng Mông Bút】

Trong nháy mắt, một cây bút cổ phác xuất hiện trước mắt hắn.

Không có dị tượng.

Không có linh lực cuồn cuộn.

Chỉ lặng lẽ trôi nổi giữa không trung.

Nhưng khi ánh mắt Dạ Thiên chạm vào cây bút đó —

trong lòng hắn đột nhiên chấn động.

Không phải vì mạnh.

Mà là vì… quen.

Một cảm giác rất khó diễn tả.

Giống như thứ này vốn nên nằm trong tay hắn từ rất lâu rồi.

【Vật phẩm:

Hồng Mông Bút】

【Miêu tả:

Dụng cụ sáng tạo ban sơ, có thể chuyển hóa ý niệm thành hiện thực】

【Ghi chú:

Quyền hạn hiện tại chưa hoàn chỉnh】

“Chuyển hóa ý niệm… thành hiện thực?

Dạ Thiên lặp lại trong lòng.

Câu chữ này, nếu đặt ở Thiên Huyền giới —

gần như là nói bừa.

Nhưng hắn không cười.

Bởi vì hắn cảm nhận được —

cây bút kia, đang nhẹ nhàng cộng hưởng với tinh thần của hắn.

【Sáng tạo chi lực:

1000】

Ngay sau đó, một bảng bán trong suốt hiện ra.

Không giống pháp trận.

Cũng không giống tinh thần chiếu ảnh.

Mà giống như một thứ… không thuộc về thế giới này.

————————

【Tên】:

Dạ Thiên

【Nghề nghiệp】:

Họa

【Cấp bậc】:

【Tinh thần lực】:

120 / 120

【Sáng tạo chi lực】:

1000

【Thiên phú cố định】:

Sáng Tạo Cảm Ứng

【Mô tả】:

Trong quá trình sáng tạo, dễ nắm bắt quy luật bản chất của sự vật

————————

Dạ Thiên nhìn bảng trạng thái, trầm mặc rất lâu.

Không có hưng phấn.

Không có cảm giác “bắt đầu bá nghiệp”.

Chỉ có một suy nghĩ rất rõ ràng.

Thứ này… không thuộc về Thiên Huyền giới.

Nó đến từ đâu?

Vì sao lại chọn hắn?

Không có đáp án.

Bảng trạng thái khẽ rung lên, rồi tan biến như sương mỏng.

Chỉ còn lại cây bút, rơi vào tay hắn.

Dạ Thiên cúi đầu nhìn Hồng Mông Bút.

Một lúc sau, hắn khẽ cười.

“Xem ra…”

“Nếu muốn hiểu ngươi là thứ gì…”

“…ta chỉ có thể tự mình vẽ thử.

————————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập