Đó là…
trần nhà của thế giới hiện tại.
Từ sau khi tà thần xâm nhập.
Quy tắc thế giới bắt đầu siết chặt.
Không ai có thể bước qua cấp 99.
97 đã là gần chạm đỉnh.
Dạ Sơn nhìn Dạ Thiên.
“Ta không nói ra.
“Vì không cần.
“Nhưng hôm nay… con nên biết.
Ông giơ tay.
Một vệt kiếm ý xuất hiện.
Không dài.
Không sáng.
Chỉ là một đường mảnh.
Nhưng Lâm Nhược Tuyết trong khoảnh khắc đó cảm giác —
nếu đường kiếm kia hạ xuống.
Phân thân tà thần cũng phải tách đôi.
Dạ Sơn thu tay lại.
Không khoe thêm.
Chỉ nói một câu.
“Ba giáo phái?
“Phân thân tà thần?
“Đến thì đến.
Giọng ông không có kiêu ngạo.
Chỉ là sự thật.
Hiệu trưởng nuốt khan.
Nhưng Dạ Sơn chưa dừng.
Ông nhìn về phía xa.
“Con nghĩ chỉ có ta?
Một giọng nói dịu dàng vang lên từ sau điện.
Không uy áp.
Không sát khí.
Chỉ là… sinh mệnh dồi dào đến mức khiến người ta muốn quỳ xuống.
Một nữ nhân bước ra.
Áo trắng.
Ánh mắt ôn hòa.
Nhưng xung quanh bà —
không khí như tràn đầy nhịp tim của thế giới.
Dạ Thiên khựng lại.
“Mẫu thân…”
Bà mỉm cười.
“Ta xin phép chiến tuyến một ngày.
“Con về nhà… ta phải xem chứ.
Hiệu trưởng gần như không thở được.
“Cấp… bao nhiêu…”
Dạ Sơn đáp thay.
“Cấp 98.
“Danh hiệu — Sinh Mệnh Thánh Sứ.
Không ai nói thêm.
Chỉ cách giới hạn cuối cùng một bước.
Nếu nói Dạ Sơn là kiếm có thể trảm thần.
Thì bà —
là sinh mệnh có thể chống lại thần.
Bà bước tới trước mặt Dạ Thiên.
Nhẹ nhàng chạm vào trán hắn.
“Con làm rất tốt.
“Nhưng đừng vội lớn.
“Đừng vì chiến tranh mà ép mình.
Dạ Thiên nhìn bà.
Lần đầu tiên từ khi chuyển chức —
hắn cảm thấy mình vẫn còn nhỏ.
Dạ Sơn nói tiếp.
“Dạ gia có tám trưởng lão cấp 90 trở lên.
“Ba người đã bước qua 95.
“Nếu cần…”
Ông nhìn lên trời.
“Chúng ta có thể đăng thần.
Không phải thành thần.
Mà là —
mượn thế giới chi lực.
Chém thần.
Hiệu trưởng gần như không thể nói nên lời.
Thì ra…
Thành Dạ yên bình không phải vì nó nhỏ.
Mà vì —
có một gia tộc đứng ở đây.
Dạ Sơn quay lại nhìn Dạ Thiên.
Ánh mắt không còn là tộc trưởng.
Mà là phụ thân.
“Cho nên.
“Con không cần gánh.
“Con không cần vội.
“Con thích vẽ thì vẽ.
“Thích đi học thì đi.
“Thích nuôi chó thì nuôi.
“Dạ gia nuôi nổi con.
Tiểu Hắc trên vai Dạ Thiên khẽ “gâu” một tiếng.
Rất nhỏ.
Nhưng lần này —
không còn lo lắng.
Dạ Thiên im lặng rất lâu.
Rồi khẽ hỏi.
“Nếu phân thân tà thần thật sự tới?
Dạ Sơn cười.
“Thì ta thử xem.
“Thần… có chảy máu không.
Ngoài đại điện.
Mây đen tụ lại.
Nhưng trong Dạ gia —
không ai hoảng.
Bởi vì nơi này…
đã sẵn sàng chém thần từ lâu.
Còn Dạ Thiên.
Hắn đứng giữa tất cả.
Lần đầu tiên hiểu rõ —
hắn có thể chậm.
Hắn có thể trưởng thành theo cách mình muốn.
Bởi vì phía sau hắn —
là một gia tộc đủ sức đối đầu với thần linh.
——————
Đêm xuống rất yên.
Dạ gia không còn không khí xét xử ban ngày.
Gió thổi qua hành lang gỗ.
Đèn treo khẽ lay.
Dạ Thiên đứng ngoài sân nhỏ phía sau điện.
Mẫu thân hắn ngồi bên bàn đá.
Không còn khí tức Thánh Sứ.
Chỉ là một người phụ nữ mặc áo trắng, tóc buông nhẹ sau lưng.
“Lại đây.
Giọng bà rất dịu.
Dạ Thiên ngồi xuống đối diện.
Một lúc lâu không ai nói.
Chỉ nghe tiếng côn trùng rất nhỏ.
“Con sợ không?
Bà hỏi.
Dạ Thiên lắc đầu.
Rồi lại gật đầu.
“Có một chút.
“Không phải sợ chết.
“Là sợ… mình chưa kịp lớn.
Bà khẽ cười.
“Con mới bao nhiêu tuổi.
“Không cần lớn nhanh như vậy.
Dạ Thiên nhìn tay mình.
“Từ lúc thức tỉnh.
“Con luôn nghĩ… nếu mình không mạnh lên đủ nhanh, con sẽ trở thành điểm yếu.
“Con sợ một ngày nào đó… vì con mà Dạ gia bị kéo vào chiến tranh.
Bà im lặng.
Rồi đưa tay đặt lên đầu hắn.
Giống hệt khi còn nhỏ.
“Thiên nhi.
“Con biết vì sao mẹ ở chiến tuyến không?
“Không phải vì đế quốc.
“Không phải vì vinh quang.
“Mà vì mẹ muốn con… có quyền được chậm.
Gió khẽ lùa qua tay áo.
“Thế hệ của chúng ta đánh.
“Để thế hệ của con được chọn.
“Không phải bị ép.
Dạ Thiên không nói gì.
Chỉ cúi đầu.
Bà nhìn hắn rất lâu.
“Con đi con đường của mình.
“Đừng vì thần.
“Đừng vì tà giáo.
“Đừng vì ai cả.
“Nếu một ngày con muốn dừng.
“Mẹ vẫn ở đây.
Rất đơn giản.
Không hứa bảo vệ cả đời.
Không nói lời hùng tráng.
Chỉ là một câu — mẹ vẫn ở đây.
Dạ Thiên đứng dậy.
Cúi người thật sâu.
“Con sẽ không để mẹ phải lo.
“Con cứ làm điều con thích.
“Còn thần?
“Để cha con xử.
Sau khi rời khỏi sân nhỏ, Dạ Thiên không lập tức ngủ.
Căn phòng vẫn như cũ.
Bàn gỗ, giá sách, cửa sổ mở hé một khe nhỏ để gió lùa vào.
Tiểu Hắc đã cuộn tròn trên giường, nhỏ xíu như một cục bông trắng, thỉnh thoảng phát ra tiếng thở khẽ.
Hắn ngồi xuống bên mép bàn.
Trong đầu vẫn là hình ảnh mẫu thân lúc chạm tay lên trán mình.
“Con không cần lớn nhanh như vậy.
Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại.
Từ khi thức tỉnh đến giờ, hắn luôn tự nhủ phải nhanh hơn một chút, mạnh hơn một chút.
Sáng tạo thêm một sinh mệnh, tích thêm một ít Sáng Tạo Chi Lực, vẽ thêm một nét… cứ như sợ nếu dừng lại, thứ gì đó sẽ đuổi kịp mình.
Nhưng đêm nay, lần đầu tiên hắn thở chậm.
Ngay lúc đó —
một luồng ấm áp quen thuộc lan ra từ linh hồn.
Không mạnh.
Chỉ rất rõ.
Một lớp ánh sáng mỏng như mặt nước dâng lên trước mắt hắn.
Chữ viết hiện ra.
Không còn mờ nhạt như trước.
Rõ ràng hơn.
Sáng Tạo Chi Lực tích lũy:
20, 000 điểm
Điều kiện đạt thành.
Quyền hạn mới mở.
Dạ Thiên khẽ nhíu mày.
Hắn vốn vẫn cho rằng “hệ thống” chỉ là cách Hồng Mông Bút tự hiển hóa để hắn dễ hiểu mà thôi.
Một lớp giao diện tiện lợi, giống như cách người ta ghi chép bằng sổ sách.
Nhưng lần này, có gì đó khác.
Ánh sáng khẽ rung.
Một giọng nói vang lên.
Không phải giọng vô cảm.
Cũng không quá non nớt.
“Chủ nhân.
Trước mặt hắn, một điểm sáng nhỏ tụ lại.
Rồi dần dần có hình.
Một tiểu cô nương cao chừng một bàn tay, lơ lửng giữa không trung.
Tóc nàng màu bạc pha ánh vàng rất nhạt, như sợi nắng đầu đông.
Đôi mắt xanh lam trong veo, không hề đục, nhìn lâu sẽ thấy như có gợn sóng rất sâu bên trong.
Sau lưng là hai cánh mỏng gần như trong suốt, mép cánh ánh hồng nhè nhẹ.
Nàng mặc váy trắng đơn giản, không nhiều hoa văn, chỉ ở cổ tay và vạt áo có đường chỉ vàng rất nhỏ.
Nhìn qua… giống một thiên sứ bé xíu bước ra từ tranh vẽ.
“Ta là tinh linh phụ trợ.
Nàng hơi cúi đầu, động tác tự nhiên chứ không máy móc.
Dạ Thiên không nói ngay.
Hắn nhìn nàng một lúc.
“Ngươi… là sinh mệnh do ta tạo ra sao?
Nàng lắc đầu, mái tóc khẽ lay.
“Không phải.
“Ta sinh ra từ ý chí của Hồng Mông Bút khi quyền hạn đạt đến một mức nhất định.
Nói cách khác.
Nàng vốn đã tồn tại.
Chỉ là trước đây hắn chưa đủ điều kiện để “thấy”.
Dạ Thiên cảm giác sống lưng hơi lạnh.
Hắn luôn cho rằng mình đang từng bước hiểu Hồng Mông Bút.
Nhưng có lẽ… chỉ mới chạm vào bề mặt.
Thương thành
Trước mắt hắn, ánh sáng mở rộng ra.
Một không gian như kệ trưng bày hiện lên trong ý thức.
Không phải chợ ồn ào.
Mà giống một thư khố vô tận.
Tinh linh nhẹ giọng giải thích:
“Quyền hạn mới:
thương thành và trí năng.
“Hiện tại, chủ nhân chỉ có thể mở tầng thấp nhất.
Trên cao hiện ra sáu dòng chữ.
Phàm
Tinh
Cực
Hỗn Độn
Hồng Mông
Hư Vô
Chỉ có chữ “Phàm” sáng lên.
Năm dòng còn lại tối đen, như đang ngủ say.
“Càng cao cấp, càng cần nhiều Sáng Tạo Chi Lực.
“Vật phẩm trong đây không dùng tiền tệ thông thường.
“Chỉ đổi bằng lực lượng do chủ nhân tích lũy.
Dạ Thiên khẽ hỏi:
“Những thứ này… từ đâu tới?
Tinh linh nhìn hắn, ánh mắt không còn thuần đáng yêu như lúc đầu.
“Qua rất nhiều kỷ nguyên.
“Rất nhiều thế giới.
“Rất nhiều người.
Câu trả lời không dài.
Nhưng đủ khiến tim hắn chậm một nhịp.
“Ta… không phải người đầu tiên?
Tinh linh im lặng hai giây, rồi đáp:
“Không.
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng gió bên ngoài.
Dạ Thiên nhìn lại danh mục Phàm cấp.
Tinh thần dược thủy.
Thể chất tăng cường dịch.
Trứng dị thú phàm phẩm.
Sơ cấp kỹ năng thư.
Phù bảo hộ linh hồn…
Giá cả không rẻ.
Nhưng cũng không vượt quá khả năng của hắn.
Hai vạn điểm.
Hắn đã từng nghĩ đó là con số lớn.
Hiện tại nhìn lại — chỉ như vừa bước vào cửa.
Tiểu thiên sứ khẽ nói:
“Chủ nhân càng sáng tạo nhiều sinh mệnh, càng được thế giới công nhận.
“Hệ thống cần Sáng Tạo Chi Lực.
“Nhưng không thể tự sinh ra nó.
“Chỉ có chủ nhân mới làm được.
Thứ mạnh nhất không phải thương thành.
Mà là hắn.
Dạ Thiên dựa lưng vào ghế.
Trong lòng không phải hưng phấn.
Cũng không phải sợ hãi.
Mà là một cảm giác rất kỳ lạ —
giống như có ai đó vừa mở cho hắn một cánh cửa dẫn ra ngoài thế giới này.
Hồng Mông Bút dung hợp làm bản mệnh pháp bảo.
Hệ thống xuất hiện tinh linh.
Thương thành trải dài qua kỷ nguyên.
Có lẽ…
Con đường hắn đi.
Không chỉ là chống tà thần của thế giới này.
Tiểu Hắc trên giường khẽ xoay người.
Thu nhỏ đến mức chỉ bằng nắm tay, vô tư ngủ.
Dạ Thiên nhìn nó.
Rồi nhìn tiểu thiên sứ trước mặt.
Khẽ nói:
“Được rồi.
“Trước hết… cho ta xem kỹ Phàm cấp.
Nếu đã có gia tộc phía sau.
Nếu cha mẹ đủ sức chém thần.
Vậy hắn có thể đi chậm một chút.
Nhưng đã đi —
thì phải đi xa.
—————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập