Thao trường Nhất Trung.
Buổi sáng hôm đó, bầu trời cao và trong đến lạ.
Những đám mây mỏng trôi chậm rãi, ánh nắng rơi xuống sân tập rộng lớn, phản chiếu lên từng hàng ghế chỉnh tề, khiến cả không gian mang theo một loại cảm giác trang nghiêm khó nói.
Gió nhẹ thổi qua.
Cờ hiệu hai bên khẽ lay động, phát ra tiếng phần phật khe khẽ, như đang thì thầm về một thời khắc quan trọng sắp sửa giáng xuống.
Hôm nay là ngày chuyển chức.
Là ngày mà rất nhiều người sẽ nhớ suốt cả đời.
Trên đài cao, hiệu trưởng Diệp Thành đứng thẳng người.
Mái tóc đã điểm bạc, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Ông nhìn xuống phía dưới — mấy trăm gương mặt trẻ tuổi, non nớt, xen lẫn căng thẳng và khát vọng.
"Hôm nay, "
ông mở miệng, giọng nói trầm ổn nhưng vang xa,
"là ngày các em tiến hành chuyển chức."
"Là bước ngoặt của cuộc đời các em."
"Từ giây phút này trở đi, rất nhiều thứ sẽ không còn giống như trước.
"Ông dừng lại một chút.
Sân tập yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở.
"Thế giới này tôn sùng nghề nghiệp."
"Nhưng ta muốn các em nhớ —"Ánh mắt Diệp Thành quét qua từng học sinh.
"Các em, trước tiên là con người."
"Sau đó, mới là nghề nghiệp.
"Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
"Nói hay ghê."
Thạch Lỗi khẽ nghiêng đầu, huých nhẹ khuỷu tay vào Dạ Thiên,
"nhưng ta vẫn thấy căng thẳng."
"Căng thẳng làm gì?"
Dạ Thiên hỏi lại.
"Ngươi nói nhẹ nhàng thật."
Thạch Lỗi cười khổ,
"Đây là cả đời đó.
"Dạ Thiên im lặng một giây, rồi nói:
"Cũng chỉ là một đoạn đường thôi.
"Trong đám đông, Dạ Thiên cũng vỗ tay.
Nhưng lòng hắn rất yên.
Không phải giả vờ bình tĩnh, mà là thật sự không có quá nhiều gợn sóng.
Hắn đã từng sống qua một đời.
Đời trước, hắn là một họa sư.
Không phải thiên tài được tôn vinh, cũng không phải kẻ nghèo khổ bi lụy.
Chỉ là một người vẽ tranh để sống, lặng lẽ, kiên trì, và đủ tỉnh táo để biết mình muốn gì.
Sau đó, hắn chết.
Rồi mở mắt ra, trở thành Dạ Thiên của Thiên Huyền giới.
Một thế giới nơi nghề nghiệp quyết định địa vị.
Một thế giới nơi một lần chuyển chức, gần như đóng khung cả cuộc đời.
Cha hắn là Dạ Sơn — người đứng đầu Dạ Thị tập đoàn.
Mẫu thân từng là phụ trợ hệ cấp cao, tên tuổi vang khắp đế quốc.
Chỉ cần dựa vào thân phận này thôi, rất nhiều người đã cả đời không với tới.
Nên nói thẳng ra —
Cho dù hôm nay hắn thức tỉnh một nghề nghiệp tầm thường nhất, cuộc sống cũng sẽ không quá khó khăn.
"Thiên ca.
"Giọng Thạch Lỗi kéo hắn về hiện thực.
Cậu bạn ngồi sát bên, hạ giọng:
"Diệp Huy đang nhìn chằm chằm ngươi kìa.
"Dạ Thiên nghiêng đầu liếc qua.
Ở phía xa, Diệp Huy ngồi rất thẳng, ánh mắt không che giấu được dã tâm và cạnh tranh.
"Hắn muốn thắng ngươi, "
"từ điểm số đến nghề nghiệp.
"Dạ Thiên khẽ cười.
"Vậy à."
"Nếu hắn thức tỉnh truyền thuyết cấp, chắc sẽ rất đắc ý."
Thạch Lỗi nói nhỏ.
"Thì để hắn đắc ý."
Dạ Thiên đáp.
"Ngươi không so sánh à?"
Dạ Thiên lắc đầu.
"So sánh mệt lắm.
"Không trào phúng.
Không khinh thường.
Chỉ là… không để tâm.
Hắn quay đầu nhìn về trung tâm thao trường.
Chuyển chức pháp trận đang vận hành, ánh sáng nhàn nhạt chảy xuôi theo từng đường khắc phức tạp.
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu hắn bỗng hiện lên một ý nghĩ rất lạ.
Nếu thế giới này không có nghề nghiệp… thì con người sẽ dùng gì để phân cao thấp?
Ý nghĩ ấy chỉ tồn tại trong nháy mắt.
Rồi tan đi.
Bởi vì hắn biết —
Hôm nay, thế giới này sẽ cho hắn một đáp án.
—————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập