Chuyển cảnh.
Nhân giới.
Trái Đất, thành phố Thiên Dương.
Lại là cái lớp học quen thuộc nào đó ở khu ngoại ô thành phố.
Minh Duy hôm nay lại tiếp tục luyên thuyên về mấy thứ linh tinh của hắn.
Đám bạn học kia không hiểu vì sao cũng rất tích cực vây quanh nghe mấy thứ linh tinh đó.
Có đứa thì chống cằm, có đứa thì gật gù, cũng có đứa nghe cho vui tai chứ chẳng hiểu được bao nhiêu.
Hắn đang nói gì đó về sự tiến hóa.
Về cảnh giới, tu vi của đám sinh vật trong thiên hà.
Minh Duy nói rằng, trong thiên hà này, không có sinh vật nào là đứng yên tại chỗ cả.
Bất kể là Thiên Thần, Ác Quỷ hay những tồn tại khác, tất cả đều đang không ngừng tiến hóa theo cách riêng của mình.
Thiên Thần hấp thu linh khí để mạnh lên.
Ác Quỷ thì hấp thu quỷ khí.
Còn những sinh vật khác, dù con đường có khác nhau, thì mục đích cuối cùng vẫn cũng chỉ có một.
Đó là vượt qua giới hạn của bản thân.
Khi tích lũy đủ đến một mức nhất định, sinh vật ấy sẽ chạm tới cái gọi là đột phá cảnh giới.
Cảnh giới thấp nhất chính là Nhất Sơ.
Là điểm khởi đầu, là lúc một sinh vật lần đầu tiên bước ra khỏi tầng tồn tại tầm thường.
Từ Nhất Sơ, sẽ tiến lên Nhị Nguyên, rồi Tam Nguyên.
Ba cảnh giới này chủ yếu là giai đoạn tích lũy, đặt nền móng cho con đường tu luyện phía sau nó.
Vượt qua Tam Nguyên chính là Tứ Trung, rồi Ngũ Trung.
Một sinh vật khi đạt đến cảnh giới Ngũ Trung, thì đã có thể xem là một tồn tại không còn tầm thường nữa.
Thế nhưng, đặt trong bối cảnh của cái thiên hà này, nơi sức mạnh quyết định tất cả, thì Ngũ Trung căn bản vẫn chưa đủ.
Cũng chính từ sau khi chạm đến Ngũ Trung, sinh vật ấy mới thật sự bước vào giai đoạn khốc liệt nhất của tu luyện.
Đó là cảnh giới Lục Huyền.
Từ Lục Huyền trở đi, mỗi lần muốn đột phá đều phải đánh đổi bằng sinh mạng.
Lục Huyền nếu vượt qua được, sẽ tiến lên Thất Huyền.
Mà Thất Huyền lại có cảnh giới cao hơn là Bát Huyền.
Mỗi một bước từ đây trở đi đều khó hơn bước trước rất nhiều lần.
Rồi từ Bát Huyền, sinh vật ấy mới có cơ hội chạm tới Cửu Huyền.
Một cảnh giới mà trong thiên hà này, vô số sinh vật cả đời cũng không thể với tới.
Cuối cùng, sau Cửu Huyền, chính là Thượng Huyền.
Minh Duy nói đến đây thì chậm lại một nhịp.
Như thể chính hắn cũng chưa hiểu rõ ý nghĩa của cái cảnh giới đó.
Thượng Huyền… là cấp bậc cao nhất mà một sinh vật bình thường trong thiên hà này có thể đạt tới.
Trên Thượng Huyền, thật ra vẫn còn tồn tại một cấp bậc khác.
Chỉ là những sinh vật có thể chạm tới cấp bậc ấy…
Đã không còn thuộc về phạm trù “bình thường” nữa rồi.
Các bạn học trong lớp nghe Minh Duy kể tới đây, liền xuất hiện những phản ứng khác nhau.
Có người bật cười, rõ ràng là không tin.
Nhưng có người lại cau mày, như đang cố gắng hiểu xem hắn đang nói cái gì.
Hay cũng có người đã bắt đầu cảm thấy hơi lạnh lạnh sống lưng.
Bởi vì cách Minh Duy nói.
Không giống như đang bịa ra một câu chuyện cho vui.
Mà giống như là hắn… đang kể lại một hệ thống đã từng tồn tại thật sự.
Thiên Tân ngồi ở một góc lớp, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực, chẳng biết phải nói gì hơn.
Tính ra thì Minh Duy… cũng giỏi tưởng tượng thật.
Nhất Sơ, Ngũ Trung, Thượng Huyền…
Rồi còn cả một thứ vượt lên trên Thượng Huyền nữa chứ.
Hắn ta rốt cuộc đang kể câu chuyện hư cấu của thế giới nào vậy?
Thiên Tân đến giờ vẫn chưa thể tin nổi.
Kể cả khi hắn đã gặp phải sinh vật quái dị nào đó ngày hôm qua.
Thiên Tân khẽ nhíu mày.
Đó chỉ là một giấc mơ thôi… đúng không nhỉ?
Làm sao những thứ hư cấu như thế…
Lại có thể bước ra thế giới bên ngoài được chứ?
Trong lúc đám bạn học còn đang xì xào bàn tán với nhau câu chuyện của Minh Duy, thì từ bên ngoài bỗng nhiên truyền vào một trận xôn xao.
Ban đầu chỉ là vài tiếng hò reo lẻ tẻ.
Rồi những tiếng vỗ tay.
Rồi thêm cả những tiếng huýt sáo nữa chứ.
“Đồng ý đi!
“Nhận lời đi bạn ơi!
Thiên Tân còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Minh Duy cùng một số bạn học kéo sát ra phía cửa sổ.
“Ê ê, coi kìa, coi kìa!
“Cầu hôn đó, cầu hôn đó.
“Có người đang muốn cầu hôn đại hoa khôi khoa Thanh Nhạc của trường mình đó!
Bọn họ hưng phấn đến mức suýt nữa thò cả người ra ngoài.
Thiên Tân bị kéo theo, cúi đầu nhìn xuống sân trường, trong lòng không khỏi ngỡ ngàng.
Màn cầu hôn này… có phải là hơi hoành tráng quá rồi không ?
Cả một khoảng sân rộng gần như bị chiếm trọn bởi cái màn cầu hôn ấy.
Hoa tươi trải dài thành hình lớn, đứng từ trên cao nhìn xuống vẫn thấy rõ ràng, không cần đoán cũng biết là đã chuẩn bị từ rất lâu.
Bóng bay bay kín một góc sân, màu sắc rực rỡ đến mức khiến ánh nắng ban ngày cũng bị lu mờ đi phần nào.
Người đứng dưới sân đông nghịt.
Không chỉ sinh viên một khoa, mà gần như cả mấy dãy lớp xung quanh đều kéo ra xem.
Nhưng nhân vật chính… hình như vẫn chưa lộ mặt thì phải.
Cô gái được tỏ tình đứng ở giữa vòng người, bị che khuất bởi đám bạn bè xung quanh, chỉ thấy lờ mờ dáng người cao gầy, tóc dài, còn gương mặt thì hoàn toàn không nhìn rõ.
Thiên Tân khẽ nghiêng đầu.
Hắn cũng có chút tò mò.
Đại hoa khôi của trường này… rốt cuộc trông như thế nào nhỉ?
Minh Duy như đọc được suy nghĩ của hắn, liền ghé sát lại, hạ giọng nói như đang tiết lộ một bí mật.
“Là Trần Ngọc Huyền đấy.
“Cô ta nổi tiếng lắm.
“Không phải chỉ khoa Thanh Nhạc đâu, mà cả trường này ai cũng biết.
Minh Duy nhún vai.
“Tao cũng mới chuyển tới giống mày thôi, nên chưa có gặp ngoài đời.
“Nhưng mà nghe danh thì khỏi phải bàn.
“Gia thế cô ta lớn lắm.
“Nhan sắc cũng thuộc dạng cực phẩm luôn.
Rồi hắn quay sang nhìn Thiên Tân, khóe miệng cong lên, cười cười một cái, giọng mang theo chút tự giễu.
“Nói chung á…”
“Hạng bình dân như tao với mày thì đừng có mơ mà chạm tới.
Thiên Tân nghe vậy thì chỉ “ừ” một tiếng.
Hắn hỏi cho vui thôi, chứ thật ra cũng biết rõ.
Có những thế giới… vốn dĩ không giao nhau.
Hắn chưa từng mơ cao.
Chỉ cần sống một cuộc sống bình thường.
Yêu một cô gái bình thường.
Ngày qua ngày, không sóng gió, không biến cố.
Như vậy… là đủ rồi.
Minh Duy nhìn xuống sân trường thêm một lúc nữa, rồi như chợt nghĩ ra gì đó, buột miệng nói một câu rất tự nhiên.
“Mà này, tuần sau là tới buổi thi văn nghệ của khoa Thanh Nhạc rồi đấy.
“Mày có muốn tới coi thử không?
“Cái đại hoa khôi Trần Ngọc Huyền gì ấy… nghe nói cũng là một hạt giống tiềm năng đó.
Thiên Tân nghe vậy thì hơi khựng, rồi lắc đầu đáp một câu rất bình thản:
“Không.
“Tuần sau là thời điểm ôn thi học kỳ rồi.
“Mày bớt ăn chơi lại đi, lo mà học hành nghiêm túc vào.
Thiên Tân nói xong liền quay về bàn học của mình, đặt cặp xuống, rồi thản nhiên nằm gục lên bàn, nhắm mắt lại một cách rất thoải mái.
Minh Duy đứng đó nhìn theo, mất vài giây mới phản ứng lại được.
…Từ từ đã
Học hành như thế là đàng hoàng dữ chưa ?
Cái tên Thiên Tân này… nói một đằng làm một nẻo à ?
Thì đúng là… thế mà.
Thiên Tân từ trước tới giờ vốn đã quen với việc sống như một người bình thường.
Học đủ điểm qua môn là được rồi.
Cần chi phải xuất sắc.
Phải đua học bổng, phải hơn người ta làm cái gì ?
Hai tiết tiếp theo đều là lý thuyết.
Bây giờ mà không tranh thủ chợp mắt một chút… thì tới lúc đó sẽ buồn ngủ chết mất.
Một ngày bình thường cứ thế mà trôi qua ở Nhân Giới.
Nhưng cái gọi là bình thường ấy.
chỉ là tạm thời thôi.
Bởi bánh xe vận mệnh giờ đây.
đã bắt đầu chuyển động rồi này.
Thiên giới, tầng trời thứ chín.
Điện Linh Tiêu.
Tiếng đàn sầu lặng lẽ vang lên trong điện.
Âm thanh không lớn, nhưng từng nốt lan ra, như nước thấm vào đá khiến cả Điện Linh Tiêu chìm xuống một khoảng lặng nặng nề.
Ánh sáng bị bao phủ bởi một tầng sương mỏng vô hình.
Không khí do đó cũng trầm xuống theo từng nhịp gảy đàn.
Phù Cẩm Dao ngồi xuống một chiếc ghế ngọc đặt cạnh hồ linh tuyền.
Tay khẽ rải vài hạt linh thực xuống mặt nước.
Những viên linh thực rơi xuống, gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Thế nhưng đám thiên ngư dưới hồ hôm nay kỳ lạ quá.
Chúng thường ngày luôn tranh nhau bơi tới, lúc này lại chỉ lượn vòng xa xa.
Để mặc những viên linh thực kia đang dần chìm xuống đáy.
Đám thiên ngư đó không muốn ăn nữa sao ?
Thì ăn.
làm sao mà nổi chứ?
Khúc nhạc buồn của cái người đang gảy đàn kia quá nặng.
Nặng đến mức có thể thấm vào cả những sinh vật thuần linh như đám thiên ngư ấy.
Phù Cẩm Dao nhìn cảnh đó một lúc, rồi khẽ thở ra.
Cô quay đầu sang phía người đang đánh đàn.
Ánh mắt bất lực không biết phải nói gì.
Thái Tâm Ly lúc này đang ngồi một góc trong đại điện.
Thân ảnh thẳng tắp, khoác trên mình một bộ váy dài màu hồng nhạt mỏng nhẹ như được dệt từ khói sương.
Mái tóc hồng buông xõa sau lưng, mềm mại rơi xuống, vài lọn còn khẽ lay theo từng cái nhịp gảy đàn.
Ánh nắng xuyên qua màn sương, chiếu lên gương mặt thanh nhã của cái nữ thần ấy.
Luyến Tâm Cổ Thần – Thái Tâm Ly, cô ta thật sự rất xinh đẹp.
Đẹp một cách tinh xảo.
Đẹp một cách hoàn mỹ đến mức không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào.
Cổ Thần trong Thiên Giới có tổng cộng tám người.
Bốn người là nam nhân.
Bốn người còn lại là nữ nhân.
Và ngay cả trong bốn vị nữ Cổ Thần ấy…
Thì Thái Tâm Ly vẫn luôn ở một đẳng cấp khác.
Không phải vì cô ta có tu vi cao hơn.
Cũng không phải vì thân phận của cô ấy có gì đó quá đặc biệt.
Điểm khiến Thái Tâm Ly giữ được vị trí độc tôn chính là ở cái khí chất bất phàm của cô ta.
Một loại khí chất rất khó để diễn tả.
Vừa dịu dàng, vừa lạnh lẽo.
Vừa mang theo cả một vẻ đẹp khiến người khác không thể dời mắt, nhưng đồng thời cũng khiến người ta không dám lại gần.
Chính vì vậy mà Thái Tâm Ly luôn là người tách biệt với mọi thứ.
Ngoài Phù Cẩm Dao ra thì trong cái Thiên Giới này.
Từ các vị Cổ Thần cho tới những đại thiên thần khác, gần như không có ai thật sự chơi được với cô ta cả.
Chơi không được cũng đúng thôi.
Phù Cẩm Dao đây ở cạnh Thái Tâm Ly lâu ngày, còn sợ là sẽ bị cả Thiên Giới xa lánh mất.
Thấy mấy cây thiên thảo mà Phù Cẩm Dao trồng trong vườn không ?
Rồi cả đám thiên ngư mà cô đang nuôi nữa.
Bình thường thì sinh khí tràn đầy, vậy mà từ lúc Thái Tâm Ly tới gảy đàn ở đây, con nào con nấy cũng lững lờ trôi, trầm cảm như cá sắp chết rồi đây này.
Thật là bất lực mà.
Thái Tâm Ly, cô ta vì sao lại không về Điện Vân Huyền, tự mình gảy đàn, tự mình nghe đi chứ?
Cớ gì cứ phải cắm rễ ở đây…
Kéo cả Điện Linh Tiêu chìm chung vào cái không khí u buồn đó làm chi vậy ?
Câu hỏi ấy còn chưa kịp tan đi, thì giai điệu cuối cùng từ tay Thái Tâm Ly cũng khẽ rơi xuống, kết thúc khúc đàn u buồn đã kéo dài suốt cả một ngày trời.
Không ai nói với ai một câu nào.
Thái Tâm Ly lúc này lại đột ngột đứng dậy, ôm lấy cây đàn trong tay, bước từng bước hướng thẳng về phía lối ra khỏi đại điện.
Phù Cẩm Dao trông thấy cái hành động đó của Thái Tâm Ly thì cũng khẽ nhíu mày, trong lòng không khỏi dấy lên một tia đầy nghi hoặc.
Lẽ nào… Thái Tâm Ly đã nghe được tiếng lòng của cô rồi sao?
Không.
Không phải là như thế.
Bởi vì ngay vào lúc này đây, Thái Tâm Ly hình như đã cảm nhận được một điều gì đó.
Ánh mắt cô chậm rãi hướng về phía xa xa, về nơi tầng mây cao vút đang trôi lững lờ ngoài đại điện,
Một đàn chim thiên di không biết từ đâu bay tới, lượn một vòng trên không trung, rồi lần lượt đáp xuống các trụ ngọc xung quanh Điện Linh Tiêu.
Hai con trong số đó đột nhiên tách đàn, lập tức bay thẳng tới, vỗ cánh mấy lần, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống vai Phù Cẩm Dao và Thái Tâm Ly.
Chiếc mỏ nhỏ của chúng khẽ chạm vào tai hai người, thì thầm một điều gì đó rất thần bí.
Không ai biết rốt cuộc chúng đã nói gì.
Chỉ biết rằng, ngay khi những lời thì thầm ấy vừa dứt, thì sắc mặt của cả Thái Tâm Ly lẫn Phù Cẩm Dao đều đồng loạt trầm hẳn xuống, trong ánh mắt đồng thời hiện lên một tầng cảm xúc không mấy là vui vẻ.
Bọn chúng… vậy mà đã đến đây rồi sao?
Những ác quỷ từng được xem là mối họa của Thiên Giới… cuối cùng cũng đã quay trở lại.
Ngạo Thiên hay Diệc Thần chính là nguồn gốc khai sinh ra cái ác.
Và kết tinh của chúng đều là những mối họa không thể lường trước đối với cả Thiên Giới.
Xuất hiện.
cũng nhanh thật.
Diệc Thần còn chưa có lộ diện, thế mà đám Vệ Hồn Thượng Quỷ của hắn đã mò được tới đây rồi nhỉ ?
Thiên Giới, tầng trời thứ nhất.
Tại một tiểu hành tinh nào đó thuộc lãnh thổ Thiên Thần Tộc.
Xác chết nằm rải rác khắp nơi.
Máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất, thấm sâu vào những khe đá nứt vỡ.
Năm thiên thần khoác áo choàng trắng từ trên không đáp xuống.
Khung cảnh trước mắt khiến ai nấy đều kinh hoàng.
Toàn bộ vệ binh trấn giữ nơi này đều đã chết.
Mỗi cái xác đều không còn nguyên vẹn.
Họ chỉ vừa nhận được thông báo chi viện còn chưa đến ba mươi phút.
Làm thế nào mà đội vệ binh ở đây lại chết nhanh đến vậy ?
Thiên thần dẫn đầu mang đôi cánh dài màu bạc nhạt khẽ đảo mắt xung quanh rồi giơ tay ra hiệu.
Cả nhóm hiểu ý ngay lập tức tản ra, bắt đầu kiểm tra hiện trường.
Mặt đất vẫn còn lưu lại dấu vết của trận chiến.
Những vết cháy ăn sâu vào đá.
Những mảnh giáp vỡ cắm chặt xuống nền đất như bị một lực nào đó khủng khiếp ép xuống.
Kẻ tấn công nơi này rõ ràng không phải dạng tầm thường.
Một thiên thần trẻ cúi xuống đặt tay lên nền đất.
Sắc mặt hắn liền lập tức thay đổi.
“Quỷ khí.
“Là Quỷ Tộc.
Một người khác chậm rãi ngẩng đầu nhìn quanh, ánh mắt cũng trở nên sắc lạnh.
“Dấu vết còn rất mới.
Bọn chúng có lẽ là chưa đi xa đâu.
Thiên thần trẻ vẫn quỳ tại chỗ.
Bàn tay hắn run nhẹ.
Quỷ khí còn đọng lại trong lòng đất có thể chứng minh cho một chuyện.
Khoảng cách giữa họ và kẻ địch… rất gần.
Một giây im lặng trôi qua.
Rồi hắn ta nuốt khan.
Giọng nói lần này không còn giữ được sự bình tĩnh ban đầu.
“Mau gọi viện quân đi.
“Mau lên.
Thiên thần dẫn đầu thấy thế liền lập tức giơ tay.
Tín hiệu truyền tin còn chưa được kích hoạt thì…
Không gian phía trước đột nhiên rung lên.
Rồi méo mó biến dạng.
Ánh sáng vỡ tan thành những mảnh vụn li ti.
Thiên thần dẫn đầu theo phản xạ lập tức thu tay về.
“Có kẻ địch!
Giọng hắn trầm xuống.
Cả nhóm đồng loạt rút vũ khí.
Gió bỗng ngừng thổi.
Tro bụi lơ lửng giữa không trung như bị giữ lại trong một lớp màng vô hình.
Thiên thần trẻ vẫn còn đang quỳ dưới đất, đột nhiên cảm nhận được một luồng quỷ khí mạnh mẽ dâng lên.
Hắn ngẩng phắt đầu lên.
“Ở dưới!
Lời cảnh báo vừa dứt.
Thì mặt đất phía sau họ đột ngột nứt toác.
Một luồng hắc khí bốc thẳng lên trời, mang theo tiếng gào rít chói tai.
Đá vụn bắn tung tóe, tro xám bị cuốn lên rồi tan đi rất nhanh.
Trong màn khói đen đặc ấy, một thân ảnh chậm rãi bước ra.
Không quá cao lớn cũng chẳng quá phô trương.
Chỉ đơn giản là một bóng nữ nhân mảnh khảnh đang đứng giữa làn hắc khí cuộn trào.
Cô đứng đó.
Im lặng.
Ánh mắt lướt qua năm thiên thần trước mặt.
Thiên thần trẻ đang đặt tay trên nền đất bỗng khựng lại.
Luồng quỷ khí vừa bùng lên ban nãy… chắc chắn là từ cô ta.
Không sai được.
Thiên thần dẫn đầu siết chặt lấy chuôi kiếm.
Bản thân hắn lúc này cũng chẳng dám manh động.
Một kẻ từng chinh chiến không ít năm .
Từng đối diện với đủ loại quỷ tộc, từ những con quỷ hung bạo cho đến những con quỷ xảo trá.
Hắn ta đều không sợ.
Nhưng… cái nữ quỷ trước mắt này có gì đó rất lạ.
Khí tức của cô ta đáng sợ quá.
Uy áp ấy.
là cấp Thượng Huyền đúng không ?
Một Thượng Huyền Quỷ tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này.
Ngay từ cái lúc mà nữ quỷ kia xuất hiện.
Thì câu trả lời cho toàn bộ cái chết của vệ binh nơi này đều đã được sáng tỏ.
Thượng Huyền Quỷ căn bản không phải thứ mà họ có thể chống lại.
Việc cô ta một mình càn quét toàn bộ thiên thần binh ở đây.
có lẽ chỉ là chuyện trong tầm tay.
Khói bụi dần tản đi.
Thân ảnh cô ta bấy giờ đã hiện ra rõ ràng hơn giữa nền đá nứt vỡ.
Nữ quỷ kia khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy yêu mị.
Cô ta xinh đẹp quá.
Quỷ cấp Thượng Huyền khi hóa hình… đều xinh đẹp đến vậy sao ?
Không ai kịp nghĩ tiếp.
Nụ cười kia còn chưa tắt hẳn, thì thân ảnh của cái nữ quỷ ấy đã đột nhiên biến mất.
Một âm thanh rất khẽ vang lên phía sau.
Như tiếng gió lướt qua.
Rồi là tiếng kim loại rơi xuống đất.
Keng.
Hai thiên thần đứng cuối còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy cổ mình lạnh đi hơn một chút.
Đầu họ lệch sang một bên, máu phun ra tạo thành một đường mảnh.
Cả hai cùng lúc đổ nhào xuống.
Nữ quỷ kia không biết từ bao giờ đã xuất hiện phía sau họ.
Tay cô chắp hờ phía sau lưng, dáng vẻ thản nhiên như chỉ đang dạo bước.
“Các ngươi… xem ra cũng chỉ là tiểu thiên thần thôi nhỉ.
“Bảo sao mà phản ứng chậm quá…”
Giọng cô mềm mại nhẹ như không.
Hắc khí quanh thân đã bắt đầu dao động trở lại.
Tên thiên thần dẫn đầu và hai thiên thần còn lại mặt cắt không còn một giọt máu.
Bởi bọn họ đều đã hiểu rõ rằng.
Bản thân mình đang đối diện với thứ gì.
Khoảng cách giữa Thượng Huyền Quỷ và họ chính là một vực sâu không đáy.
Thiên thần dẫn đầu nghiến răng.
Ánh sáng từ lưỡi kiếm trong tay hắn bùng lên mạnh hơn.
“Lui lại.
Hắn nói khẽ.
Hai thiên thần phía sau lùi một bước theo bản năng.
Nữ quỷ nghiêng đầu nhìn theo động tác ấy, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy thú vị.
Muốn một mình liều mạng với cô sao ?
Cái tiểu thiên thần kia e là không thể.
Không gian xung quanh ba thiên thần bỗng nhiên nặng xuống.
Ánh sáng trên lưỡi kiếm của thiên thần dẫn đầu chao đảo một nhịp, rồi lập tức bổ thẳng về phía của nữ quỷ.
Một đường sáng xé không khí lao tới.
Nữ quỷ kia không né tránh.
Cô ta chỉ khẽ giơ tay.
Hai ngón tay chạm vào lưỡi kiếm liền khiến cho ánh sáng của nó vỡ vụn.
“Đây là toàn lực của ngươi sao?
Một cái búng tay rất khẽ.
Lưỡi kiếm nứt ra.
Vết rạn chạy dọc thân kiếm, rồi vỡ thành từng mảnh ánh sáng rơi lả tả dưới chân cô.
Nam thiên thần dẫn đầu toàn thân run rẩy.
Máu trào lên cổ họng hắn, sau đó ho ra thành những ngụm đen đặc.
Quỷ khí không biết từ bao giờ đã xâm nhập vào cơ thể của hắn.
Phá nát toàn bộ lục phủ ngũ tạng của cái tên thiên thần dẫn đầu kia chỉ trong chưa đầy ba nhịp thở.
Hắn khuỵu xuống.
Ánh mắt vẫn còn mở, rồi tắt hẳn.
Hai thiên thần phía sau gầm lên, không chút do dự mà đồng loạt lao tới.
Hai luồng thần lực đan chéo nhau hợp thành thế hợp công, bổ xuống từ hai phía.
Nữ quỷ kia thấy thế thì chỉ khẽ xoay người.
Không nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.
Nhưng vừa đủ để mọi động tác của hai thiên thần kia bỗng trở nên chậm chạp.
Hắc khí khẽ siết lại quanh cổ họ.
Hai thân thể bị chúng nhấc lên khỏi mặt đất.
Thần lực quanh họ theo đó cũng tắt dần.
Tiếng giãy giụa chỉ kéo dài thêm vài nhịp rồi.
Xoạc.
Âm thanh khô khốc vang lên.
Hai thân thể cứ thế mà bị hắc khí xé toạc giữa không trung.
Vậy là lại có thêm năm cái tiểu thiên thần xấu số nữa bỏ mạng ở nơi này.
Nữ quỷ im lặng nhìn mấy cái xác chết sau đó thì phủi tay.
Cô thở ra một hơi dài, giọng trầm thấp như đang tự lẩm bẩm:
“Thiên giới này, xem ra cũng thật là.
nhàm chán.
Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao khi này vừa hay cũng đã đến nơi.
Họ dừng lại ở một mỏm đá phía xa xa chiến trường.
Khí tức quanh thân đã kìm xuống đến mức không ai có thể phát hiện.
Phù Cẩm Dao khẽ mím môi.
Nhìn mấy thi thể nằm rải rác dưới chân nữ quỷ kia chỉ có thể im lặng.
Cô ta đến muộn rồi.
Thái Tâm Ly trông thấy cái nữ quỷ ấy thì không khỏi kinh ngạc.
Thì ra là Yêu Mị Quỷ sao ?
Danh tiếng của Vệ Hồn Thượng Quỷ của Diệc Thần quả nhiên không phải là hư danh.
Phù Cẩm Dao khẽ nghiêng đầu, đưa mắt nhìn sang Thái Tâm Ly.
Trong ánh mắt ấy không có chút gì là hoảng loạn.
Chỉ đơn giản là một câu hỏi ẩn ý rất nhẹ nhàng.
Liệu rằng hai người họ có nên liên thủ tiêu diệt Yêu Mị Quỷ ngay lúc này luôn không ?
Yêu Mị Quỷ mạnh thật đấy.
Nhưng nếu cả hai vị Cổ Thần của Thiên Giới này cùng hợp sức thì một mình Yêu Mị Quỷ kia chưa chắc là có thể chống đỡ.
Thái Tâm Ly lúc này lại không nhìn sang Phù Cẩm Dao.
Ánh mắt cô từ đầu đến cuối vẫn dán chặt vào Yêu Mị Quỷ phía xa xa như thể đã có thêm một vài toan tính khác.
Yêu Mị Quỷ không dễ đối phó đến vậy đâu.
Cô ta dám một mình đi lại trên đất của Thiên Giới, thì ắt hẳn phải có không ít bản lĩnh.
Thái Tâm Ly không muốn mạo hiểm để thách thức một tồn tại như thế.
Và Phù Cẩm Dao khi này có lẽ cũng đã bắt đầu cẩn trọng hơn.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua.
Yêu Mị Quỷ lại đột nhiên biến mất.
Cô ta đi mất rồi.
Phù Cẩm Dao nhìn vào khoảng không trước mặt.
Đôi đồng tử hơi co lại như thể vừa bỏ qua một cơ hội rất tốt.
Yêu Mị Quỷ rời đi như một làn gió.
Bọn họ làm sao có thể đuổi theo cô ta đây ?
Thái Tâm Ly lúc này lại không có lấy một chút là nao núng.
Cô quay sang Phù Cẩm Dao, giọng điệu gần như rất bình thản:
“Cô thử nghĩ kỹ xem.
“Hành tinh có sự sống gần đây nhất là nơi nào?
Phù Cẩm Dao trầm tư thêm một chút.
Rồi sắc mặt đột nhiên chợt khựng lại.
“Nếu tính bằng khoảng cách…”
“Thì gần nhất.
chẳng phải là Trái Đất sao ?
Hai chữ ấy vừa thốt ra, bầu không khí như căng thêm vài phần.
Đừng có nói là…
Yêu Mị Quỷ đã hướng về Trái Đất rồi nha ?
Thái Tâm Ly nghe đến hai chữ ấy thì chỉ khẽ cau mày.
Cô ta ngay lúc này đây vẫn chưa hề có ý muốn va chạm với cái nữ quỷ đó.
Nhưng nếu để Yêu Mị Quỷ gây chuyện ở Nhân Giới, thì mọi thứ sẽ phiền phức hơn rất nhiều.
Nhân Giới chính là huyết mạch tiềm năng của Thiên Giới.
Là nơi sinh ra tín ngưỡng.
Là nơi ươm mầm những thế hệ của tương lai.
Thiên Giới cần có Nhân Giới cho một kế hoạch lâu dài.
Và Yêu Mị Quỷ kia.
tuyệt đối không được phép làm loạn ở nơi đó.
Trở về lại cái lớp học ở ngoại ô thành phố Thiên Dương kia thôi nhỉ ?
Thiên Tân chỉ vừa chợp mắt được một chút.
Thì trong lớp lại vang lên những tiếng ồn ào.
Nguồn cơn lần này là đến từ nhóm nam sinh trong lớp.
Bọn họ hình như vẫn còn đang bàn tán về kết quả của cái màn tỏ tình dưới sân trường ban nãy thì phải ?
Đại hoa khôi tên Trần Ngọc Huyền gì đó đúng không nhỉ ?
Cô ta có vẻ đã từ chối thêm một người nữa rồi.
Những giọng nói pha lẫn tiếc nuối và kích động cứ thế mà nối tiếp nhau, vang lên như thể chuyện tình cảm của người khác chỉ là chương trình giải trí miễn phí giữa giờ học.
Vịt trời vốn không thể so sánh với thiên nga.
Mấy tên nam sinh trong trường này làm sao có thể mơ tưởng tới một đại tiểu thư xinh đẹp danh giá đến vậy chứ.
Minh Duy nghe mấy tên kia bàn tán thì chỉ khẽ phì cười.
Hắn ta chống cằm, giọng điệu bắt đầu trôi về hướng quen thuộc.
“Đại hoa khôi xinh đẹp thì đã sao?
“Cô ấy… suy cho cùng cũng chỉ là nhân loại.
“Nếu đem so sánh với các nữ thần của Thiên Giới thì hoàn toàn không xứng tầm.
“Con người đến cuối cùng rồi cũng sẽ già yếu mà chết đi.
“Thế nên chỉ có các nữ thần mới giữ được vẻ đẹp trường tồn.
Cả lớp im lặng chừng hai giây.
Vài người trong số đó đã bắt đầu quay lại, như thể họ biết rằng.
bên này sắp có chuyện để nghe.
Minh Duy lúc này càng nói càng nhập tâm, ánh mắt long lanh như đang đứng giữa quảng trường của một thế giới khác.
“Thủy Thần Vệ Nữ tượng trưng cho sự thuần khiết.
”’
“Băng Thần Vệ Nữ cao lãnh như đỉnh tuyết ngàn năm.
“Còn Thảo Thần Vệ Nữ, Phong Thần Vệ Nữ… ai nấy cũng đều đều tuyệt sắc.
"Giá như có thể lấy được một người trong số họ.
“Chẳng phải sẽ còn tuyệt vời hơn cái đại hoa khôi Trần Ngọc Huyền kia sao ?
Mấy bạn học trong lớp khi này cũng đã bắt đầu khán phục trước sự hoang tưởng của Minh Duy.
Nói gì thì nói câu chuyện mà hắn ta dựng lên cho đến bây giờ đã quá kỳ ảo rồi đó.
Thiên thần, ác quỷ, cảnh giới, cấp bậc, rồi tu vi.
Cho đến bây giờ là sự tồn tại của các nữ thần gì đấy nữa.
Hắn ta có phải là… đã viết thành một tiểu thuyết hư cấu rồi đúng không ?
Minh Duy không cần quan tâm đến việc đám bạn học kia đang nghĩ gì.
Hắn cứ thế mà thao thao bất tuyệt, tiếp tục kể về các nữ thần của Thiên Giới.
Về những tầng trời nơi nhân loại không thể nào chạm tới.
Thiên Giới trong lời kể của hắn được nâng lên thành một thế lực gần như tuyệt đối.
Một nơi thuần khiết, cao ngạo và vượt trên mọi sinh linh thấp kém.
Có người không tin.
Nhưng chẳng ai ngắt lời.
Dẫu biết chỉ là chuyện bịa đặt, nhưng câu chuyện ấy vẫn có một sức hút gì đó rất kỳ lạ.
Thời gian cứ thế mà trôi qua.
Cho đến khi chuông báo tiết học vang lên thì đám nam sinh mới tản về chỗ ngồi.
Ai nấy cũng đều rất phấn khích.
Chỉ riêng một người từ nãy đến giờ vẫn còn đang say ngủ.
Thiên Tân khi này vẫn đang ngủ rất sâu.
Sâu đến mức không biết bản thân mình đã bước vào một cái huyễn cảnh khác.
Một luồng gió lạnh bất chợt thổi qua khiến Thiên Tân khẽ rùng mình.
Hắn mở mắt.
Khi tỉnh lại thì đã thấy mình đang nằm trên một chiếc ván gỗ.
Nơi đây là đâu ?
Thiên Tân chống tay ngồi dậy.
Không gian xung quanh mờ ảo, ranh giới giữa xa và gần dường như đã hoàn toàn bị xóa nhòa.
Mặt đất không hẳn là mặt đất, bầu trời cũng không hẳn là bầu trời.
Mọi thứ như bị phủ một lớp thủy tinh mỏng, nhìn thấy mà không thể chạm tới.
“Ngài mất ký ức rồi à ?
Một giọng nói vang lên khiến Thiên Tân giật mình theo phản xạ mà quay lại.
Không phải chứ ?
Lại là cái sinh vật đó nữa sao ?
Sinh vật đó… chính là cái cô gái trong suốt như pha lê mà hắn ta đã gặp ngày hôm qua đấy.
Tạm gọi là cô gái pha lê đi nhỉ ?
Cô ta nghiêng đầu nhìn Thiên Tân, gương mặt trong suốt chỉ có mỗi cái miệng nhỏ đang mấp máy.
Thiên Tân nhìn lại cô ta.
Trong mắt hắn bây giờ chỉ là sự cảnh giác.
Có một chút hoang mang.
Thậm chí là sợ hãi.
“Cô… là ai?
Cô gái pha lê khẽ thở dài.
Biểu cảm trên gương mặt trong suốt ấy hiện lên rõ ràng là hai chữ “bất lực”.
“Diệc Thần đại nhân, thật sự là đã mất ký ức rồi nhỉ ?
Cô gái pha lê nhìn hắn một lúc lâu.
Ánh mắt hắn nhìn cô bấy giờ không có lấy chút gì là dao động.
Hắn ta không nhận ra cô.
Vậy thì phải làm sao đây ?
Có nên bắt đầu giới thiệu lại hay không ?
Mối quan hệ của hai người bọn họ trước kia là gì nhỉ ?
Là chủ – tớ đúng không ?
Cô gái pha lê gọi hắn là chủ nhân cơ mà.
Nhưng người đang đứng trước mặt cô bây giờ… thật sự khó mà chấp nhận được.
Diệc Thần đại nhân sao lại thành ra thế này ?
Quá trình tái sinh có phải là đã xảy ra gì đó, nên hắn ta mới mất hết ký ức và sức mạnh đúng không ?
Cô gái pha lê định đưa tay lên chạm vào người hắn, thì không gian xung quanh đột ngột rung lên.
Một vết nứt xuất hiện giữa hư không.
Rồi thêm một vết nữa.
Âm thanh vỡ vụn vang lên như thủy tinh bị đập mạnh.
Cô gái pha lê giật mình.
Chưa kịp nói hết câu, thì toàn bộ huyễn cảnh đã tan ra như cát bụi.
Mọi thứ tối sầm lại.
Cho đến khi hắn mở mắt lần nữa thì đã thấy lớp học hiện ra ngay trước mặt.
Tiết học cuối cùng hình như vừa kết thúc.
Các bạn học xung quanh đã bắt đầu thu dọn đồ đạc mà ra về.
“Ê… ê… Dậy đi mày.
Minh Duy đứng bên cạnh, vừa lay lay vai hắn vừa thở dài.
Thiên Tân ngồi thẳng dậy, ánh mắt còn hơi hơi mơ hồ.
Minh Duy nhìn hắn.
Cái nhìn ấy mang theo một sự chán nản rất rõ ràng.
Thật sự là… không thể hiểu nổi.
Tại sao hắn lại có một người bạn thân chẳng có chút chí hướng như vậy chứ ?
Ngoại hình không có gì là nổi bật.
Thành tích cũng không cố gắng mà vươn lên.
Thay vào đó cứ lững thững trôi qua từng ngày.
Nhưng như thế… cũng tốt.
Minh Duy thích kiểu con người như thế.
Không quá xuất sắc, cũng không quá tham vọng.
Càng không đủ để trở thành mối đe dọa cho người khác.
Ở bên cạnh một Thiên Tân vô hại như vậy mới khiến hắn cảm thấy không cần phải đề phòng.
Minh Duy khẽ nhếch môi.
“Sao rồi ?
“Mày ngủ có ngon không ?
“Tao nghe ai đó nói là cần nghiêm túc học hành gì cơ mà.
Thiên Tân chớp mắt vài cái.
Ý thức vẫn còn hơi lơ lửng giữa giấc mơ vừa rồi và thực tại.
Hắn đưa tay xoa trán, rồi nhìn Minh Duy bằng ánh mắt khó chịu.
“Tuần sau mới là thời điểm ôn thi giữa kỳ.
“Giờ lo sớm quá cũng chẳng có tăng thêm điểm đâu.
Minh Duy nhướng mày.
“Thế nên mày chọn ngủ?
Thiên Tân ngả lưng ra ghế, uể oải vươn vai.
“Đúng rồi.
“Ngủ ít ra còn giúp đầu óc tao tỉnh táo hơn khi nghe mày giảng mấy cái gì đó về Thiên Giới.
Vài bạn học đi ngang nghe thế thì bật cười.
Minh Duy không giận.
Hắn chỉ nhìn Thiên Tân thêm một lúc, ánh mắt nửa như trêu chọc, nửa như đánh giá.
“Nghe cho rõ nhé.
“Mấy thứ tao nói không phải là bịa đặt.
Thiên Tân xua tay, vẻ mặt khi này vẫn đang rất thờ ơ mà chẳng buồn tranh luận.
“Ừ, ừ.
“Tao tin những điều mày nói mà.
“Thế nên bây giờ tao về nhà trước đây.
Minh Duy nghe xong liền kéo tay áo hắn lại.
“Về nhà cái gì cơ ?
“Bây giờ chẳng phải vẫn còn rất sớm sao ?
“Hay là ăn lẩu đi.
“Mày mời tao một bữa, đổi lại tao sẽ giới thiệu cho mày quen thêm vài cô bạn học xinh đẹp.
Thiên Tân nhíu mày.
“Giới thiệu làm gì cơ ?
“Để mày đỡ sống uổng tuổi trẻ chứ còn gì.
Minh Duy nói như thể là đang làm việc thiện.
“Chứ mày cứ sống thế này hoài thì sau này ai mà thèm để ý.
Thiên Tân im lặng vài giây.
Rồi khẽ thở ra.
“Mày nói chuyện nghe giống đa cấp quá.
Minh Duy bật cười.
“Vậy chốt chưa?
Thiên Tân nhìn trời.
Rồi nhìn lại Minh Duy.
“May cho mày là hôm nay tao cũng muốn ăn lẩu.
Minh Duy nghe thế thì lập tức nở nụ cười thắng lợi.
“Gần đây có một quán mới mở.
“Đi nhanh kẻo hết chỗ.
Thiên Tân khẽ lắc đầu.
Hai người cứ thế mà bước ra khỏi lớp học.
Nắng chiều xiên qua hành lang.
Chẳng ai biết rằng ở một nơi rất xa, những câu chuyện mà Thiên Tân cho là hư cấu… đã bắt đầu dịch chuyển về phía hắn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập