Nhược Hà nhiều đêm không ngủ, gương mặt đã có phần tiều tụy xuống sắc.
Lý Vũ không nỡ nhìn nàng phải vất vả vì mình thêm nữa, liền dắt nàng vào phòng tâm sự một chút rồi đưa về Tiêu Tán Đường nghỉ ngơi.
Những năm qua, Lý Vũ học nghệ ở chỗ Tiêu dược sư, y thuật mỗi lúc một cao, hiện tại trò đã không kém gì thầy.
Mà có rất nhiều lúc hắn chữa trị miễn phí cho người dân trong thôn, khiến bọn họ dần quên đi hắn từng là một đứa trẻ biến thái, thay vào đó là nảy sinh lòng quý mến.
Thế nên ngay khi nghe tin hắn bị ốm, không ít thôn dân tranh thủ thời gian rảnh rỗi kéo đến hỏi thăm tin tức, mang theo không ít gà vịt, tôm cá, rau củ, ngũ cốc… muốn tặng cho hắn để bồi bổ.
Nếu hôm nay không gặp thì bọn họ tạm thời ra về, hôm khác lại đem đến những món đồ tươi mới.
Vì vậy mà mấy ngày qua, bên ngoài Lý gia tập trung khá đông người.
Lý Vũ không biết điều này, vừa dắt Nhược Hà ra khỏi cửa lớn thì không khỏi bất ngờ vì bị hàng chục người xúm lại vây xung quanh, mỗi người mười câu chẳng kịp nghe rõ là nói gì, càng không kịp trả lời, chỉ có thể vừa gật đầu vừa cười với từng người một.
Cũng may là sau khi chứng kiến Lý Vũ khỏi bệnh, được chạm vào thiếu niên anh tuấn, nhân phẩm đôn hậu nhất thôn, ai nấy đều cảm thấy thỏa mãn, sau đó dần dần tản đi.
Nhìn thấy nam nhân của mình được mọi người quý trọng, Nhược Hà trong lòng cũng vui lây, quên hết cả mệt mỏi mấy ngày qua.
Nàng giúp hắn thu gom những đồ vật do thôn dân tặng vào trong nhà, sau đó mới ra về.
Trên đường đi, Lý Vũ lại được không ít người vui vẻ chào hỏi, còn Nhược Hà thì chỉ nghe văng vẳng bên tai mấy câu đại loại như “hai đứa trẻ thật đẹp đôi”, “đúng là trai tài gái sắc”, “quả là một đôi kim đồng ngọc nữ”… khiến nàng vừa sung sướng vừa thẹn thùng.
Trong người vẫn còn mệt, vì vậy Lý Vũ chỉ đưa Nhược Hà đến bên ngoài Tiêu Tán Đường rồi quay về Lý gia.
Về đến nơi, hắn liền đi đến phòng Lý bà để chăm sóc cho Mộng Liên, nhân tiện hỏi lại cho rõ những chuyện đã xảy ra.
Lý bà ôn tồn nói:
“Hôm ấy, con bị hai kẻ lạ mặt làm bị thương bất tỉnh, sau đó không lâu thì cha con xuất hiện, lấy pháp bảo đưa hai đứa về trước, còn bản thân thì ở lại trừng trị hai kẻ kia một trận.
Tuy nhiên, trên vết thương của con có độc, Liên Nhi thấy vậy liền kê miệng vào hút, nhưng chẳng những không giải được độc, mà còn khiến cho chính nó cũng bị trúng độc.
Lý bà liếc nhìn Mộng Liên một cái, lắc đầu thở dài.
“Nha đầu này, thật đúng là ngốc nghếch mà.
Mộng Liên bẽn lẽn kéo tấm chăn lên che nửa gương mặt mình, hai con mắt lộ ra bên ngoài chớp chớp, miệng thì cất tiếng ho khe khẽ.
Lý Vũ biết nàng do nôn nóng cứu mình nên mới trúng độc, chẳng những không chê cười mà trong lòng còn vô cùng cảm kích, càng thấy yêu quý nàng hơn.
Hắn bèn nắm lấy tay nàng, âu yếm nói:
“Tiểu Liên vốn thông minh lanh lợi, chỉ là lo lắng quá nên mới như vậy thôi, bà bà cũng đừng chê trách nàng.
Nhìn thái độ của hắn, Lý bà thoáng hiện một nụ cười trên môi, sau đó lại nghiêm túc nói:
“Đây không phải thứ độc bình thường, có tên là Thập thiên thổ huyết tán.
Người bị trúng độc cứ cách một lúc là lại thổ huyết, cứ như thế suốt mười ngày thì mất mạng.
Nhưng đó là đối với tu sĩ bọn ta, còn Liên Nhi là người bình thường, chịu đựng được vài canh giờ là cùng.
Tuy nhiên, ta đã cho Liên Nhi uống Tuyết sâm ngọc lộ hoàn, giúp kéo dài sinh mệnh của con bé, cái này con cũng đã biết rồi.
Có điều là cũng chỉ kéo dài thêm nhiều nhất nửa tháng, sau đó thì không cách nào cứu được nữa.
Lý bà ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Có phải là con đang nghĩ, tại sao cả hai đứa đều trúng độc, nhưng chất độc trong người con đã được chữa khỏi, còn Tiểu Liên thì không đúng không?
Vấn đề chính là ở đây.
Tuy không có thuốc giải của Thập thiên thổ huyết tán, nhưng ta có một loại đan dược gọi là Cam lộ tiêu độc đan, có thể trị được hầu hết các loại độc trong thiên hạ, tiếc là lúc hai đứa gặp nạn thì chỉ còn lại một viên.
Lý Vũ liền hiểu ra mình là người uống viên đan dược cuối cùng này.
Hắn biết bà nội rất giỏi luyện dược, nhưng nghe những lời của bà thì dường như không có cách để có thêm một viên đan dược giống như vậy nữa.
“Bà bà, Cam lộ tiêu độc đan này rất khó luyện sao?
“Không chỉ khó, mà là không thể, ngoại trừ tỷ tỷ của ta ra, không một ai có thể luyện chế ra được.
” Lý bà lắc đầu đáp.
“Tỷ tỷ của bà bà ư?
Lý Vũ nhớ lúc còn nhỏ, bà nội rất thích kể chuyện, bên cạnh những truyền thuyết cách đây hàng vạn năm về Thiên Linh Đế thì chính là mấy câu chuyện có liên quan đến ông nội hoặc cha hắn.
Tuy nhiên, hắn chưa từng nghe bà nội nhắc đến việc có tỷ tỷ hay muội muội bao giờ.
Nhưng điều khiến hắn bất ngờ chính là còn có người y thuật cao minh hơn cả bà.
Chợt nhớ đến câu “nhân ngoại hữu nhân”, hắn cúi đầu ngẫm về chính mình, bỗng nhận ra mười mấy năm nay hắn chỉ quanh quẩn bên trong Tiểu Trúc thôn, không biết đến thế giới bên ngoài là gì.
Y thuật của nhạc phụ mặc dù cao thâm, nhưng vẫn còn tồn tại một vài hạn chế.
Y thuật của bà nội thì khá thần kỳ, nhưng bà lại nói là hắn không thể học, mà nguyên nhân là gì thì bà không nói rõ.
Lý Vũ hiểu bà nội có lý do khó nói nên cũng không hỏi thêm.
Mà cũng vì vậy, nếu muốn nâng cao y thuật của mình hơn nữa, hắn chỉ có thể tìm cách khác, có lẽ là phải đi ra ngoài học hỏi thêm tri thức.
Hắn lại nghe Lý bà nói:
“Thế nhưng tỷ ấy đã không còn nữa rồi.
Nếu không phải mười mấy năm trước ta tình cờ gặp được một người đồng hương lưu lạc, hỏi thăm chuyện ở quê nhà thì cũng không biết được chuyện này.
Thanh âm của bà chất chứa đầy vẻ thê lương.
Nghe tiếng thở dài ảo não ấy, Lý Vũ chợt hiểu đây là chuyện buồn nên bà nội không muốn nhắc tới cũng phải.
Lý bà thở hắt ra một hơi rồi lại tiếp tục:
“Mà thôi, người đã khuất cũng không thể nào sống lại được, chúng ta quay lại vấn đề ban nãy nào.
Chẳng phải ta đã nói là có cách chữa cho Liên Nhi hay sao.
“Đúng rồi, cách đó là gì vậy bà bà.
” Lý Vũ liền hỏi.
“Tuy con đã uống viên Cam lộ tiêu độc đan cuối cùng, chất độc trong người đã được hóa giải, nhưng dược tính của đan này vẫn chưa tiêu tán hết, nếu tranh thủ thì vẫn có thể tận dụng để chữa cho Liên Nhi.
Lý Vũ nghe thế thì liền thấy yên tâm, hứng thú đối với y thuật lại chợt nổi lên, bèn hỏi:
“Vậy là lấy máu của con để luyện chế thành đan dược, sau đó cho Tiểu Liên sử dụng đúng không?
“Không phải.
” Lý bà lắc đầu.
“Con hãy nhìn cánh tay mình xem.
Lý Vũ theo ánh mắt của bà kéo ống tay áo bên trái lên, thấy ở huyệt xích trạch có một dấu chấm đỏ như bị kim đâm.
“Cách mà con nói ta đã thử rồi, nhưng không rõ nguyên nhân là gì, khi máu của con vừa tiếp xúc với bên ngoài, dược tính của Cam lộ tiêu độc đan liền nhanh chóng biến mất không còn chút dấu vết, không kịp luyện thành đan dược.
“Vậy thì chắc là…” Lý Vũ nói nửa chừng thì lắc đầu, cảm thấy cách mình vừa nghĩ tới có chỗ không dùng được.
“Ta đã nghĩ rồi, chỉ còn cách là lấy máu từ trong người con truyền thẳng vào cơ thể Liên Nhi, dùng dược tính của Cam lộ tiêu độc đan còn sót lại để trung hòa độc tính của Thập thiên thổ huyết tán.
Mà sau đó, Liên Nhi sẽ không thể gần gũi nam nhân khác được nữa.
Lý Vũ khẽ “a” một tiếng, cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Kiếp trước hắn đi hiến máu rất nhiều, chẳng lẽ ai nhận máu đều phải lấy hắn sao?
Nhưng hắn lại nghĩ đến vấn đề khác, thoáng chần chừ rồi nói:
“Có điều là bên trong mỗi người mang một loại máu khác nhau, nếu truyền không đúng sẽ rất nguy hiểm.
“Ồ, tên lang băm họ Tiêu kia cũng biết cái này sao?
Lý bà lộ vẻ ngạc nhiên, nghĩ rằng Lý Vũ học được điều này từ chỗ Tiêu dược sư.
Thật ra, bà ta chỉ biết có người truyền máu cho nhau được, có người không, chứ không rõ nguyên nhân cụ thể là gì.
Tuy nhiên, đối với Lý bà thì điều này cũng không quá quan trọng, lại nói:
“Con quên ta là tu sĩ sao?
Thường nhân các con vẫn gọi là thần tiên đấy.
Mấy thứ người thường không làm được, không có nghĩa là ta không làm được.
Đoạn Lý bà lấy ra một chiếc lọ sứ rồi tiếp tục:
“Cái này gọi là dẫn huyết thủy, đừng nói là bốn năm loại, cho dù bốn trăm loại máu khác nhau cũng không thành vấn đề.
Lý Vũ trước giờ vẫn cảm thấy y thuật của bà nội cực kì cao thâm, nhưng không nghĩ còn thứ thần kỳ như dẫn huyết thủy này.
Có nó rồi, chẳng cần mất công phân biệt các nhóm máu làm gì nữa, quả là rất tiện lợi.
Trước kia, hắn từng có vài bệnh nhân không cứu chữa được vì mất máu quá nhiều, thế nhưng lại không thể làm gì.
Giá như hắn biết bà nội có thứ nước này sớm hơn thì hay biết mấy.
“Bà bà, có thể cho con vài lọ được không?
“Không được!
” Lý bà liền trừng mắt lên, vội từ chối ngay:
“Không phải cứ có dẫn huyết thủy là truyền máu được, ta còn phải thi triển một môn công phu gọi là Nhật Nguyệt Đồng Mệnh Công lên hai đứa nữa.
“Nói là đồng mệnh, nhưng vẫn có phân ra chủ thứ, con là khí dương làm chủ, Liên Nhi là khí âm làm thứ, cho nên về sau con bé chỉ có thể đi theo con.
Cũng bởi vì thế, Liên Nhi nhất định phải chờ nghe con nói sẽ lấy nó thì mới chịu chữa, cho nên bây giờ ta mới cho con biết.
“Sau này, con không được phụ lòng con bé đâu đấy.
“Bà bà yên tâm, con nhất định sẽ yêu thương Tiểu Liên hết mình, không bao giờ phụ lòng muội ấy.
Lý Vũ cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.
Hắn biết thế giới này có nhiều thứ thần kỳ quái lạ, thậm chí đôi lúc còn đối nghịch với kiến thức kiếp trước của mình, cho nên những lời của Lý bà nói ra đều không nghi ngờ gì.
Có điều là Lý Vũ vẫn cảm thấy tiếc nuối về thứ dẫn huyết thủy kia, cứ nhìn mãi không thôi.
Hắn thầm nghĩ, liệu có thể làm ra thứ nước như vậy mà không cần phải thi triển thêm thuật pháp rắc rối hay không?
Nhưng hắn sực nhớ ra điều gì, lại nói:
“Vậy tức là trong lúc trị độc cho Tiểu Liên, con cũng phải ở bên cạnh đúng không?
“Đúng vậy, phải mất vài ngày mới xong.
Ta đã nói là sẽ rời khỏi đây ít nhất nửa tháng, con cũng tạm thời tránh mặt đi thì hơn.
Dường như hiểu được suy nghĩ của Lý Vũ, bà ta nói thêm:
“Cứ để Hoa Hoa nhắn với Hà Nhi là con muốn đi theo để học hỏi y thuật của vị thần y kia, thời gian cấp bách nên không kịp từ biệt, con bé là người hiểu chuyện, sẽ không trách con đâu.
Lý Vũ nghĩ thấy có phần không phải với Nhược Hà, tuy nhiên cũng không phản đối ý kiến này.
Dù sao việc cứu người vẫn là quan trọng hơn, có thể làm sớm lúc nào hay lúc ấy.
Hắn ngồi tại phòng Lý bà, vừa chăm sóc vừa chuyện trò với Mộng Liên đến tận xế chiều.
Sang giờ dậu, Lý Đại cùng với Mộng Hoa bưng đủ thứ đồ lỉnh kỉnh vào phòng, chủ yếu là mấy cái đĩa lớn có nắp đậy kín mít, không rõ đựng thứ gì, nhưng kỳ lạ là còn có cả bếp than, nồi sắt, chén đũa…
Lý Vũ tò mò muốn đi xem nhưng bị Lý bà ngăn lại, sau đó đưa cho hắn một viên đan dược, bảo hắn cởi áo ngoài rồi lên giường nằm, không được chậm trễ kẻo quá giờ tốt để trị thương.
Lý Vũ biết bà nội sắp thi triển công phu Nhật Nguyệt Đồng Mệnh Công gì gì đó nên liền nghe theo.
Hắn nuốt viên đan dược rồi đặt lưng nằm xuống giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập