Chương 179: Bằng thứ này.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân được Phan phụ nhân mời vào trong nhà ngồi, rót cho hai chén nước, sau đó cùng ngồi xuống.

Bạch Nguyệt Quân mới hỏi.

“Chẳng hay Phan phụ nhân người có biết đến Vạn cầm sư không?"

Phan phụ nhân cười bảo.

“Đương nhiên là biết.

Cái tên đó, điên điên khùng khùng, suốt ngày ôm theo mình cây nhị hồ ăn nói lung tung.

Khi thì ở thành nam kéo nhị nói thơ, khi thì ở thành đông kể chuyện gì đó.

Cũng không biết là người từ đâu đến, bảy năm trước đột nhiên xuất hiện trong huyện thành.

Còn may là biết chút chữ nghĩa, đi dạy cho mấy đứa trẻ nhỏ trong phường viết chữ.

Bạch Nguyệt Quân lại hỏi.

“Có phải trong đám trẻ đó có hai đứa trẻ song sinh, đứa lớn bị câm, đứa nhỏ hơn bị mù có đúng không?

Phan phụ nhân gật đầu.

“Đúng đúng.

Hai vị tìm hai đứa nhỏ này là vì chuyện gì?

Bọn chúng thường ngày rất ngoan ngoãn, không dám gây rắc rối.

Nếu đã mạo phạm hai vị, ta thay mặt chúng xin hai vị tạ lỗi.

Phan phụ nhân đứng lên định hành lễ, liền bị Lưu Vân đưa tay đỡ khuỷu tay.

Hắn cười nói.

“Không phải vì chuyện này.

Bọn ta vô tình gặp được chúng, cảm thấy chúng rất thú vị, sau đó lại được Vạn cầm sư chỉ đến đây, muốn tìm hiểu bọn chúng một chút.

Phan phụ nhân biết được đều gì, cứ nói cho bọn ta biết.

Nếu giúp được thì phu thê bọn ta sẽ giúp cho hai đứa trẻ này.

Trên mặt Phan phụ nhân thoát vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng.

Bà ngồi xuống ghế, có chút ngờ vực hỏi.

“Nói như vậy, hai vị muốn nhận nuôi chúng sao?

Bạch Nguyệt Quân nói.

“Chuyện này khoan hãy nói đến.

Nếu bọn chúng đồng ý đi theo bọn ta, bọn ta ắt sẽ thu nhận chúng.

Bọn chúng đã không muốn thì ta cũng không miễn cưỡng.

Phan phụ nhân gật đầu nói “được được được”, sau đó ngồi im trầm tư một hồi mới nói.

“Ta và lão ăn mày họ Trường trong đám khất cái quen biết nhiều năm, có chuyện gì ông ấy cũng tìm đến chỗ ta.

Năm đó Trường lão nhặt được hai đứa bé sơ sinh ở ngoài thành, không biết mang đi đâu, liền tìm đến chỗ ta xin giúp đỡ.

Hai đứa trẻ còn đỏ hỏn, vừa nhìn là biết mới sinh chưa lâu.

Chỗ ta cũng không phải giàu có, chỉ đủ nuôi mình, nhưng chăm lo cho hai đứa trẻ cũng không phải chuyện lớn.

Vậy nên hai đứa trẻ tạm thời để lại chỗ ta.

Nói đến đây, Phan phụ nhân thở dài.

“Chỉ là không ngờ hai đứa trẻ lại bị tật.

Một đứa thì mãi không thấy khóc thành tiếng, cũng không chịu mở miệng lấy một lần.

Đứa còn lại thì không chịu mở mắt.

Sau này khi được lang trung khám cho mới biết là bị câm, bị mù.

Bù lại hai đứa bé gái này rất dễ nuôi, rất ít khi bị bệnh vặt.

Cả hai cũng rất xinh xắn nữa.

Đến năm năm tuổi, ta không còn khả năng lo cho chúng nữa.

Hai đứa bọn chúng liền mở lời với ta, nói rằng muốn đi theo Trường lão làm ăn mày.

Ta cũng không còn cách nào khác, mới để cho chúng đi.

Nhưng ta nào nỡ để hai đứa trẻ phải chịu bữa đói bữa no chứ.

Thế là mỗi khi chúng không xin được gì, ta bèn mang thức ăn đến chúng.

Bọn chúng dù có đói đi chăng nữa, cũng sẽ chia thức ăn cho đám khất cái đi cùng.

Lần nào cũng như vậy.

Phan phụ nhân kể xong thì thở dài lần nữa.

Sau đó như chợt nhớ ra gì đó, nói.

“Phải rồi, từ khi còn nhỏ chúng đã được Vạn cầm sư dạy chữ.

Tiếc là không có tiền mua sách cho chúng mà thôi.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mỉm cười.

Chuyện này đương nhiên là cả hai biết, còn tận mắt nhìn thấy cách giao tiếp của hai tỷ muội này.

Nhưng có một điều mà Bạch Nguyệt Quân vẫn còn đang nghi vấn, chính là thân thế thật sự của hai tỷ muội song sinh này.

Ở thời này người ta thường cho rằng trẻ con sinh ra bị tàn tật là điềm xấu.

Nhưng đó ít nhiều cũng chỉ là lời lẽ dèm pha của người ngoài.

Nếu là hộ giàu có thì có thể đưa chúng về điền trang cách thật xa để nuôi dưỡng, nếu là hộ nghèo thì cũng cắn răng giữ lại nuôi.

Ai mà nỡ vứt bỏ cốt nhục của mình cơ chứ?

Vậy nên Bạch Nguyệt Quân không rõ lý do tại sao hai đứa trẻ lại bị bỏ lại nơi hoang vu ngoài thành như.

Nàng bèn hỏi.

“Vậy người có biết thân thế của chúng không?

Phan phụ nhân chán nản lắc đầu.

Chính bà cũng luôn thắc mắc chuyện này.

Ngay lúc này bên ngoài vang lên tiếng gọi.

“Phan nãi nãi, bọn con về rồi.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đang ngồi quay lưng ra cửa, ngoái đầu nhìn lại thì thấy hai đứa trẻ đang dắt tay nhau đi vào.

Vừa thấy hai người, đứa trẻ câm lập tức cảnh giác, kéo muội muội lùi lại một bước.

Cô bé không rõ tại hai người này lại có thể tìm được đến chỗ này, trong lòng có chút kinh hãi.

Lưu Vân cười nói.

“Đã ăn cơm của ta rồi còn sợ ta ăn thịt ngươi sao?

Mau vào đi.

Cô bé mù nghe được giọng của Lưu Vân thì mừng rỡ, kéo tay tỷ tỷ đi vào.

Hai bên trò chuyện một hồi lâu.

Cô bé hỏi hai người bọn họ có thật sự là hiệp khách giang hồ không, Lưu Vân bèn đáp phải.

Cô bé lại hỏi đã là người giang hồ sao còn tự nhận là người đọc sách.

Lưu Vân mới nói.

“Người giang hồ thì không thể đọc sách thánh hiền sao?

Người đọc sách có nhiều loại, người trong giang hồ cũng chẳng kém, có khi còn nhiều hơn.

Đương nhiên là có loại thư sinh tài tử giỏi võ nghệ đi hành tẩu rồi.

Càng hỏi nhiều, cô bé mù không còn cảm thấy e dè nữa, bắt đầu hỏi nhiều chuyện hơn.

Có chuyện trong sách mà Vạn cầm sư không chịu lý giải cho chúng.

Cũng có những chuyện ngoài lề như hai người Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân trong như thế nào, từ đâu mà đến, giỏi võ nghệ đến thế nào.

Lưu Vân không ngại trả lời cô bé, còn rất kiên nhẫn giải thích.

Cô bé hỏi một câu, hắn liền trả lời lại mười câu.

Sau đó còn giảng thêm mấy lễ giáo Nho gia mà hai cô bé không biết.

Khi này cô bé mù cũng đã dần thả lỏng tâm tình, ngồi yên nghe Lưu Vân giảng.

Đến khi hắn giảng xong thì cô bé không còn cảm thấy sợ hắn nữa.

Cả hai đối với Bạch Nguyệt Quân cũng rất có cảm tình.

Nàng đối với hai cô bé đối xử rất dịu dàng, khiến cho chúng có cảm giác được chăm sóc.

Phan phụ nhân ở bên cạnh quan sát, không kiềm được mà cứ mỉm cười mãi.

Bà định nhân lúc này hỏi thử hai cô bé chuyện đi theo hai người Lưu Vân, liền bị hắn nhìn đầy ẩn ý, khẽ lắc đầu.

Thế là bà cũng đành im lặng không nói gì.

Đến xế chiều, hai người Lưu Vân rời khỏi nhà của Phan phụ nhân cùng hai cô bé.

Trên đường trở về khu ổ chuột, hai cô bé bị mấy đứa trẻ trạc tuổi đang nô đùa bên đường trông thấy, liền lớn tiếng trêu chọc.

Cô bé câm dù thân hình nhỏ hơn đám trẻ đó tương đối nhưng vẫn nắm chặt nắm đấm giơ lên, vẻ mặt hung dữ để hù dọa.

Thế mà thật sự có tác dụng, đám trẻ kia thấy cô bé tức giận liền im bặt chạy đi.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đi cách hai cô bé một khoảng xa, lúc này mới đi lên ngang hàng.

Lưu Vân cúi đầu hỏi.

“Hai đứa thường bị trêu chọc lắm à?

Cả hai gật đầu, cô bé mù nói.

“Lần đó tỷ tỷ ra ngoài chưa về, con đi tìm thì bị bọn họ xô đẩy rơi xuống mương.

Mương nước đó không sâu nên con không bị sao hết.

Nhưng tỷ tỷ về đúng lúc đó đã nhào vào đánh bọn họ.

Con nghe mấy vị gia gia nói tỷ tỷ đã đánh gãy tay một đứa con trai, làm cho mấy tên còn lại sợ hãi chạy đi.

Bạch Nguyệt Quân híp mắt nhìn, hỏi.

“Có thật sự là không sao?

Cô bé mù vuốt mũi cười gượng, nói.

“Con bị trẹo chân, nhưng bây giờ đã lành rồi.

Lưu Vân hỏi.

“Có đau không?

Cô bé gật đầu, sau đó dè dặt hỏi lại.

“Tiên sinh có phải đang nghĩ tỷ tỷ đã làm hơi quá rồi không?

Một mình con bị thương nhưng tỷ tỷ lại đánh hết tất cả bọn họ, còn làm một người gãy tay nữa.

Cô bé câm cũng ngước mặt nhìn Lưu Vân, ánh mắt mong chờ câu trả lời.

Dĩ nhiên cô bé chưa tững nghĩ mình đã làm sai, bọn họ làm muội muội mình bị thương, chẳng lẽ mình còn không được đòi lại công bằng hay sao?

Có điều, Lưu Vân lại mang phong thái tiên sinh Nho gia, hẳn là sẽ có cách nghĩ khác với cô bé.

Thế nhưng Lưu Vân lại cười nói.

Có gì sai, còn đánh rất hay.

Ỷ đông hiếp ít, đã là sai trước, đây còn là hiếp đáp một người mù.

Đồn ra ngoài chẳng những không được vẻ vang còn làm xấu mặt.

Đã thế còn bị một mình tiểu cô nương trạc tuổi đánh cho bỏ chạy.

Bọn chúng còn dám vác mặt đi ra ngoài, ta thấy da mặt của chúng cũng khá dày đấy.

Bạch Nguyệt Quân thúc chỏ vào hông Lưu Vân, thấp giọng nói.

"Đừng dạy hư chúng.

Lưu Vân bật cười quay sang trấn an Bạch Nguyệt Quân, sau đó nói tiếp.

“Nhưng không phải lúc nào cũng có thể dùng vũ lực được.

Làm việc phải có nguyên tắc, có đạo lý.

Đạo lý thông thì việc gì cũng đặng.

Nhưng trên đời có trăm ngàn đạo lý.

Đạo lý của người ta chưa chắc đã đúng với mình, đạo lý của mình cũng chưa chắc đã đúng với người khác.

“Thế làm thế nào mới là đúng?

Cô bé mù hỏi.

Lưu Vân dừng bước chân, xoay người đối diện hai đứa trẻ nói.

“Vạn cầm sư đã dạy hai đứa đúng sai như thế nào?

Cô bé mù suy nghĩ một lúc thì nói.

“Dùng lễ đáp lễ là nên, theo đức mà hành xử, hành thiện tích đức, miệng nói điều lễ nghĩa, không hại người là tốt cho mình.

Biết lễ thì phải theo lễ mà làm, chớ có tùy ý ngông cuồng.

“Vậy trước giờ cả hai vẫn luôn làm theo mấy lời này?

Hai cô bé gật đầu.

Lưu Vân nghe vậy thì cười, xoay người tiếp tục đi, nói.

“Vạn cầm sư dạy không sai, cứ vậy mà phát huy.

Nhưng cũng phải nhớ, bản thân nhẫn nhịn cũng phải có giới hạn.

“Nếu đến giới hạn thì sao ạ?

Cô bé mù ngây thơ hỏi.

Lưu Vân bông đùa nói.

“Thì con sẽ nổ tan xác.

Hắn liền bị Bạch Nguyệt Quân đưa chân ra gạt một cái khiến hắn suýt chút nữa ngã nhào.

Lưu Vân lấy lại thăng bằng, cười nói.

“Ta chỉ nói đùa thôi.

Bốn người đi ra khỏi phường Đại Cát ra đến đường cái.

Một chiếc kiệu nhỏ đúng lúc đi ngang.

Trong kiệu là Đằng thị, phu nhân của một bá hộ trong vùng.

Nghe tiếng cười nói ở bên ngoài, nàng vén rèm lên xem, thấy đôi nam nữ kia tình cảm nồng đậm như phu thê, lại có hai đứa trẻ ăn mặc rách rưới bẩn thỉu đi cùng, cảm thấy cho hơi lạ mắt.

Nhưng nhìn tổng thể rất giống một nhà bốn người đang cùng tản bộ.

Chợt, trong lòng Đằng thị cảm thấy u sầu, buông tay thả rèm xuống, ánh mắt nhìn vô định chất chứa biết bao nỗi niềm.

Nha hoàn Như Lan đi cùng thấy chủ nhân có gì đó hơi lạ, bèn hỏi.

“Phu nhân, người cảm thấy không khỏe sao?

Đằng thị đáp.

“Không có gì.

Chúng ta nhanh chóng hồi phủ thôi.

Hai người khiêng kiệu tăng nhanh bước chân, chẳng mấy chốc đã không thấy kiệu đâu nữa.

Khi này Lưu Vân mới ngoái đầu nhìn một lúc lâu.

Bạch Nguyệt Quân mới hỏi.

“Chàng đang nhìn gì vậy?

Hắn cười ẩn ý bảo.

“Tối nay nàng sẽ biết.

Tối hôm nay, trong thức hải của Lưu Vân.

Lưu Thanh đang cùng Lưu Vân chụm đầu lại bàn bạc.

“Liệu chuyện này có khả thi không?

“Ta chắc chắn là có, chỉ là tiêu tốn khá nhiều tinh lực.

Đệ có dám làm không?

“Không phải đệ không dám, mà là không chắc sẽ chính xác.

Phân tích mấy cái này phức tạp lắm đó.

“Vậy thì đệ lo mà nghiên cứu trước đi.

Đống tài liệu ta thu thập cũng không phải để trưng bày, dùng được thì cứ dùng thôi.

Ở gần đó, Bạch Nguyệt Quân đứng một tay chống hông nhìn hai huynh đệ nhà này bàn tính chuyện gì đó mà trước đó Lưu Vân đã giải thích qua cho mà nàng vẫn chưa hiểu nỗi.

Vân Thanh Tử đứng bên cạnh đưa tay gãi trán, nói.

“Hai người bọn họ định làm gì vậy?

Bạch Nguyệt Quân đáp.

“Ta cũng không biết.

Cứ mặc kệ họ thôi.

Mấy ngày sau Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thường tìm đến chỗ hai cô bé song sinh để trò chuyện.

Lúc khác thì cả hai đi dạo quanh huyện thành, nghe ngóng được vài chuyện khá thú vị.

Vị Huyện Lệnh hiện tại chỉ mới nhậm chức được vài năm.

Huyện Lệnh tiền nhiệm vì hay nhận hối lộ, xử án oan uổng nên đã bị cách chức lưu đày ngàn dặm, cả đời không thoát kiếp khổ sai.

Có rất nhiều người bị tên Huyện Lệnh kia hại, người chết rất nhiều.

Trong đó có vị thư sinh họ Lỗ, tên Bạch Phiên.

Nói về vị thư sinh họ Lỗ này, Vạn cầm sư có thơ rằng.

Lâm Tiên huyện, mấy kẻ giàu

Trung trung kẻ sĩ, người đào chữ thuê.

Có người họ Đặng đề huề,

Phu nhân thục đức bốn bề lo toan.

Sinh nhi nữ Đặng Cao Lan

Tuổi vừa đôi chín, đoan trang nét hiền.

Hồng nhan sớm được tình duyên

Song gia Lỗ thị, Bạch Phiên chữ tài.

Làm phu tử tuổi mươi hai,

Mài kinh dùi sử, đợi mai hội đình.

Đến kỳ khoa hội đăng trình,

Chí cao bắn nhạn, tài minh khó gì.

Hàng xóm cũ của thư sinh họ Lỗ cho hay, năm Lỗ Bạch Phiên lên kinh ứng thí, song thân của y lần lượt qua đời.

Biết tin Lỗ Bạch Phiên vội vã trở về, giữa đường gặp nạn bị phế mất một chân.

Sau đó tâm trí của y cũng không còn để tâm đến công danh nữa.

Thật là:

Có câu đời bất khả tri

Bạch Phiên khó vượt dặm nguy khổ lòng.

Bao năm mài sách kể không,

Gặp cơn nguy biến thành công dã tràng.

Suốt thời gian đó Đặng Cao Lan vẫn luôn kề cận phu quân.

Nhờ vậy mà Lỗ Bạch Phiên mới vực dậy được, y trở lại trường tư thục làm phu tử dạy học, ngoài giờ đó còn dạy chữ cho đám trẻ nghèo gần nhà.

Danh tiếng của Lỗ Bạch Phiên trong huyện Lâm An vì vậy mà trở nên rất tốt, thư sinh kính trọng, tiên sinh cũng xem trọng.

Lỗ Bạch Phiên sau đó quen biết được một tài tử họ Kim trạc tuổi.

Cả hai xem nhau là tri âm tri kỷ, thân thiết hơn cả huynh đệ ruột thịt.

Chỉ là sau khi họ lên kinh ứng thí thì Lỗ Bạch Phiên lại gặp chuyện.

Một hôm Nha Sai đến xét nhà, nói rằng có người tố cáo Lỗ Bạch Phiên trộm bạc nhà mình.

Lỗ Bạch Phiên thẳng thừng chối, bởi y không làm mấy việc trộm cắp này, dù cho lúc đó trong nhà chỉ đủ ăn chứ không khá giả gì.

Chẳng rõ Nha Sai tìm đâu ra một túi bạc được giấu dưới giường.

Thế là Lỗ Bạch Phiên bị giải về huyện nha.

Tên Huyện Lệnh tiền nhiệm kia dù mọi cách ép Lỗ Bạch Phiên nhận tội, kể cả dụng hình tra tấn.

Lỗ Bạch Phiên vẫn kiên quyết không nhận, cuối cùng bị đánh chết trên công đường.

Nhưng đến khi chết vẫn bị Nha Sai lăn tay lên tờ khai nhận tội.

Thật là chết không nhắm mắt.

Đặng Cao Lan sau khi lo hậu sự cho phu quân thì biến mất khỏi huyện Lâm Tiên một thời gian.

Sau đó mấy người hàng xóm cũ của Lỗ Bạch Phiên thấy nàng theo vị tài tử họ Kim quay về, nghe nói họ Kim đã đỗ Hội Nguyên nhưng lại chỉ đỗ Tiến Sĩ, không làm quan mà về quê.

Bởi gia thế của y rất tốt, trăm mẫu ruộng, mười mấy điền trang.

Tìm hiểu đến đây, Bạch Nguyệt Quân đã hiểu được dụng ý của Lưu Vân khi quan sát kiệu của Đặng thị kia.

Chỉ là theo lời của hàng xóm cũ của Lỗ Bạch Phiên, y không có con cái.

Mà đến tận lúc chết thì Đặng Cao Lan cũng không có dấu hiệu mang thai.

Nàng nghi hoặc hỏi Lưu Vân.

“Chẳng lẽ là hai cô bé là con của Đặng Cao Lan và họ Kim?

Lưu Vân nói.

“Có khả năng, nhưng vẫn phải xác nhận lại.

“Bằng cách nào?

Nhỏ máu nhận thân?

Lúc này cả hai đang sánh vai đi trên đường.

Lưu Vân mới quay sang nhổ một sợi tóc của Bạch Nguyệt Quân, sau đó thì nhổ một sợi tóc bạc của mình, giơ lên nói.

“Bằng thứ này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập