Chuyển cảnh.
Ánh sáng phía trước càng rực rỡ bao nhiêu.
Thì bóng tối phía sau nó, lại càng đáng sợ đến vô cùng.
Thiên hà này luôn xoay.
Những vì sao sinh ra rồi lụi tàn cũng chỉ là chuyện thường ngày.
Trong lúc Quỷ Giới và Thiên Giới đang bận rộn với những toan tính của riêng mình.
Thì Ma Giới…
Cũng đã âm thầm đặt xuống những nước cờ đầu tiên của nó.
Ma Hoàng Điện về đêm thật khác biệt.
Không ồn ào, cũng không có lấy một chút gì là huyên náo.
Tất cả đơn giản chỉ là một tòa đại điện khổng lồ chìm trong thứ ánh sáng đỏ sẫm như máu khô.
Nhưng…
Ánh sáng của chúng không xua tan đi bóng tối.
Nó chỉ khiến cho bóng tối… trở nên sâu hơn gấp vạn lần.
Cánh cửa đại điện khẽ mở ra.
Một bóng nữ nhân lặng lẽ bước qua cánh cửa ấy.
Tay cô cầm theo một xấp tấu chương dày.
Áo bào màu huyết sắc khẽ lay động theo từng nhịp bước chân tiến về phía trước.
Nếu Thiên Giới có các Cổ Thần như Phù Cẩm Dao và Thái Tâm Ly.
Quỷ Giới có những Hỗn Nguyên Quỷ như Yêu Mị và Hồ Điệp.
Cũng có những tồn tại đứng ngang hàng với họ.
Vượt trên cả Thượng Huyền.
Một cảnh giới mà Ma tộc gọi là Ma Nguyên.
Ma Nguyên Cảnh cũng giống Thần Nguyên Cảnh.
Muốn chạm tới nó…
Là phải bước qua vô số lần sinh tử.
Phải giẫm lên máu của kẻ khác.
Và đôi khi… là cả chính đồng loại của mình.
Ngoài Ma Vương đương thời ra.
Thì toàn bộ cái Ma Giới rộng lớn ấy…
Cũng chỉ có thêm năm người là có đủ tư cách đứng ở cái tầng cảnh giới đó.
Đó chính là năm chủ quản Ma Thần tối cao.
Là năm trụ cột giữ cho Ma Giới không sụp đổ giữa thiên hà đang xoay vần.
Cô gái mà chúng ta sắp giới thiệu đây.
Cũng chính là một trong số năm cái vị chủ quản Ma Thần ấy.
Đã có ai từng thắc mắc…
Vì sao cả một cái Thiên Giới rộng lớn kia.
Thì Phù Cẩm Dao và Thái Tâm Ly lại là những người được nhắc đến đầu tiên hay chưa ?
Bởi vì họ…
Chính là nhân vật chính của cái Thiên Giới kia đấy.
Và chỉ có nhân vật chính… mới được nhắc đến khi khai màn.
Cô gái khoác trên chiếc áo bào màu huyết sắc dừng lại trước cổng Ma Hoàng Điện.
Ánh mắt cô chậm rãi hướng lên bầu trời Ma Giới không có sao.
Phản chiếu trong đôi đồng tử ấy là một điểm sáng mà không ai biết đến.
Mí cô khẽ chớp, mái tóc cô khẽ bay.
Và xấp tấu chương trong tay cũng khẽ nghiêng đi một chút.
Thiên hà này lại sắp có biến động nữa rồi sao ?
Diệc Thần.
Có phải là hắn ta.
đã trở lại rồi, đúng chứ ?
Diệc Thần trong cuộc đại chiến thiên hà năm đó.
đã tạo ra không ít những Vệ Hồn Thượng Quỷ.
Nhưng không phải ai trong số họ…
Đều lựa chọn đi theo con đường thống trị thiên hà kia của hắn.
Có một cái người tên là Mộng Vu Linh.
Cô ta xuất thân từ Ma Tộc nguyên thủy
Vu Linh năm đó đứng trước bờ vực của cái chết… đã tình cờ được Diệc Thần ra tay cứu giúp.
Hắn cứu cô không phải vì thương hại.
Hắn cứu cô là vì hắn nhận thấy, thứ tiềm năng phi thường đang ẩn sâu trong cô.
Diệc Thần đã cho Vu Linh sức mạnh.
Đẩy cô vượt qua giới hạn, rồi biến cô trở thành một trong những Vệ Hồn Thượng Quỷ ưu tú nhất của hắn.
Vu Linh thực sự là một cô gái tài năng.
Năng lực của cô là thứ có thể xoay chuyển cả thế cục.
Diệc Thần khi có Vu Linh ở bên cạnh gần như không thể thua.
Nhưng đáng tiếc thay…
Vu Linh lại là một cô gái có trái tim quá chính nghĩa.
Cô ấy không say mê chiến thắng, cũng không hề khao khát cái thứ được gọi là uy quyền.
Cô đã nhìn thấy quá nhiều hành tinh phải tan vỡ.
Quá nhiều sinh linh bị cuốn vào những cuộc chiến vốn dĩ không liên quan đến họ.
Thiên hà trong mắt cô… không đơn giản chỉ là một bàn cờ.
Nó là một nơi đang dần mục ruỗng vì tham vọng của những kẻ quá mạnh.
Con đường của Diệc Thần đến cuối cùng… chỉ có sự hủy diệt.
Và Vu Linh không thể tiếp tục dấn thân vào cái con đường ấy.
Cô buộc phải quay lưng lại với hắn.
Sẽ không thể vì hắn…
Mà khiến cho vô số sinh linh rơi vào cảnh lầm than mãi mãi.
Nói đến đây rồi.
Có lẽ cũng chẳng cần phải vòng vo thêm nữa nhỉ ?
Cái cô gái mà chúng ta vừa nhắc đến đây…
Chính là Mộng Vu Linh này đấy.
Mộng Vu Linh từng là một trong những Vệ Hồn Thượng Quỷ ưu tú nhất của Diệc Thần.
Nhưng trong thời khắc quan trọng nhất, cô đã quay lưng lại với hắn.
Nếu cuộc đại chiến thiên hà năm đó…
Diệc Thần vẫn còn có Mộng Vu Linh bên cạnh.
Thì phần thắng… chưa chắc sẽ thuộc về Thiên Giới kia đâu.
Thành phố Thiên Dương lúc này vẫn chưa thể tạnh mưa.
Mưa rơi càng lúc càng nặng hơn thì phải.
Dự báo thời tiết nói quả thật đâu có sai.
Ngày hôm nay sẽ có một trận mưa lớn lắm đấy.
Thiên Tân và Minh Duy ngồi trong chiếc ô tô.
Bây giờ cũng chẳng biết phải đi đâu luôn nữa.
“Hay là ai về nhà nấy đi được không?
Thiên Tân vừa đề xuất như thế thì liền bị cái tên Minh Duy kia bác bỏ.
“Về cái gì mà về.
“Trời mưa thế này ra ngoài mới vui chứ.
“Chẳng lẽ mày định để cả ngày thứ bảy trôi qua nhạt như nước ốc vậy à?
Thiên Tân nhíu mày.
“Thế mày nói xem, chúng ta bây giờ đi đâu đây ?
“Thì đi ăn cái gì đó đi.
“Trời mưa lạnh thế này mà kiếm cái gì nóng nóng ăn là hết sảy.
Minh Duy gõ nhẹ lên vô lăng.
Mắt sáng lên như vừa nghĩ ra một ý tưởng nào đó.
“Mày có muốn ăn buffet nướng không ?
“Tao biết gần đây có một chỗ nổi tiếng lắm.
“Sao cũng được.
Thiên Tân nói khẽ.
Giọng nghe như thể chẳng có mấy để tâm.
Hắn ta bây giờ vẫn đang suy nghĩ về cái cô gái kỳ lạ ban nãy.
Ánh mắt ấy.
Sao cô ta lại gọi hắn.
là Diệc Thần vậy chứ ?
Hay là…
Cô ta cũng giống cái thứ sinh vật kỳ lạ đang bám theo hắn mấy ngày nay ?
Cũng thuộc về cái thế giới mà hắn không muốn tin là có thật ?
Mưa ngoài kia đã rơi nặng hạt hơn.
Còn Minh Duy vẫn đang nói gì đó về thịt ba chỉ và nước chấm.
Thiên Tân nghe mà như không hề nghe.
Trong đầu hắn chỉ có duy nhất một câu hỏi.
Nếu tất cả những chuyện này… đều không phải là trùng hợp ngẫu nhiên.
Vậy thì hắn ta, và cái kẻ tên Diệc Thần kia.
Rốt cuộc là có mối quan hệ thế nào vậy ?
Chiếc xe lăn bánh được chưa đầy hai con phố.
Thì bỗng nhiên khựng lại.
Đèn taplo nhấp nháy.
Động cơ rung lên một nhịp khó chịu rồi đột nhiên tắt ngúm.
“…Khoan đã.
Minh Duy xoay chìa khóa thử lại.
Chiếc xe vẫn không có phản ứng.
Chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng gạt nước quét qua kính một cách vô nghĩa.
“Đừng có nói là chết máy rồi đó nha.
Hắn bật cười khô khốc.
Sau đó thử lại thêm lần nữa.
Chiếc xe vẫn im lìm.
“Không thể nào…”
“Giữa cái trời mưa tầm tã như vậy, mà lại chết máy à?
Chết máy rồi thì phải làm sao bây giờ đây ?
Còn làm sao được nữa ?
Ở đây mà chờ cứu hộ thôi.
Đẩy xe giữa trời mưa thế này cũng chẳng khác gì là muốn tự hành xác.
May mắn cho họ là ngay sát bên lề đường vừa hay cũng có một cái cửa hàng tiện lợi.
Hai người mở cửa xe, chạy vội sang bên kia đường.
Chỉ mới vài giây thôi mà tóc đã ướt sũng.
Minh Duy thở hắt ra một hơi.
Rồi hắn rút điện thoại ra gọi cứu hộ.
Đầu dây bên kia nghe xong tình huống thì trả lời rất thản nhiên.
“Dạ, hiện tại mưa lớn quá nên bên em chưa thể điều người tới ngay được.
“Có thể phải đợi mưa ngớt hoặc tạnh hẳn đi ạ.
Minh Duy quay đầu nhìn ra ngoài.
Trời bây giờ chỉ mới là giữa trưa.
Nhưng mưa thì đã rơi dày đặc đến mức khiến cả con đường ngoài kia mờ hẳn đi luôn rồi.
“Mưa kiểu này thì biết bao giờ mới tạnh…”
Hắn cúp máy, quay sang nói với Thiên Tân.
“Chắc là phải ngồi đây chờ thôi mày.
Thiên Tân gật nhẹ.
Một buổi sáng thứ bảy gì mà xui xẻo quá rồi đó.
Đi chơi thể thao thì sân vận động cháy.
Giờ lại kẹt giữa một cửa hàng tiện lợi vì xe chết máy là sao ?
Minh Duy lẩm bẩm, rồi tiện tay lấy hai lon nước tăng lực từ bên trong tủ lạnh.
“Uống không?
Cho khỏe.
Thiên Tân nhận lấy, khẽ kéo ghế ngồi xuống cạnh cửa kính.
Trời ngoài kia vẫn sáng, nhưng ánh sáng bị mưa nuốt mất hơn phân nửa.
“Đúng xui thật.
Minh Duy ngồi đối diện hắn.
“Đáng lẽ giờ này tụi mình phải đang ăn buffet rồi ha.
Thiên Tân khẽ nhếch môi.
“Chắc là do ông trời không có thích mày đó.
“Mày im đi.
Minh Duy bật cười, rồi ngả lưng ra ghế.
Nam nhân viên thu ngân phía quầy lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn kỹ hơn.
Ánh mắt anh ta bỗng sáng lên.
“Ủa… Là thằng Duy đúng không?
Minh Duy quay lại.
“Ơ?
“Anh Khải?
“Trời đất, đúng là mày rồi ha.
Người anh tên Khải kia bước ra khỏi quầy, vỗ nhẹ lên vai của Minh Duy.
“Lâu rồi không thấy mày gọi điện cho anh nữa.
“Bận học quá đó anh.
Minh Duy cười thoải mái.
“Xe tụi em chết máy ngoài kia, chắc phải ngồi nhờ chút.
“Cứ ngồi đi, có gì đâu.
Anh Khải nhìn ra ngoài trời mưa rồi lắc đầu.
“Mưa này chắc còn lâu mới tạnh.
Hai người bắt đầu nói chuyện rôm rả.
Hỏi thăm trường lớp.
Nhắc lại mấy lần Minh Duy phụ anh Khải bán hàng hồi mùa hè năm ngoái.
Thiên Tân nghe loáng thoáng.
Nhưng không có tham gia.
Hắn đứng dậy, mang lon nước tăng lực ra một bàn khác gần cửa sổ.
Nhìn màn mưa trắng xóa bên ngoài.
Thiên Tân trong lòng lại dâng lên mấy câu hỏi ban nãy.
Liệu đây có thật sự chỉ là thế giới mà hắn đã biết suốt mười mấy năm qua?
Liệu có những tầng khác chồng lên nó…
Mà người bình thường không thể nhìn thấy?
“Ngài đang mơ tưởng cái gì vậy ?
Một giọng nói quen thuộc nào đó vang lên khiến Thiên Tân suýt làm rơi lon nước.
“Có phải là tương tư cái nữ thần kia rồi không ?
Hắn quay phắt lại.
Cô gái pha lê khi này đang ngồi vắt vẻo trên mép bệ cửa kính, đôi chân lơ lửng giữa không trung, cái đầu hơi nghiêng về phía Thiên Tân mà mỉm cười.
“Nữ thần sao ?
Thiên Tân cau mày.
Giọng cô gái pha lê lại vang lên, mang theo chút trêu chọc.
“Cô ta không phải là người mà ngài có thể cho vào hậu cung được đâu a.
“Hậu cung ?
"Cô đang nói cái quái gì vậy hả ?
Thiên Tân hạ giọng xuống mức thấp nhất có thể.
May mà Minh Duy vẫn đang cười nói với anh thu ngân, không hề để ý sang phía này.
Cô gái pha lê chống cằm, giọng điệu lên xuống một cách vô cùng… thiếu nghiêm túc.
“Ngài lẽ nào đã quên hết rồi sao?
“Trước kia ngài rất thích sưu tầm mỹ nhân mà.
“Tôi đây còn không thể nhớ tên hết số tiểu thiếp hiện tại của ngài nữa đấy.
Thiên Tân mở to mắt.
“Cô nói linh tinh cái gì vậy ?
“Tôi chưa từng có mấy cái suy nghĩ bệnh hoạn đó.
Giọng hắn không gắt gỏng.
Chỉ là thật sự hoang mang.
Giống như vừa bị ai đó gắn cho một quá khứ mà bản thân không hề biết.
Cô gái pha lê nghe thế thì khẽ cười.
Nhưng nụ cười ấy không kéo dài được bao lâu.
Thì gương mặt cô bỗng nhiên lại trở nên nghiêm túc.
Giọng cô gái pha lê hạ xuống, không còn có ý muốn trêu chọc.
“Nhưng mà cái người ban nãy.
“Cô ta hình như là.
một trong các Cổ Thần của Thiên Giới thì phải ?
Thiên Tân chớp mắt mấy lần.
Hắn liếc quanh cửa hàng.
Nhân viên thu ngân kia vẫn đang cười nói với Minh Duy.
Mọi thứ vẫn bình thường.
Chỉ có câu chuyện trước mặt hắn là không hề bình thường một chút nào.
“Cổ Thần của Thiên Giới là sao ?
“Thế giới này.
thật sự có thần hả?
Cô gái pha lê nghiêng đầu sang nhìn hắn.
Gương mặt chán đến mức mà chẳng buồn đáp lại.
Đến bây giờ mà vẫn còn hỏi mấy câu hỏi ngây thơ đó nữa à ?
Cô không trả lời ngay.
Chỉ đưa tay chỉ vào chính mình mà hỏi ngược lại hắn.
“Ngài nhìn thấy tôi, nghe thấy tôi.
“Ngài có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thể thấy.
“Vậy ngài thử tự trả lời xem.
“Nếu không có thần, không có quỷ…”
“Vậy thì tôi là cái gì?
Thiên Tân lúc này đã cứng họng thật rồi nhỉ ?
Nếu như hắn vẫn còn không muốn tin, thì bây giờ tin dần đi là vừa.
Cùng lúc ấy.
Tại một góc khác của thành phố Thiên Dương.
Thái Tâm Ly đang ngồi dưới một cái mái hiên trong công viên nào đó.
Áo bào đã được che đi dưới lớp y phục giản dị của Nhân Giới.
Cô đặt cây đàn quen thuộc của mình lên đùi.
Ngón tay thon dài khẽ lướt qua dây đàn.
Tiếng đàn lần này vang lên nghe lạ lắm.
Không phải là cái giai điệu u sầu của Thiên Thủy Trường Ca.
Âm thanh ấy thậm chí còn nghe trong trẻo hơn rất nhiều.
Từng nốt nhạc rơi xuống mặt hồ như giọt mưa chạm nước.
Gợn lên.
Rồi lan xa thành những vòng sóng mảnh.
Tên của khúc đàn ấy…
Chính là Tâm Tương Sự Thành.
Một khúc nhạc của sự tương tư.
Của sự chấp niệm không thể nói thành lời.
Phù Cẩm Dao từ xa cầm ô bước đến.
Những giai điệu đầu tiên vừa chạm vào tai cô, lập tức khiến đồng tử cô co lại.
Đã năm trăm năm rồi.
Phù Cẩm Dao mới nghe lại khúc đàn ấy.
Một khúc nhạc từng vang lên vào thời khắc Diệc Thần còn đứng giữa thiên hà rực sáng.
Cái gì đây ?
Thái Tâm Ly ngày hôm nay uống nhầm thuốc rồi à?
Phù Cẩm Dao siết nhẹ cán ô.
Trong lòng cô hiểu rõ khúc đàn này hơn bất kỳ ai nữa.
Tại sao Thái Tâm Ly lại chọn gảy khúc nhạc ấy ngay lúc này cơ chứ ?
Mặc cho Phù Cẩm Dao vẫn còn hoang mang.
Thái Tâm Ly vẫn khép hờ đôi mắt.
Gió lùa qua mái hiên.
Nhưng không một hạt mưa nào chạm được vào dây đàn.
Rồi bỗng dưng.
Đôi môi của Thái Tâm Ly cong lên thành một nụ cười rất khẽ.
Phù Cẩm Dao tinh ý liền nhận ra ẩn ý nằm sau nụ cười ấy.
Đó không phải là một nụ cười của kẻ đắc thắng hay đang tự chế giễu.
Mà là một nụ cười mãn nguyện khó gọi tên.
Giống như…
Một người chờ đợi đã quá lâu.
Cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân của người kia trở về.
Ma giới.
Điện Thanh Ca.
Vu Linh chỉ vừa đặt chân vào đại điện.
Thì đã thấy bóng một người phụ nữ đang đứng phía trên bậc thềm cao.
Ánh sáng mờ ảo từ ngọn hỏa đăng phía sau, kéo dài chiếc bóng ấy, đổ xuống nền đá như một mảng tối không rõ hình thù.
Không khí trong điện lạnh đến mức ma khí xung quanh cũng phải trôi chậm lại.
Giọng người phụ nữ vang lên.
Trầm ổn.
Nhưng ẩn sau đó là một vẻ mặt khó đoán.
“Muộn thế này rồi mà con mới về sao, Vu Linh?
Vu Linh lập tức nhận ra chất giọng ấy.
Cô khẽ cúi người, hành lễ.
“Thưa Âm Tỳ Lão Mẫu, sao người lại đến đây tìm con ?
Âm Tỳ Lão Mẫu không trả lời ngay.
Bà im lặng một lúc.
Rồi xoay người, từng bước chậm rãi tiến về phía cô.
Tà áo đen quét nhẹ trên nền đá, bàn tay thon dài đưa ra, chạm khẽ vào xấp tấu chương mà Vu Linh đang giữ.
Đầu ngón tay bà lướt qua mép giấy.
Ánh mắt quét nhanh qua vài dòng mực còn chưa khô.
“Ta tới tìm con.
“Là muốn bàn chút chuyện.
“Không biết liệu con… có thể dành cho ta một chút thời gian, được chứ?
Giọng bà dịu dàng.
Dịu đến mức khiến người ta cũng không dám thở mạnh.
Vu Linh nghe thế, khẽ gật đầu.
“Lão Mẫu đã đích thân tìm đến, Vu Linh nào dám thất lễ.
Âm Tỳ Lão Mẫu mỉm cười, rồi quay lưng.
Bước chậm dọc theo hành lang đá xám lạnh phía tây đại điện.
Vu Linh vội chỉnh lại xấp tấu chương, lặng lẽ theo sau bước chân của bà.
Đôi mắt cô khẽ liếc qua những ngọn hỏa đăng đang dần tàn lụi.
Ma Giới này… ai ai cũng biết.
Thân phận của Âm Tỳ Lão Mẫu, so với Ma Vương đương thời, còn khiến người ta kiêng dè hơn rất nhiều.
Không ai biết rõ rằng bà đã xuất hiện từ bao giờ.
Chỉ biết rằng Âm Tỳ Lão Mẫu đã ở đây từ rất lâu.
Từng chứng kiến sự tồn vong của ba đời Ma Đế.
Bà ấy không phải là kiểu người thích tán gẫu.
Càng không phải là kiểu người vô cớ ghé thăm một ai đó.
Nếu Âm Tỳ Lão Mẫu đã đích thân đặt chân đến đây.
Thì Ma Tộc này…
Sớm muộn gì… cũng sẽ có một biến động không hề nhỏ.
Âm Tỳ Lão Mẫu và Vu Linh ngày hôm ấy đã trao đổi với nhau rất nhiều điều.
Và bà ta đã nói ra một sự thật khiến Vu Linh phải siết chặt tay áo.
Đó là Ma Tộc này đang rạn vỡ từ bên trong.
Đó là những vết nứt đang âm thầm lan rộng bên dưới ngai vàng của Ma Giới.
Giữa Ma Vương hiện tại…
Và những thế lực từng trung thành tuyệt đối với Ma Vương tiền nhiệm đang xảy ra một mâu thuẫn ngầm không hề nhỏ.
Vì sao lại có sự mâu thuẫn ấy ư?
Bởi vì bọn họ giờ đây đã phát hiện ra.
Cái ngai vàng kia… vốn dĩ chưa từng thuộc về người đang ngồi trên đó.
Ma Vương đời trước có ba người con trai.
Đại Lang là trưởng tử.
Nhưng hắn ta đoản mệnh, đã tử trận nơi chiến trường.
Chỉ còn lại Nhị Lang và Tam Lang.
Ngôi vương khi ấy… theo di chiếu đáng lẽ phải truyền cho Tam Lang.
Bởi Tam Lang mới là người có đủ khả năng làm người kế vị thật sự.
Chỉ là…
Di chiếu được công bố sau khi Ma Vương băng hà lại ghi tên Nhị Lang.
Có kẻ đã cố ý làm giả tấm di chiếu ấy.
Kẻ đó là ai… chắc cũng chẳng cần phải nói ra đâu nhỉ ?
Nhị Lang vừa lên ngôi.
Thì Tam Lang… lại đột nhiên biến mất.
Những Ma Tướng từng trung thành với Ma Vương tiền nhiệm khi ấy cũng chẳng hay biết gì.
Họ tiếc cho Tam Lang.
Nhưng di chiếu đã ban.
Ngai vàng đã định.
Thì ai dám công khai phản đối cái vị Ma Vương mới kia ?
Tất cả đã yên bình trong suốt một khoảng thời gian dài.
Cho đến khi…
Bản sao của tờ di chiếu thật đã bị lộ ra bên ngoài.
Nhiều người đã bắt đầu hoài nghi.
Và Nhị Lang đã tìm mọi cách để dập tắt những hoài nghi ấy.
Thanh trừng những kẻ dám tò mò.
Gia cố ngai vàng kia của hắn bằng máu và uy quyền.
Âm Tỳ Lão Mẫu nói đến đây, thì dừng lại nhìn Vu Linh rất lâu.
“Con đoán xem… chuyện gì sẽ xảy ra, nếu như Tam Lang kia trở lại.
Vu Linh không trả lời ngay.
Nhưng trong đầu cô đã hiện ra một khung cảnh đáng sợ.
Đó chính là nội chiến.
Âm Tỳ Lão Mẫu có phải là đang muốn cảnh báo cho cô về cuộc nội chiến sắp tới này đúng không ?
Và bà ấy muốn Vu Linh dùng sức mạnh của mình để ngăn cuộc nội chiến này lại, đúng chứ ?
Đến đây thì cũng nên tiết lộ năng lực của Vu Linh thôi nhỉ ?
Năng lực của Vu Linh…
Là thứ mà bất kỳ thế lực nào cũng thèm khát.
Cô có thể nhìn thấy được tương lai.
Có thể biết được những sự kiện lớn nhỏ sẽ xảy ra trong thiên hà.
Biết… thì mới có thể chuẩn bị.
Biết… thì mới có thể xoay chuyển tình thế, tránh đi những kết cục tồi tệ nhất.
Diệc Thần năm đó vì sao lại cần Vu Linh đến vậy?
Một kẻ đã chạm tới ngưỡng sức mạnh vượt qua cả giới hạn như hắn…
Nếu có thể biết trước được tương lai… thì thiên hà này, còn có ai chơi lại.
Trở lại với cái cửa hàng tiện lợi ở thành phố Thiên Dương kia một chút đã.
Trời lúc này đã tạm thời ngớt mưa.
Đội cứu hộ sau một lúc chờ đợi cũng đã cho người tới.
Một chiếc xe chuyên dụng dừng sát bên lề đường.
Hai người mặc áo phản quang bước xuống, kiểm tra mui xe rồi mở nắp capo.
Minh Duy đứng bên cạnh, hai tay đút túi quần, gương mặt đầy sốt ruột.
“Chắc không nghiêm trọng đâu ha anh?
Một người thợ cúi xuống kiểm tra, rồi gật gù.
“Ắc quy yếu, thêm nước mưa tạt vào hệ thống điện nên chập nhẹ.
“Không nghiêm trọng lắm, để tụi anh xử lý chút là được.
Minh Duy thở phào.
“Cảm ơn các anh nhiều nha.
Thiên Tân đứng cách đó vài bước.
Ánh mắt hắn không đặt vào chiếc xe.
Mà nhìn lên bầu trời xám xịt còn chưa tan hết mây.
Trong lòng hắn vẫn còn rất nhiều suy tư về những gì mà cô gái pha lê vừa nói ban nãy.
Minh Duy thấy thế thì quay sang huých nhẹ vai hắn.
“Ê.
“Mày ngẩn người cái gì vậy?
Thiên Tân hơi giật mình một chút.
“Không có gì.
“Chỉ là… hôm nay hơi nhiều chuyện quá.
Chiếc xe sau vài thao tác cuối cùng cũng nổ máy trở lại.
Minh Duy leo lên ghế lái, đóng cửa cái “cạch”, rồi hạ kính xuống nhìn Thiên Tân.
“Mày sao?
“Bây giờ có muốn đi ăn buffet tiếp không?
“Hay là muốn về nhà ?
Thiên Tân đứng bên ngoài vài giây.
Suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.
“Thôi.
“Về nhà đi.
Minh Duy nhướn mày.
“Ủa?
“Về thiệt luôn hả?
“Ừ.
Hôm nay đủ rồi.
“Tao muốn về nhà nghỉ ngơi nữa.
Giọng hắn bình thản, nhưng không hề che giấu sự mệt mỏi.
Minh Duy nhìn hắn thêm một giây, sau đó cũng không hỏi thêm một câu nào.
“Được rồi.
“Về thì về.
“Để lần khác tao kéo mày đi ăn bù cũng được.
Thiên Tân mở cửa ghế phụ, ngồi xuống.
Chiếc xe cứ thế mà từ từ lăn bánh.
Thành phố sau mưa trông như vừa được gột rửa.
Nhưng trong lòng Thiên Tân…
Những câu hỏi ban nãy vẫn còn y như cũ.
Chiếc xe rẽ qua một ngã tư.
Đèn tín hiệu chuyển đỏ rồi lại xanh.
Và Minh Duy vẫn đang nói gì đó về việc cuối tuần sau nhất định phải đi ăn bù.
Thiên Tân nghe mà như không.
Ánh mắt hắn lướt qua từng tòa nhà, từng dòng người, từng mái hiên còn đọng nước.
Ngày hôm nay có vẻ như…
Chỉ mới là ngày bắt đầu thôi nhỉ ?
Phía bên kia công viên của thành phố.
Phù Cẩm Dao cuối cùng cũng biết được mọi chuyện.
Thái Tâm Ly.
thật sự đã gặp được Diệc Thần rồi sao ?
Vậy ra những gì mà hồ linh tuyền đã cảnh báo với cô.
đều đã thành sự thật.
Thiên hà này sắp phải đổ máu nữa rồi đây.
Cái họa đổ máu ấy.
có khi nào sẽ bắt đầu ngay tại Nhân Giới này luôn không ?
“Nhân Giới này sẽ không làm sao đâu.
“Diệc Thần có lẽ sẽ không để nó bị phá hủy.
Giọng nói ấy nhẹ nhàng vang lên.
Nhẹ đến mức như thể chỉ là một cơn gió lướt qua mặt hồ.
Phù Cẩm Dao phút chốc như khựng lại.
Cô quay sang nhìn Thái Tâm Ly.
Ánh mắt của cô ta lúc này lại bình thản đến mức khó hiểu.
Chuyện gì đây ?
Thái Tâm Ly đang nói cái gì vậy ?
Phù Cẩm Dao bây giờ mới để ý.
Diệc Thần và Thái Tâm Ly.
Hai người họ đã gặp nhau mà lẽ nào lại không xảy ra gì hay sao ?
Thái Tâm Ly khẽ cong môi.
Khóe môi cô cong lên thành một nụ cười rất mỏng.
Cô đã không kể lại cho Phù Cẩm Dao nghe về chuyện ban nãy.
Chỉ lẳng lặng ôm cây đàn của mình lên rồi xoay người rời đi.
“Chúng ta trở về Thiên Giới thôi.
“Mấy cái Vệ Hồn Thượng Quỷ kia.
hãy để Diệc Thần tự lo liệu.
Để Diệc Thần tự lo liệu sao ?
Phù Cẩm Dao nhíu mày.
“Cô có biết là mình đang nói cái gì không vậy ?
Thái Tâm Ly không đáp.
Ánh mắt cô chỉ hướng về phía thành phố xa xa, nơi những tòa nhà còn ướt nước mưa lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt.
“Vệ Hồn Thượng Quỷ là người của Diệc Thần.
“Hắn mà không cho phép… thì bọn chúng cũng chẳng dám tùy ý phá hoại cái Nhân Giới này đâu.
Phù Cẩm Dao nhìn theo bóng lưng Thái Tâm Ly.
Ánh mắt cô mở to như thể vừa nghe thấy một điều quá sức là phi lý.
Nhưng Thái Tâm Ly thì không quay đầu lại.
Cô cứ thế rời đi.
Tà áo giản dị khẽ lay động trong ngọn gió sau mưa.
Gặp nhau như thế là đủ rồi.
Bọn họ cũng nên trở về lại vị trí của mình thôi.
Thiên Tân về được tới nhà thì trời đã chập tối.
Thiên An khi này đang nằm dài trên sofa, vừa thấy anh trai mình về thì liền ngồi bật dậy một chút.
Ánh mắt cô bé lướt từ đầu xuống chân hắn.
Gương mặt lập tức hiện ra một biểu cảm… rất ư là hụt hẫng.
“Em tưởng anh phải dính mưa ướt như chuột lột rồi chứ.
Thiên Tân nhíu mày, không muốn chấp vặt với cái nhỏ em gái kia của hắn.
“Em đã ăn gì chưa?
“Ăn rồi.
Bộ anh chưa ăn hả ?
Thiên Tân khẽ thở dài, tay xoa xoa nhẹ gáy.
“Chưa.
Hôm nay anh bên ngoài gặp phải không ít chuyện.
Thiên An nhún vai, vẻ mặt của cô bé như nửa tin nửa không.
“Anh lúc nào mà chẳng ‘gặp chuyện’ chứ.
Thiên Tân liếc nhìn nhỏ em gái kia của mình một cái.
Không nói gì, chỉ lặng lẽ cởi áo khoác, treo lên móc, rồi đi thẳng xuống bếp kiếm gì đó để ăn.
Loay hoay một chút thì hắn mới bưng lên một tô mì nghi ngút khói.
Ngồi xuống sofa, ánh mắt bỗng dừng lại ở một cái hộp nhỏ được gói bằng giấy nâu, đặt ngay ngắn trên bàn.
Thiên Tân khẽ nhíu mày.
Em mua cái gì vậy ?
Thiên An đang xem hoạt hình trên ipad nghe thế thì lên tiếng đáp lại.
“Không phải của em mua.
“Là mẹ đã để lại cho anh đấy.
“Ban nãy mẹ có về nhà một lát rồi lại vội đi liền.
Thiên Tân nhìn chiếc hộp thêm vài giây.
Sau đó thì mở hộp.
Bên trong là một chiếc khăn len màu xám tro.
Những mũi đan hình như không đều nhau thì phải ?
Có chỗ thì hơi lỏng, có chỗ thì siết chặt quá tay.
Rõ ràng không phải là sản phẩm của máy móc chuyên nghiệp.
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt chiếc khăn len.
Một nụ cười rất khẽ hiện lên trên gương mặt hắn.
Mẹ hắn lúc nào cũng thế.
Là người chẳng bao giờ muốn chủ ý bày tỏ tình cảm, nhưng lại luôn cố gắng hiện diện, trong những điều nhỏ bé nhất.
Thiên An ngồi bên cạnh, vừa nói vừa chắp tay sau gáy, duỗi người mà than thở.
“Anh đúng là chẳng hiểu gì về tâm ý của mẹ cả.
“Mẹ chúng ta hình như là đang muốn có con dâu lắm rồi đó.
Thiên Tân liếc cô bé.
Thiên An tiếp tục, giọng như thể đang cố ý trêu chọc.
“Nhưng nhìn anh lập dị như vậy…”
“Chắc là không thể nào có nổi một ai yêu đâu ha.
Thiên Tân im lặng vài giây.
Rồi cầm chiếc khăn lên quàng thử qua cổ.
“Em lo chuyện của em trước đi.
“Thi cuối học kỳ xong chưa?
“Lỡ mà thi rớt, thì anh sẽ bảo mẹ tịch thu lại cái ipad kia đấy.
Thiên An nhìn cái ipad trên tay mình.
Ánh mắt tròn xoe.
Rồi bật dậy ngay như con mèo con vừa bị dẫm trúng đuôi.
“Ơ, tự nhiên anh nói đến cái chuyện đó làm chi vậy ?
Thiên Tân nhếch môi.
“Thì anh cũng đang quan tâm tương lai của em mà.
Cô bé ngay lập tức trợn mắt.
“Em không cần anh quan tâm đến tương lai của em nha.
“Em lỡ mà thi rớt thì kiếp này anh sẽ độc thân của đời đó.
Thiên Tân suýt nữa sặc mì.
“Cái logic gì vậy?
Thiên An chống nạnh, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Đó là luật nhân quả.
“Em mà gặp xui thì anh cũng không có khá hơn được đâu đấy.
Hai anh em cứ thế nói qua nói lại.
Ngôi nhà nhỏ vốn yên tĩnh bỗng nhiên ồn ào hơn rất nhiều.
Cuộc sống cứ như thế này là ổn rồi đúng không nhỉ ?
Không đâu.
Trên đời này…
Làm gì có ai biết được cái chữ “ngờ” kia viết thế nào.
Thiên An có thể thi rớt thật đấy.
Nhưng Thiên Tân, hay đúng hơn là Diệc Thần, thì chắc chắn sẽ không thể nào có chuyện độc thân cả đời đâu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập