Sau cuộc đào thoát khỏi nghĩa địa tàu đắm, Lục Uyên trở về Trạm Số 7.
Toàn bộ căn cứ lúc này rung chuyển khi chiếc tàu ngầm Genesis-07 được giải phóng khỏi không gian
"Dạ Tử"
, đáp xuống bệ đỡ thủy lực bên trong phòng thí nghiệm chân không.
Lục Uyên lơ lửng bên ngoài lớp kính của tàu ngầm, nhìn đăm đăm vào kén ngủ đông của Lâm Nhược Vũ.
Anh không vội vàng.
Với một nhà khoa học, sự chính xác trong việc
"giải đông"
quan trọng hơn sự nôn nóng của một kẻ báo thù.
"Hệ thống, bắt đầu quy trình phục hồi sinh học.
Điều chỉnh nồng độ Linh khí trong dung dịch về mức 2.
0 để cơ thể cô ấy không bị sốc."
[Bắt đầu xả dịch dinh dưỡng.
[Kích hoạt sốc điện tim cấp độ 2.
Xìiii.
Lớp sương giá trên mặt kính tan biến.
Lâm Nhược Vũ khẽ cử động ngón tay.
Đôi mắt cô từ từ mở ra, đờ đẫn nhìn vào khoảng không tối tăm của phòng thí nghiệm dưới nước.
Hình ảnh đầu tiên cô thấy qua lớp kính dày là một sinh vật bạc bạch kim rực rỡ, mang theo uy áp khủng khiếp của một vị thần, nhưng đôi mắt sinh vật đó lại ẩn chứa một sự bình thản kỳ lạ.
"Tôi.
đang ở đâu?"
– Giọng cô vang lên qua hệ thống loa nội bộ, yếu ớt và run rẩy.
"Genesis.
đã thất bại rồi sao?"
Lục Uyên không dùng sóng âm để trả lời.
Anh kết nối trực tiếp vào tần số sóng brain của cô thông qua quy tắc Hư Không.
"Chào Nhược Vũ.
Đã 5 năm kể từ khi dự án bị đình chỉ, và là 2 năm kể từ khi thế giới bước vào kỷ nguyên diệt vong.
"Lâm Nhược Vũ giật mình, cô áp tay lên mặt kính, nhìn trừng trừng vào con cá bạc khổng lồ trước mặt:
"Giọng nói này.
Thứ tư duy logic này.
Không thể nào!
Giáo sư Lục?
Thầy đã chết trong vụ nổ phòng thí nghiệm cơ mà?"
"Vật chất không tự sinh ra, cũng không tự mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác."
– Lục Uyên truyền đi một ý niệm mang tính triết học khoa học.
"Cơ thể người của tôi đã chết, nhưng ý thức đã được mảnh Thái Sơ tái cấu trúc vào hình hài này.
Nhược Vũ, cô đang đứng bên trong Trạm Số 7 – thánh đường của sự tiến hóa mới.
"Lâm Nhược Vũ sững sờ.
Cô nhìn quanh phòng máy đầy rẫy robot và công nghệ lai tạp, rồi lại nhìn sinh vật trước mặt.
Sự kinh ngạc dần được thay thế bởi sự thấu hiểu của một nhà khoa học cấp cao.
"Thì ra là vậy.
Thầy đã chọn con đường tiến hóa hoàn mỹ nhất mà chúng ta từng tranh luận."
– Cô gượng dậy, ôm lấy ổ cứng pha lê màu tím.
"Viện Nghiên cứu đã điên rồi, Giáo sư.
Linh khí đợt 2 không phải tự nhiên.
Họ đã kích hoạt một thứ gọi là 'Mã Lệnh Thăng Hoa' để ép buộc toàn nhân loại phải tiến hóa thành các thực thể năng lượng.
Nhưng kết quả là 99% dân số đã biến thành những đống thịt vụn vô hồn.
"Lục Uyên im lặng.
Tin tức này xác nhận nghi ngờ của anh:
Sự kiện Linh khí Triều tịch là một âm mưu nhân tạo ở cấp độ toàn cầu.
"Nhược Vũ, cô đang giữ thứ gì trong tay?"
"Đây là mã nguồn của quy tắc Hư Không."
– Cô nhìn ổ cứng pha lê.
"Họ muốn dùng nó để tạo ra các 'Cổng Trời' để đưa giới tinh hoa rời khỏi Trái Đất đã sụp đổ.
Tôi đã đánh cắp nó và định tự sát cùng con tàu Genesis, nhưng không ngờ thầy lại tìm thấy tôi.
"Lục Uyên khẽ vẫy vây.
Một khe hở không gian mở ra, lấy đi ổ cứng từ tay cô.
"Nhược Vũ, hãy ở lại đây.
Tôi sẽ cung cấp cho cô những vật liệu tốt nhất, những mẫu vật gen mạnh nhất của thế giới mới này.
Cô sẽ là người giúp tôi lập trình lại bản đồ gen của vị thần.
Chúng ta sẽ không chỉ tiến hóa.
chúng ta sẽ định nghĩa lại sự tồn tại.
"Lâm Nhược Vũ nhìn vào đôi mắt bạc của Lục Uyên, cô thấy trong đó không phải là sự cuồng vọng của một con quái vật, mà là sự lạnh lùng và tầm nhìn của một đấng sáng thế.
"Em hiểu rồi.
Giáo sư.
Nếu thế giới này đã hỏng, chúng ta sẽ viết lại nó từ hư vô.
"Lục Uyên quay lưng, nhìn ra dòng sông Hoài đang cuộn chảy ngoài cửa sổ thép.
Với sự trợ giúp của Nhược Vũ và dữ liệu trong ổ cứng, anh cảm nhận được mốc 3.
0 – cảnh giới Vương Giả – đang ở ngay trước mắt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập