Tên từng người lần lượt vang lên trên thao trường.
"Lưu Húc.
"Một thiếu niên bước vào pháp trận với vẻ mặt căng thẳng.
Trán cậu lấm tấm mồ hôi, bước chân có chút cứng lại.
Ánh sáng chợt lóe lên.
【Sinh hoạt loại nghề nghiệp:
Khai Quật Công Nhân】
Trong đám đông vang lên vài tiếng thở dài.
Có người vỗ vai an ủi.
Có người chỉ lắc đầu.
Tiếp theo.
"Trương Khải.
"Ánh sáng lại dâng lên.
Thợ Cắt Tóc】
Lần này, trong sân vang lên vài tiếng cười.
Không phải ác ý.
Chỉ là bầu không khí căng thẳng tạm thời được phá vỡ.
Nhưng càng về sau—
Sự yên tĩnh lại dần quay trở lại.
Bởi vì tất cả mọi người đều hiểu.
Những nghề nghiệp vừa rồi… chỉ là phần nền.
Thứ mà mọi người thật sự chờ đợi —
là chủ chiến loại nghề nghiệp.
Rồi cái tên ấy vang lên.
"Lâm Nhược Sơ.
"Cô gái bước vào pháp trận.
Ngay trong khoảnh khắc đó—
Kim quang bùng nổ.
Một luồng gió lạnh lan ra khắp thao trường.
Giữa bầu trời xanh, những bông tuyết trắng đột nhiên rơi xuống.
【Sử thi cấp chủ chiến loại:
Bạo Tuyết Pháp Sư】
Cả sân tập lập tức sôi trào.
"Trời ơi!"
"Sử thi cấp!"
"Lâm Nhược Sơ từ nay chắc chắn vào học viện cấp cao!
"Tiếng bàn tán liên tục vang lên.
Nhưng chưa kịp lắng xuống—
Tên tiếp theo đã được gọi.
"Diệp Huy.
"Hắn bước vào pháp trận với dáng vẻ cực kỳ tự tin.
Ánh sáng đột ngột bùng lên.
Mây đen tụ lại phía trên thao trường, từng tia sét mơ hồ lóe lên trong tầng mây.
【Truyền thuyết cấp:
Cuồng Long Chiến Sĩ】
Một khoảnh khắc yên lặng.
Sau đó—
Cả thao trường gần như nổ tung.
"Truyền thuyết cấp!"
"Diệp Huy thức tỉnh truyền thuyết!"
"Quá mạnh!
"Diệp Huy bước ra khỏi pháp trận.
Hắn quay đầu.
Ánh mắt sắc như lưỡi dao, trực tiếp khóa chặt Dạ Thiên trong đám đông.
"Ta sẽ vượt qua ngươi.
"Hắn nói thẳng, không hạ giọng.
Xung quanh lập tức im lặng.
Ánh mắt của không ít người chuyển sang Dạ Thiên.
Dạ Thiên chỉ khẽ gật đầu.
"Nói trước nhé, "
hắn nói, giọng rất bình tĩnh,
"ta không có ý định so với ngươi.
"Diệp Huy khựng lại.
"Ngươi coi thường ta?"
"Không.
"Dạ Thiên lắc đầu.
"Chỉ là không hứng thú.
"Không tranh luận.
Không đáp trả.
Không giải thích.
Bởi vì—
Đúng lúc đó.
Tên hắn đã vang lên.
"Dạ Thiên.
"Hắn đứng dậy.
Từng bước đi về phía pháp trận.
Sân tập bỗng trở nên yên tĩnh.
Không ít người nhìn theo.
Con trai của Dạ Sơn.
Người có điểm số đứng đầu khối.
Rất nhiều người đang chờ xem…
Hắn sẽ thức tỉnh nghề nghiệp gì.
Dạ Thiên bước vào pháp trận.
Ánh sáng dâng lên.
Nhưng…
Không có dị tượng.
Không có kim quang.
Không có mây đen.
Chỉ có một luồng ánh sáng xanh nhạt chậm rãi bao phủ toàn bộ pháp trận.
Giữa ánh sáng ấy—
Một cây bút vẽ chậm rãi hiện ra trong không trung.
Âm thanh của hệ thống vang lên.
Họa】
Trong khoảnh khắc đó—
Cả thao trường dường như khựng lại.
"Họa?"
Có người bật cười.
"Vẽ tranh cũng tính là nghề à?"
"Sinh hoạt loại thôi."
"Xong rồi…"Tiếng bàn tán lập tức bùng nổ.
Nhưng Dạ Thiên dường như không còn nghe rõ nữa.
Hắn chỉ nhìn cây bút vẽ đang lơ lửng trước mặt.
Rất quen.
Rất bình thường.
Trong lòng hắn không có thất vọng.
Ngược lại…
Lại có một loại nhẹ nhõm khó diễn tả thành lời.
Một đời trước—
Hắn vẽ tranh để sống.
Còn đời này—
Hắn sẽ vẽ tranh…
vì chính mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập