Chương 3: Kiếm Đạo Tông

"Ta tính để ngươi vượt qua 3 ngọn núi để về tới tông môn, tuy nhiên ta không có nhiều thời gian như vậy.

Về sau ngươi hãy tự trải nghiệm, coi như khảo nghiệm của ta đối với ngươi"

Tô Khinh Vũ vừa triệu hồi ra phi kiếm vừa bảo với Lâm Nhất.

Từ trong túi trữ vật bên hông nàng, một đạo hào quang màu xanh biếc vụt bay ra, lơ lửng giữa không trung.

Đó là một thanh cổ kiếm, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, thân kiếm khắc đầy những đường vân cổ xưa, mỗi lần rung động lại phát ra tiếng

"ong ong"

trầm đục như tiếng long ngâm.

"Lên đây.

"Tô Khinh Vũ nhẹ nhàng nhảy lên mũi kiếm, đứng ở thế tựa tiên tử giáng trần, làn áo đen của nàng tung bay trong gió núi tạo nên một bức tranh đối lập đầy ma mị.

Lâm Nhất nuốt khan, hắn tiến lại gần, run rẩy đặt một chân lên thân kiếm.

Thanh kiếm không hề chao đảo, nó cứng cáp như thể mặt đất vững chãi dưới chân hắn.

"Đừng có nhìn xuống dưới, nhìn vào gáy ta này."

Giọng nàng vẳng lại, mang theo chút đùa cợt.

Lâm Nhất hít sâu, bước hẳn lên phía sau nàng.

Vừa đứng vững, hắn bỗng thấy cả thế giới dưới chân mình như đang thu nhỏ lại.

Tô Khinh Vũ khẽ vung tay áo, một luồng kình phong mạnh mẽ cuộn lên.

Vút!

Một tiếng xé gió vang vọng, phi kiếm lao thẳng lên chín tầng mây với tốc độ kinh hồn.

Cảm giác lần đầu tiên cưỡi kiếm thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của Lâm Nhất.

Không giống như đi phi cơ hay ngồi ô tô, đây là sự hòa hợp hoàn toàn với linh khí thiên địa.

Hắn cảm nhận được luồng gió lạnh buốt lướt qua da thịt, nhưng xung quanh họ có một tầng ánh sáng mờ ảo bảo vệ, ngăn cản sức cản không khí.

Lâm Nhất theo bản năng bám chặt vào vạt áo choàng đen của Tô Khinh Vũ.

Đứng sau lưng nàng, hắn ngửi thấy mùi hương rượu thanh khiết hòa quyện với mùi cỏ cây vương trên mái tóc dài của nàng.

Dưới chân, vạn vật chuyển động như một bức tranh thủy mặc cuộn lại, những dãy núi cao vút giờ chỉ còn là những đường kẻ mờ mờ trên mặt đất.

"Sư.

sư tôn, đây là cảm giác của cao thủ sao?"

Lâm Nhất lắp bắp, giọng nói bị gió thổi tán đi, trong mắt hắn tràn đầy sự phấn khích không thể che giấu.

Tô Khinh Vũ khẽ quay đầu lại, một lọn tóc đen chạm vào gương mặt Lâm Nhất.

Nàng mỉm cười, đôi mắt lá liễu cong cong đầy ý vị:

"Đây mới chỉ là cưỡi kiếm đi dạo thôi, tiểu tử.

Khi nào ngươi đạt tới cảnh giới tự mình ngự kiếm, chém gió xé mây, lúc đó ngươi mới hiểu được cái tự do của kẻ tu chân.

Giờ thì.

giữ chắc vào, ta chuẩn bị tăng tốc đấy!

"Lời vừa dứt, phi kiếm đột ngột uốn lượn như một con rồng xanh, lao vút qua những tầng mây trắng xóa.

Lâm Nhất cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung vì xúc động.

Hắn không còn cảm thấy sợ hãi hay bất an như những ngày đầu ở Từ Huy Sơn nữa.

Lúc này, trong tâm trí hắn chỉ còn lại một khao khát duy nhất:

Ngày nào đó, mình cũng sẽ đứng ở vị trí này, nhìn xuống thế gian bằng ánh mắt của một bậc quân lâm thiên hạ.

Đường lên Kiếm Đạo Tông không hề xa.

Chỉ sau một nén hương, Lâm Nhất đã đứng trước cổng một tòa tiên sơn hùng vĩ.

Ngọn núi vươn cao ngất trời, mây mù bao phủ, những tòa kiến trúc cổ kính ẩn hiện giữa cây cối xanh tươi, toát lên vẻ trang nghiêm và cổ xưa.

Cổng núi được canh gác bởi hai đệ tử nội môn, khi thấy Tô Khinh Vũ, họ vội vàng cúi người hành lễ với vẻ mặt vừa kính sợ vừa ngưỡng mộ.

Cánh cửa đá khổng lồ của Kiếm Đạo Tông khắc đầy cổ văn rung chuyển, mở ra trước mắt hai thầy trò.

Không khí bên trong tông môn khác hẳn bên ngoài, linh khí đậm đặc như sương mù, kiếm ý bàng bạc đan xen khắp hư không, khiến Lâm Nhất cảm thấy như mỗi hơi thở đều mang theo sức nặng của ngàn cân sắt thép.

Họ tiến thẳng đến Kiếm Điện, nơi chư vị trưởng lão đang tụ họp.

Vừa bước vào, ánh mắt của bảy, tám lão giả ngồi trên cao đồng loạt đổ dồn về phía Lâm Nhất.

"Tô sư điệt, ngươi vừa đi lần này về lại mang theo một phàm nhân?"

Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ lên tiếng, ánh mắt sắc như dao lướt qua Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy toàn bộ bí mật trong người như bị nhìn thấu.

Tô Khinh Vũ lười biếng phất tay, ném xuống một tấm lệnh bài, rồi bảo

"Từ giờ Lâm Nhất là đệ tử Linh Thục Phong của ta, đây là lệnh bài tượng trưng thân phận của hắn"Lâm Nhất vội vàng hành lễ, giọng cung kính:

“Đệ tử Lâm Nhất, bái kiến chư vị trưởng lão.

Các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, thần thức lặng lẽ quét qua thân thể hắn.

Khi phát hiện khí huyết cuồn cuộn, gân cốt ẩn chứa kim quang nhàn nhạt, đồng thời lại mang theo dấu vết mới mẻ của Thượng Cổ Bất Diệt Kim Thân, tất cả đều lộ vẻ kinh ngạc.

Tam trưởng lão Liễu Thanh Phong – một trung niên tuấn tú nhưng ánh mắt sắc như kiếm – khẽ nhíu mày:

“Thượng Cổ Bất Diệt Kim Thân?

Tô nha đầu, ngươi dám truyền công pháp thất truyền này cho một tên tiểu tử mới Đoán Thể tầng một?

Không sợ hắn nổ xác giữa đường sao?

Tô Khinh Vũ nhún vai:

“Nếu hắn nổ xác thì coi như ta nhìn nhầm người.

Nhưng rõ ràng… hắn vượt qua đêm đầu tiên rồi đấy.

Bảy vị trưởng lão đồng loạt im lặng.

Một lúc sau, Đại trưởng lão Huyền Dương Tử – người đứng đầu chư lão, tóc bạc buộc cao, khí thế trầm ổn như ngọn núi – chậm rãi mở miệng:

“Đã vậy, tiểu tử này coi như có duyên với Kiếm Đạo Tông.

Theo lệ, nhập môn đệ tử được trưởng lão ban thưởng bảo vật khai quang.

Các ngươi thấy thế nào?

Các trưởng lão gật đầu, lần lượt lấy ra bảo vật.

Để

"hối lộ"

vị sư điệt vốn nổi tiếng ngang ngược nhưng thực lực kinh người này, họ liền hào phóng lấy ra đủ loại bảo vật:

từ Thanh Tâm Ngọc Phù trấn áp tâm ma, cho đến Ngưng Linh Đan quý giá.

Lâm Nhất vừa định đưa tay nhận, thì một bàn tay mảnh khảnh đã nhanh hơn, vơ vét sạch sẽ tất cả vào trong túi trữ vật bên hông Tô Khinh Vũ.

Nàng mỉm cười đầy

"đạo đức"

"Của các vị sư thúc, ta thay đồ đệ nhận hết.

Nó mới nhập môn, dùng đồ xịn chỉ tổ lãng phí, cứ để ta giữ hộ!

"Lâm Nhất chỉ biết đứng ngơ ngác, trong lòng thầm khóc không ra nước mắt.

Các trưởng lão cũng chỉ biết cười trừ, không ai dám lên tiếng.

Họ nhắc khẽ rằng Tông chủ đang bế quan ở Thiên Kiếm Phong, nên việc nhập môn của Lâm Nhất tạm thời sẽ do Tô Khinh Vũ tự quyết.

Vừa bước ra khỏi điện, một nam tử vận bạch y, phong thái nho nhã như ngọc, trên lưng đeo một thanh trường kiếm không vỏ, chậm rãi bước tới.

Đó là Lục Thanh Phong – Đại sư huynh của Kiếm Đạo Tông, thiên kiêu đệ nhất thế hệ trẻ.

"Sư thúc, người đã về."

Lục Thanh Phong hành lễ rất mực cung kính, ánh mắt hướng về phía Lâm Nhất, không hề có vẻ xem thường, ngược lại còn lộ ra vẻ tán thưởng:

"Vị tiểu sư đệ này.

căn cốt thật đáng kinh ngạc, mới Đoán Thể tầng sơ cấp mà khí tức đã ổn định như thế, quả là phúc khí của sư thúc.

"Lâm Nhất vội cúi đầu đáp lễ, nhận ra người này dù đứng đầu tông môn nhưng không hề kiêu ngạo.

Lục Thanh Phong mỉm cười, để lại cho hắn một ngọc giản ghi chép về cách vận khí cơ bản rồi cáo từ.

Sau khi tạm biệt Lục Thanh PHong, Tô Khinh Vũ tiếp tục dẫn Lâm Nhất đi sâu vào tông môn.

Cuối cùng, họ dừng lại trước một ngọn núi nhỏ độc lập, linh khí dồi dào, cây cối xanh tươi, có một thác nước nhỏ chảy róc rách.

Trên đỉnh núi là một tòa trúc xá đơn sơ nhưng thanh tịnh.

"Đây là Linh Thục Phong, cũng là nhà của ngươi từ nay về sau, "

Tô Khinh Vũ nói, phất tay áo, cánh cửa trúc xá tự động mở ra.

Tô Khinh Vũ hừ nhẹ, vỗ vai Lâm Nhất:."

Nơi này tuy hẻo lánh, nhưng là nơi 'nhậu nhẹt' và tu luyện lý tưởng nhất cái tông môn chán ngắt này.

"Lâm Nhất bước vào trúc xá, cảm giác đầu tiên là sự tĩnh lặng đến lạ thường, hoàn toàn tách biệt với vẻ ồn ào, tranh đấu của những đỉnh núi khác trong tông môn.

Bên trong căn nhà tre không có quá nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc giường gỗ đơn giản, một bộ trà cụ và.

hàng chục cái chum rượu xếp ngăn nắp dọc theo vách tường.

Tô Khinh Vũ ném chiếc túi trữ vật – nơi chứa toàn bộ bảo vật

"tịch thu"

được từ các trưởng lão – lên bàn, rồi tùy tiện nằm dài ra chiếc ghế dựa, hai chân gác lên đôn gỗ, lộ ra vẻ lười biếng đặc trưng.

"Này tiểu tử, đứng ngẩn ra đó làm gì?"

Nàng nhướng mày, hất cằm về phía những cái chum rượu.

"Từ hôm nay, việc tu luyện của ngươi gồm ba việc chính:

Một là rèn đúc cơ thể với Bất Diệt Kim Thân, hai là học cách điều khiển linh khí trong cơ thể, và ba.

"Nàng dừng lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy quái chiêu:

".

học cách uống rượu để tu luyện như ta.

"Lâm Nhất ngẩn người:

"Uống rượu cũng là tu luyện sao?"

"Dĩ nhiên!"

Tô Khinh Vũ ngồi bật dậy, đôi mắt nàng bỗng nhiên sáng quắc, nghiêm nghị lạ thường.

"Rượu của ta không phải là rượu thường.

Đó là Bách Hoa Linh Tửu, bên trong chứa đựng linh khí thuần túy từ ngàn loại linh thảo.

Nếu ngươi có thể hấp thụ được hết dược lực từ rượu mà không để bản thân bị 'tẩu hỏa nhập ma' hay say mèm, thì tốc độ tu luyện của ngươi sẽ nhanh gấp mười lần đám đệ tử chỉ biết ngồi thiền hấp thụ linh khí ngoài kia.

"Nàng ném cho hắn một cái bát gỗ thô sơ:

"Đêm nay, làm một bát.

Sau đó, ta sẽ dạy ngươi bài học đầu tiên về cách dùng linh khí để 'ép' rượu trong cơ thể.

Đây cũng là cách kiểm soát linh lực sơ đẳng nhất.

"Lâm Nhất nhìn bát rượu sóng sánh ánh hổ phách, lòng tràn đầy cảm kích lẫn thận trọng.

Hắn hiểu rằng, sự

"quái đản"

và có phần

"trấn lột"

của vị sư tôn này thực chất là cách nàng ép hắn phải đi con đường tu tiên khắc nghiệt nhưng hiệu quả nhất.

Ở Linh Thục Phong này, không có sự bao bọc nhung lụa, chỉ có sự rèn giũa bằng máu, mồ hôi và.

rượu.

"Đệ tử tuân lệnh!

"Lâm Nhất nâng bát rượu lên, dốc cạn.

Một luồng hơi nóng bùng nổ trong lồng ngực ngay lập tức.

Hắn không hề né tránh, mà lập tức khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt vận hành công pháp Bất Diệt Kim Thân theo lộ trình mà Tô Khinh Vũ đã truyền thụ.

Trong ánh chiều tà hắt qua khung cửa tre, bóng dáng vị sư tôn trẻ tuổi đang tựa cửa nhìn hắn, trong tay xoay nhẹ chiếc hồ lô, đôi mắt lộ ra vẻ hài lòng hiếm hoi.

Nàng lẩm bẩm:

"Hy vọng tên nhóc này không làm ta thất vọng, cái Kiếm Đạo Tông này.

lâu rồi không có chút sóng gió nào đáng xem.

"Đêm xuống tại Linh Thục Phong, Lâm Nhất bắt đầu hành trình biến những thứ

"nhu"

như rượu thành sức mạnh

"cương"

của kim thân, bắt đầu một cuộc đời tu sĩ đầy hứa hẹn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập