Chương 1: Tiếng Quẫy Đuôi Trong Bể Nuôi Cấy

Cơn đau không đến từ thể xác.

Nó đến từ sự sụp đổ của các nơ-ron thần kinh.

Lục Uyên nhớ rất rõ khoảnh khắc cuối cùng:

Tiếng còi báo động đỏ rực tại Viện Nghiên cứu Gen Trung ương, bình chứa mẫu vật số 09 phát nổ, và một luồng ánh sáng màu tím sẫm—thứ mà họ gọi là

"Mảnh vỡ Thần tính"

—đã xuyên thủng lồng ngực anh.

Lẽ ra anh phải chết.

Một nhà khoa học hiểu rõ hơn ai hết về cái chết:

sự ngưng trệ của dòng chảy oxy và sự phân rã của các liên kết hữu cơ.

Nhưng.

Bùm.

Một chấn động nhẹ.

Ý thức Lục Uyên co rúm lại, rồi dãn ra.

Anh cảm thấy một sự ẩm ướt bao trùm toàn bộ cơ thể.

Không có không khí, nhưng anh không thấy ngạt.

Thay vào đó, có những dòng chảy rát buốt đi qua hai bên cổ, mang theo một loại năng lượng thô bạo tràn vào phổi.

không, là mang.

Lục Uyên mở mắt.

Tầm nhìn của anh không còn là 180 độ của con người.

Nó bị tách đôi, lồi ra, bao quát gần như toàn bộ không gian xung quanh với một sự méo mó kỳ dị.

Thế giới hiện ra với hai màu xanh rêu và xám xịt.

Anh đang ở trong một bể nước.

Xung quanh là những mảnh kính vỡ vụn và những ống nghiệm ngổn ngang.

[Cảnh báo:

Tương thích sinh học đạt 0.

01%]

[Bắt đầu đồng hóa Mảnh vỡ Thần tính:

Quy tắc

"Thái Sơ"]

Một dòng chữ màu vàng kim hiện ra ngay trong võng mạc của anh.

Lục Uyên sững sờ.

Với tư cách là người đứng đầu dự án

"Thần Thoại Hóa Gen"

, anh nhận ra thứ này.

Đây không phải là hệ thống ảo tưởng, đây là Giao diện Sinh học mà mảnh thần tính kia tự tạo ra khi va chạm với trí tuệ của anh.

"Mình.

là một con cá?"

Lục Uyên cố gắng cử động tay chân, nhưng thứ phản hồi lại chỉ là một cái quẫy đuôi yếu ớt.

Anh nhìn xuống (hoặc cố gắng nhìn xuống phần cơ thể phía sau)

Một con cá lăng nhỏ xíu, dài không quá 5cm, vảy xám xịt, mỏng manh đến mức tưởng chừng một dòng nước xiết cũng có thể xé xác.

Xoẹt!

Một bóng đen lao qua.

Một con tôm vằn biến dị to bằng bàn tay người, đôi càng của nó giờ đây mọc ra những gai nhọn hoắt như dao cạo, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự khát máu.

Trong thế giới linh khí khôi phục này, ngay cả sinh vật hạ đẳng nhất cũng bắt đầu điên cuồng tiến hóa.

Con tôm nhìn chằm chằm vào con cá lăng nhỏ bé—Lục Uyên.

Với nó, đây chỉ là một mẩu protein dư thừa để gia tăng năng lượng.

Lục Uyên cảm nhận được sự run rẩy của bản năng cá, nhưng bộ não thiên tài của anh lại đang hoạt động với tốc độ kinh người.

“Khoảng cách:

40cm.

Tốc độ búng của tôm biến dị:

khoảng 1.

2m/s.

Góc tấn công:

trực diện.

Nếu là một con cá bình thường, anh đã chết.

Nhưng Lục Uyên nhìn thấy một dòng lệnh nhỏ dưới đáy giao diện:

[Kích hoạt kỹ năng khởi nguyên:

Thời khắc ngưng trệ (0.

1 giây)

"Thử xem nào!

"Con tôm búng mình, cái càng sắc lẹm xé nước lao tới.

Cạch.

Thế giới bỗng nhiên chậm lại.

Một phần mười giây là quá ngắn với con người, nhưng với một nhà khoa học đang nắm giữ quy tắc Thời Gian, nó là đủ để thay đổi vận mệnh.

Lục Uyên gồng mình, dồn toàn bộ năng lượng vào cái đuôi nhỏ bé, thực hiện một cú xoay người phi logic, lách qua gọng kìm tử thần trong gang tấc.

Phập!

Cái càng của con tôm đâm sầm vào mảnh kính vỡ dưới đáy bể.

Lục Uyên không bỏ chạy.

Anh biết rõ, trong kỷ nguyên này, chạy trốn đồng nghĩa với tự sát.

Anh lao tới, nhắm thẳng vào khe hở giữa lớp vỏ giáp ở đầu con tôm, nơi chứa hạch thần kinh yếu ớt nhất.

“Kết thúc rồi, sinh vật sơ cấp.

Lục Uyên cắn mạnh.

[Hấp thụ thành công Gen Tôm Vằn Biến Dị]

[Điểm tiến hóa:

+0.

1]

[Tiến trình cấp độ:

0.

1/100 (Cá Nhỏ Phàm Thai)

Một luồng nhiệt nóng hổi lan tỏa khắp sống lưng.

Con cá nhỏ màu xám dường như vừa dài thêm vài milimet, lớp vảy hơi ánh lên một sắc xanh sắc lạnh.

Bên ngoài phòng thí nghiệm đổ nát, tiếng súng nổ vang trời và tiếng gầm rú của những quái vật khổng lồ vọng lại.

Lục Uyên quẫy đuôi, lặn sâu vào bóng tối của đường ống thoát nước đang rò rỉ.

Thế giới cũ đã sụp đổ.

12 vị Thần đã biến mất.

Nhưng dưới cống rãnh này, một vị Thần mới đang bắt đầu từ một con cá nhỏ.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập