Chương 15: sinh mệnh họa

Dạ gia.

Tổ địa phía sau núi.

Một gian điện đá cổ xưa, quanh năm không mở.

Nơi này không dùng để khảo hạch.

Không dùng để tỷ thí.

Mà là nơi chứng kiến con đường của hậu bối Dạ gia.

Dạ Thiên đứng giữa điện.

Không có trưởng lão hỏi han.

Không có ai ra đề.

Chỉ có một bệ đá tròn, khắc vô số đường nét cổ xưa —

nhìn như tranh, nhưng lại giống đạo văn chưa hoàn chỉnh.

Tiểu Hắc ngồi trên vai hắn.

Dạng tiểu cầu trắng.

Rất yên tĩnh.

Khi Dạ Thiên bước lên bệ đá —

mặt đất rung nhẹ.

Không phải uy áp.

Mà là cộng hưởng.

Một giọng nói vang lên trong ý thức hắn.

Không phân biệt nam nữ.

Không có cảm xúc.

“Họa sư cấp hai mươi.

“Đã đủ tư cách chuyển chức.

“Ngươi… muốn đi con đường nào?

Không có lựa chọn hiện ra.

Không có danh sách nghề nghiệp.

Chỉ có một câu hỏi.

Dạ Thiên không trả lời ngay.

Hắn cúi đầu.

Nhìn Tiểu Hắc.

Nhìn lại những sinh mệnh hắn đã vẽ.

Chó.

Dị thú.

Sinh mệnh bình thường.

Không mạnh.

Không hiếm.

Nhưng sống.

Ăn.

Lớn lên.

Sinh tồn trong thế giới này —

không cần hắn quản thúc.

“Ta không muốn vẽ để chiến đấu.

Dạ Thiên nói chậm rãi.

“Không muốn vẽ để hủy diệt.

“Ta vẽ…”

“…là để sinh mệnh có chỗ đứng.

Ngay khoảnh khắc ấy —

bệ đá dưới chân hắn sáng lên.

Không phải một màu.

Mà là từng nét mực nhạt lan ra như tranh đang được hoàn thiện.

Giọng nói kia trầm xuống.

“Ngươi đã vẽ sinh mệnh.

“Sinh mệnh tồn tại.

“Sinh mệnh phản hồi.

“Đây không phải kỹ xảo…”

“…mà là ĐẠO.

Trong ý thức Dạ Thiên —

Hồng Mông Bút tự động hiện ra.

Không phải trong tay.

Mà là trước mặt.

Thân bút run nhẹ.

Như đang chờ đợi.

“Họa sư… là nghề.

“Họa đạo… là đường.

“Ngươi có nguyện bước vào Sinh Mệnh Họa?

Dạ Thiên không do dự.

“Nguyện.

Không cần thề.

Không cần nghi thức.

Chỉ một chữ.

Hồng Mông Bút bỗng nhiên tan ra.

Không vỡ.

Mà hóa thành vô số nét sáng, dung nhập vào ý thức hắn.

Không đau.

Chỉ là —

rất rõ.

Rõ đến mức Dạ Thiên “thấy” được:

sinh mệnh có kết cấu

sinh mệnh có logic

sinh mệnh không phải vẽ xong là kết thúc

Mà là bắt đầu.

Tiểu Hắc đột nhiên nhảy khỏi vai hắn.

Rơi xuống bệ đá.

Thân thể tự động phóng lớn.

Bảy mét.

Uy phong.

Lẫm liệt.

Nhưng không gầm.

Không uy hiếp.

Chỉ đứng đó —

như một sinh mệnh hoàn chỉnh được thế giới thừa nhận.

Bệ đá phát sáng mạnh hơn.

Giọng nói kia lần cuối vang lên.

“Chuyển chức hoàn tất.

“Họa Đạo · Sinh Mệnh Họa.

“Từ nay về sau…”

“Sinh mệnh ngươi vẽ ra…”

“Không còn là vật.

“…mà là tồn tại.

Một bảng cuối cùng hiện ra.

Không nhiều chữ.

Không phô trương.

————————

【Chuyển chức】:

Hoàn tất

【Đạo danh】:

Sinh Mệnh Họa

【Đặc tính】:

Sinh mệnh được vẽ có khả năng tự tiến hóa

【Phản hồi】:

Sinh mệnh tồn tại càng lâu, phản hồi càng bền

【Hạn chế】:

Không thể cưỡng ép sinh mệnh trái với bản chất

————————

Bảng tan đi.

Mọi thứ trở lại yên tĩnh.

Dạ Thiên đứng trên bệ đá.

Không cảm thấy mình mạnh lên đột ngột.

Nhưng hắn biết —

từ nay về sau, mỗi nét bút của hắn…

…đều là trách nhiệm.

Tiểu Hắc thu nhỏ lại.

Lại biến thành tiểu cầu trắng.

Nhảy lên vai hắn.

Lần này —

mối liên kết giữa hai người không còn là họa sư – tác phẩm.

Mà là —

đạo hữu.

Dạ Thiên bước xuống bệ đá.

Ngoài điện đá —

ánh sáng chiều tà chiếu vào.

Một trưởng lão Dạ gia đứng chờ từ lâu.

Ông nhìn Dạ Thiên.

Nhìn Tiểu Hắc.

Rồi cúi đầu rất sâu.

“Dạ gia…”

“…có người đi ra ĐẠO rồi.

Dạ Thiên ngẩng đầu.

Trong mắt không có dã tâm.

Chỉ có đường.

——————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập