Đến tối, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đột nhập vào Kim phủ, chia nhau ra làm việc của mình.
Khoảng một khắc sau, cả hai trở ra với hai sợi tóc của Kim Thế Dân và Đặng Cao Lan mà chẳng ai hay biết.
Hai sợi tóc này, Lưu Vân giao lại cho Lưu Thanh, lúc bấy giờ đang mượn thân xác của đại ca mình để hành sự.
Còn Lưu Vân thì dùng một cái hóa thân từ sợi tóc để cùng Bạch Nguyệt Quân mỗi ngày đến gặp hai cô bé song sinh.
Cả hai cũng đã lén lấy một sợi tóc từ hai tỷ muội đưa cho Lưu Thanh.
Trong vòng bảy ngày, Lưu Thanh đã tận dụng tối đa thần thức để quan sát những sợi tóc mà đại ca mang về, đặc biệt là vẫn còn nang tóc.
Về cơ bản thì Lưu Thanh có thể dùng thần thức để khuếch đại hình ảnh tương tự kính hiển vi ở thời hiện đại, nhưng thần thức lại cao cấp hơn, có thể nhìn rõ được cả tế bào, hay nhỏ hơn nữa là phân tử.
Có điều muốn làm được chuyện này thì không dễ, mà cũng không phải tu sĩ nào cũng làm được.
Không chỉ cần có kiến thức sinh học hiện đại, Lưu Thanh buộc phải tập trung toàn bộ tinh thần để duy trì thần thức ở mức độ tối đa, không chỉ là quan sát, còn phải “chụp” lại toàn bộ thông tin di truyền có trên mấy sợi tóc.
Vì thế sau khi thực hiện chuyện này trên ba sợi tóc, thân thể của Lưu Vân đã bất tỉnh ngay sau đó, Lưu Thanh cũng phải tạm dừng làm việc để nghỉ ngơi.
Tuy là Lưu Thanh rất tự tin với trình độ y học hiện đại của mình, nhưng chuyện xét nghiệm huyết thống không dùng máy móc này, hắn không thể tự tin nổi.
Căn bản là hắn đang phải tự mình mò mẫn trong hàng chục ngàn chuỗi phân tử di truyền trong mỗi sợi tóc của Kim Thế Dân và Đặng Cao Lan để đối chiếu với cô bé mù.
Còn chưa kể hắn phải quan sát toàn bộ bằng mắt thường.
May mà trong thức hải của Lưu Vân, hắn có thể mô phỏng lại những gì đã “chụp” được thành một cấu trúc tương tự như hình chiếu ba chiều, nếu không thì còn lâu hắn mới đối chiếu được các mẫu có cấu tạo phức tạp như DNA.
Bên trong thức hải, Vân Thanh Tử xem Lưu Thanh làm việc mà hoa hết cả mắt.
Đương nhiên là y không hiểu Lưu Thanh đang làm trò gì, chỉ thấy hắn xem đi xem lại mấy cấu trúc kỳ lạ phức tạp, sau đó lại chạy vào trong chỗ Lưu Vân lưu giữ kiến thức tìm kiếm, mang ra mấy chồng sách cao như núi để đọc.
Cứ như vậy đến một tháng liền, Lưu Thanh mới có dấu hiệu sáng tỏ, thao tác cũng trở nên nhanh nhẹn hơn.
Mà một tháng ở bên ngoài cũng xấp xỉ nửa năm bên trong thức hải.
Vân Thanh Tử thì đã bỏ cuộc từ lâu, không buồn xem Lưu Thanh làm việc nữa.
Một tháng này, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân vẫn đều đặn đến thăm hai cô bé.
Cả hai không can thiệp quá nhiều vào nhịp sống bình thường của hai tỷ muội, chỉ đứng ngoài quan sát, chờ khi hai tỷ muội thật sự rảnh rỗi thì mới đến nói chuyện.
Có hôm hay cô bé không xin được gì thì Lưu Vân tiện đường mang thức ăn cho.
Thời gian này có thể xem là bồi đắp tình cảm.
Bởi hai cô bé đối với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã thật sự rất thân thiết, không khác gì với Phan phụ nhân và Trưỡng lão khất cái, nếu không muốn nói là đã xem như cha mẹ.
Quả thật, cả hai đối xử với hai cô bé có chút tương đồng với mấy nha đầu ở nhà.
Chính là quan tâm dịu dàng, nhẹ nhàng chăm sóc, kiên nhẫn dạy dỗ.
Nhưng dù là thế, hai cô bé vẫn không ỷ lại vào hai người, hằng ngày vẫn cùng đám khất cái đi xin ăn như thường.
Hôm nay vẫn như thường lệ, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đến thăm hai cô bé.
Nhưng có một điều khác thường là chẳng thấy hai cô bé đâu cả.
Một tên khất cái thấy hai người đến thì hốt hoảng nói.
“Hai vị cứu mạng!
Trường lão với đứa câm đứa mù đã bị Nha Sai bắt đi rồi.
Lưu Vân điềm tĩnh hỏi lại.
“Thật sự là bị bắt đi?
Tên khất cái nọ cùng mấy tên khác gãi đầu nhìn nhau, bị Nha Sai đưa đến huyện nha còn không phải là bị bắt sao, bình thường làm gì có ai muốn đến đó chứ?
Lưu Vân không nhiều lời với đám khất cái, lập tức cùng Bạch Nguyệt Quân đi đến huyện nha.
Ngay tại cổng huyện nha, cả hai chạm mặt với Đặng Cao Lan vừa bước xuống kiệu.
Thấy hai người Lưu Vân, nàng ta khẽ gật đầu chào, sau đó thì cùng nha hoàn đi vào bên trong.
Có lẽ là do thói quen, lại thấy Lưu Vân ăn mặc giống tiên sinh nên mới làm như vậy.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã có mấy năm du hành, đã quen với chuyện rồi.
Sau khi hỏi Nha Sai, cả hai được dẫn vào trong hậu trạch, đến một căn phòng nhỏ có vẻ là khách xá.
Bên trong, Trường lão khất cái và hai cô bé đang ngồi bên cái bàn tròn lớn.
Cô bé mù vẫn còn bình ổn, nhưng Trường lão và cô bé câm lại không được như vậy, đang đứng ngồi không yên, thi thoảng lại đi đến gần cửa ngó ra bên ngoài.
Trường lão còn chưa nghĩ ra cách gì để đi khỏi đây, sợ rằng ở lại lâu hơn sẽ thật sự có chuyện.
Lão định đi đến cửa nói với Nha Sai gần đó thì thấy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân bước vào.
Trường lão mừng rỡ không thôi, gương mặt đầy nếp nhăn của tuổi già cuối cùng cũng có thể giãn ra một chút.
Cô bé câm thì thở phào một hơi, rồi chọc chọc vào muội muội báo cho biết là tiên sinh và phu nhân đã đến rồi.
Cô bé mù liền vui vẻ rời khỏi ghế, chầm chậm bước đến đến, không cẩn thận bị vấp vào chân của bản thân mà nhào người đến phía trước.
May mà Bạch Nguyệt Quân đã đỡ được, nàng xoa đầu cô bé, hỏi cô bé có sợ không.
Cô bé mù lập tức lắc đầu nói “Không sợ”, bởi đã có tiên sinh và phu nhân lo liệu rồi.
Bạch Nguyệt Quân mỉm cười dịu dàng, vuốt cái mũi nhỏ nhắn của cô bé, sau đó đưa cô bé mù đến ngồi vào bàn.
Trường lão mới hỏi.
“Hai vị làm sao vào được nơi đây?
Thấy cả ba vẫn an ổn, Lưu Vân mới ngồi vào bàn, sau đó hắn rót cho mình chén trà, đáp.
“Chúng ta hỏi Nha Sai.
Ba người lại là làm sao mà bị đưa đến đây?
Trường lão vẻ mặt bất lực nói.
“Làm sao mà ta biết được.
Đột nhiên có mấy Nha Sai tìm đến, nói bọn ta có liên quan đến một vụ án oan, sau đó liền đưa đến chỗ này.
Chỉ có hai đứa câm mù là được Huyện Lệnh đại nhân gọi đi hỏi chuyện thôi.
Còn ta thì vẫn chờ ở đây từ đầu đến giờ.
Tiên sinh, có phải là bọn ta vô tình dính líu đến vụ án nào không?
Lưu Vân gật đầu, rót một chén trà cho Bạch Nguyệt Quân, nói.
"Quả thật là có chút dính dáng, nhưng không như lão nghĩ.
Không phải là nhân chứng hay nghi phạm gì cả.
Vậy nên không cần lo lắng.
Bạch Nguyệt Quân thì hỏi cô bé mù Huyện Lệnh đại nhân đã hỏi những gì.
Cô bé mới nói.
“Huyện Lệnh đại nhân hỏi bọn con cha mẹ là ai, có còn người nhà nào khác hay không.
Sau đó thì hỏi bọn con bao nhiêu tuổi, sinh thần vào ngày tháng nào.
Rồi có một người khác đến nên Huyện Lệnh đại nhân bảo bọn con trở về đây chờ tiếp.
Nghe vậy, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân liền biết là Huyện Lệnh đương nhiệm đã để ý đến vụ án của Lỗ Bạch Phiên.
Có điều, làm sao y có thể tra đến hai cô bé nhanh đến như vậy?
Trước đây khi biết được năm sinh của hai cô bé, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân còn phải đi tìm hiểu khắp nơi mới tìm được vụ của Lỗ Bạch Phiên có thời điểm tương đồng với hai cô bé.
Hoàng đế hiện tại của nước Sở lấy niên hiệu là Kiến Trung, năm nay là năm thứ hai mươi.
Lỗ Bạch Phiên chết oan vào tháng tám năm Kiến Trung thứ mười hai.
Hai cô bé lại được sinh vào mùng mười tháng tư năm Kiến Trung thứ mười ba.
Nhìn thì không đủ tháng, nhưng thật ra phần lớn các trường hợp sinh đôi đều là sinh non, trường hợp của hai cô bé cũng không ngoại lệ, đã vậy cả hai còn bị dị tật bẩm sinh.
Như vậy tính ra thời điểm mang thai cũng vừa đúng trước thời điểm Lỗ Bạch Phiên hàm oan mà chết, sai lệch chỉ một tuần đến vài ngày.
Vì vậy mà ngay từ đầu Lưu Vân đã nghi ngờ hai cô bé là con của Đặng Cao Lan, nhưng không biết có thật sự là của nàng ta hay không, và là con của Lỗ Bạch Phiên hay Kim Thế Dân.
Điểm này mới dẫn đến việc Lưu Thanh phải kiểm tra huyết thống cho cô bé mù, Đặng Cao Lan và Kim Thế Dân.
Về phần của Huyện Lệnh, có lẽ ban đầu y chỉ là hoài nghi mà thôi.
Vậy nên mới đưa hai cô bé và Đặng Cao Lan đến để đối chứng.
Thời điểm này bên phía thư phòng, Huyện Lệnh đang tra hỏi Đặng Cao Lan về vụ án năm xưa của Lỗ Bạch Phiên.
Những năm này Đặng Cao Lan sống vô cùng sung túc, kẻ hầu người hạ không không phải động tay làm chuyện gì.
Đáng nhẽ thần thái phải tươi tắn, sinh khí dồi dào.
Nhưng Đặng Cao Lan lại có phần hốc hác, dù không hiện quá rõ trên gương mặt ảm đạm.
Giọng nói của nàng mang cảm giác sầu thảm, lời khai của bây giờ và năm xưa vẫn y như vậy.
“Hôm đó, chàng ấy đang ngồi đọc sách trên tấm phản, dân phụ thì đang dọn dẹp ở phía sau.
Đột nhiên có mấy Nha Sai xông vào, dùng vũ lực bắt chàng ấy.
Nha Sai nói là, họ Bằng làm nghề buôn bán nhỏ ở ngõ bên cạnh bị trộm mất một túi bạc, cho rằng chàng ấy vì đường cùng nên trộm số bạc đó để trang trải.
Nha Sai vậy mà tìm thấy một túi bạc được giấu dưới giường ngủ.
Thế là chàng ấy bị giải đến huyện nha.
Huyện Lệnh ngồi sau án thư, trên bàn lúc này đang trải mấy tờ khai cũ mà Lỗ Bạch Phiên đã lăn tay điểm chỉ ra.
Y hỏi.
“Vậy Lỗ Bạch Phiên có từng nhận tội hay không?
Đặng Cao Lan ủ rũ lắc đầu.
Huyện Lệnh mới giơ một tờ khai lên, nghi hoặc hỏi.
“Thế tức là những tờ khai này đều là giả?
“Hồi đại nhân, đúng thật là vậy.
Huyện Lệnh gật gù, vuốt cằm nói.
“Bổn quan đã hiểu rồi.
Phu nhân có thể ra về.
Đặng Cao Lan đứng dậy hành lễ, xoay người bước đi thì bỗng Huyện Lệnh lên tiếng.
“Phải rồi phu nhân, bổn quan còn điều này muốn hỏi.
Đặng Cao Lan xoay người nhìn Huyện Lệnh nói.
“Tất cả những gì dân phụ biết đều đã nói rõ cho đại nhân.
Chẳng hay đại nhân còn điều chi chỉ bảo?
Huyện Lệnh cười trừ, nói.
“Chuyện này có chút riêng tư, mong phu nhân không xem đây là làm vấy đục phẩm hạnh của phu nhân.
“Đại nhân cứ việc hỏi, dân nữ sẽ lựa lời mà đáp, không dám hoài nghi lời của quan trên.
Huyện Lệnh nghe vậy, cũng tự ý thức mà lựa lời, hồi lâu sau mới nói.
“Chẳng hay phu nhân đã từng có con với tiên phu, hay với Kim Tiến Sĩ chưa?
Nha hoàn Như Hoa bên cạnh cảm thấy Huyện Lệnh đang có ý xúc phạm phu nhân nhà mình, định lên tiếng chất vấn thì Đặng Cao Lan đã nhẹ đặt tay của mình lên tay của Như Hoa, ý bảo nàng chớ có quá phận.
Như Hoa bèn lùi lại, nhưng hai má vẫn hơi căng phồng.
Đặng Cao Lan mới nói.
“Không dám giấu đại nhân.
Quả thật dân phụ từng có với tiên phu, chỉ là đứa trẻ mệnh bạc, sinh ra được vài ngày đã chết yểu mất rồi.
Khi nói ra lời này, giọng của Đặng Cao Lan có chút hơi run, dường như đang cố kiềm chế cảm xúc để tránh thất thố với quan trên.
Huyện Lệnh vốn là người tinh ý, lập tức nhìn ra điểm này.
Chỉ là Đặng Cao Lan cũng chẳng phải là dân nữ ngây thơ, là kẻ sỏi đời đương nhiên sẽ rất khó bị nhìn thấu.
Huyện Lệnh trong lòng nghi ngờ, không biết biểu hiện này thật giả thế nào.
Y mới nói tiếp.
“Có phải sinh ra một cặp nữ hài hay không?
Trên gương mặt ảm đạm của Đặng Cao Lan lộ vẻ kinh ngạc.
Nàng nói.
“Sao đại nhân lại biết được?
Huyện Lệnh cười nói.
“Chuyện này chỉ là bổn quan tự mình suy đoán không có chứng cứ thôi, không ngờ lại là thật.
Bởi trong huyện ta có một cặp song sinh tiểu cô nương.
Nếu con của phu nhân còn sống thì chúng sẽ bằng tuổi nhau, thậm chí còn có thể được sinh ra vào cùng một khoảng thời gian.
“Có chuyện trùng hợp này nữa sao?
“Phải, hiện tại cặp song sinh này đang chờ ở khách xá của huyện nha.
Nếu phu nhân muốn gặp thử thì mời đi theo bổn quan.
Đặng Cao Lan đắn đo một lúc thì bảo nha hoàn Như Hoa ở lại thư phòng chờ, còn mình đi theo Huyện Lệnh đi đến khách xá.
Đi trên hành lang chỉ chưa đến một khắc mà lòng của Đặng Cao Lan đã đầy nỗi bâng khuâng, ngay cả nàng cũng chẳng rõ tại sao mình lại như vậy.
Lúc gần đến khách xá, tâm tình của Đặng Cao Lan trở nên bồn chồn khó tả.
Như thể người mà nàng sắp gặp rất quan trọng đối với nàng, nhưng đã từ lâu xa cách đến giờ mới gặp lại vậy.
Nghe từ trong phòng truyền ra tiếng nói ôn hòa, Đăng Cao Lan đưa mắt nhìn Huyện Lệnh.
Huyện Lệnh thì đưa mắt nhìn Nha Sai gác cửa.
Nha Sai mới nói.
“Bẩm đại nhân, hai người này tự xưng là người quen của lão khất cái ở bên trong, được người khác nhờ vả đến xem tình hình nên thuộc hạ mới dẫn họ vào đây.
Huyện Lệnh giơ tay ra dấu cho Nha Sai im lặng rồi lui ra.
Sau đó thì cùng Đặng Cao Lan lắng tai nghe tiếng nói chuyện trong phòng.
Thời điểm này Lưu Thanh đã có kết quả đối chiếu huyết thống.
Lưu Vân lại không trực tiếp nói với hai cô bé, mà lại hỏi.
“Hai đứa con có muốn tìm lại người thân không?
Như cha mẹ, ông bà chẳng hạn.
Cô bé mù không cần suy nghĩ mà trực tiếp lắc đầu, khiến cho cả Trường lão cũng phải bất ngờ.
Dù ngày thường hai cô bé không hay nhắc đến chuyện cha mẹ, nhưng lão biết trong lòng cả hai thật sự rất tủi khi thấy người khác một nhà đề huề.
Cô bé câm phải thì suy nghĩ một lúc lâu sau mới gật đầu.
Bạch Nguyệt Quân hỏi cô bé mù.
“Tại sao con lại không muốn tìm lại người thân?
Chẳng phải có người chăm sóc các con thì sẽ tốt hơn sao?
Cô bé nghiêng mặt về phía Bạch Nguyệt Quân, đôi mắt luôn nhắm chặt lúc này đang mở hờ, như muốn nhìn Bạch Nguyệt Quân.
Cô bé nói.
“Cầm sư từng nói thân thể, da thịt là do cha mẹ ban cho, không thể tùy tiện làm tổn hại.
Cha mẹ nuôi dưỡng lớn khôn, sau này thành gia lập thất phải phụng dưỡng cha mẹ.
Con hỏi cầm sư, bọn con không biết cha mẹ mình là ai thì làm sao có thể báo hiếu được.
Cầm sư nói ‘Nhân duyên của hai đứa các ngươi và cha mẹ chỉ có ơn sinh thành, không có ơn nuôi dưỡng.
Duyên mỏng thì chỉ đến thế, mặt mũi cũng không biết được.
Sau này lớn hơn mới hẵng tìm lại để báo ơn sinh thành.
Như vậy có thể xem là làm trọn đạo hiếu của các người rồi.
’ Con không hiểu cầm sư nói vậy là có ý gì, nhưng có thể hiểu được, đạo hiếu vẫn phải làm tròn.
Chỉ là hiện giờ con chỉ cần tỷ tỷ mà thôi.
Lưu Vân hỏi.
“Kể cả khi tìm được phụ mẫu giàu có, được sống trong nhung lụa cũng không muốn sao?
Cô bé mù kịch liệt lắc đầu.
Lưu Vân cười nói.
“Tiểu nha đầu cố chấp.
Sau đó hắn quay sang hỏi cô bé câm.
“Con thì sao lại muốn?
Có phải là vì không muốn muội muội phải chịu khổ nữa phải không?
Cô bé câm khẽ gật đầu.
Lưu Vân gật gù nói.
“Ta hiểu rồi.
Lưu Vân mỉm cười nhìn Bạch Nguyệt Quân.
Tâm tính của hai đứa trẻ này thật sự rất tốt, may mà Vạn cầm sư cùng đám khất cái không dạy hư hai đứa trẻ này, cũng phải nói dù sống khổ cực nhưng cả hai vẫn có thể giữ vững sơ tâm, rất thích hợp để tu hành.
Lưu Vân đột nhiên đứng dậy đi đến mở cửa, không nói gì mà hàm ý nhìn Huyện Lệnh.
Huyện Lệnh như hiểu được, đưa tay mời Lưu Vân sang một bên, để lại Đặng Cao Lan đang thất thần nhìn hai cô bé khất cái.
Trường lão khất cái cùng cô bé câm tròn mắt nhìn Đặng Cao Lan, không hiểu tại sao nàng lại nhìn chằm chằm vào hai cô bé như vậy.
Trường lão định cất tiếng thì Bạch Nguyệt Quân đã nhìn lão lắc đầu, lão liền im miệng không nói gì.
Chừng nửa khắc sau, Đặng Cao Lan xoay người bỏ đi, không nói lời nào khiến cho Trường lão và cô bé câm càng thêm khó hiểu.
Cô bé mù nghe tiếng bước đi xa, bèn hỏi.
“Có ai vừa đi khỏi sao?
Bạch Nguyệt Quân nói.
“Là Nha Sai gác cửa rời đi thôi.
Cô bé mù “a” một tiếng rồi thôi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập