Chương 33: Khi Ngươi Không Cầm Nổi Đũa

Đêm hôm ấy, Thiết Chưởng bang náo loạn cả lên, gà bay chó sủa.

Toàn bộ bang chúng đều bị phái tới thành Lư Dương, kẻ tìm thợ mộc, người tìm thợ may, kẻ lại đi tìm thợ thêu.

Hàn Tá nén một bụng lửa giận, nhưng lại chẳng dám làm trái yêu cầu của Phùng Thất, thậm chí đến làm qua loa lấy lệ cũng không dám.

Phùng Thất làm việc bất chấp hậu quả, lão lo cái tên điên đó ngày mai thật sự dám đẩy Khâu bang chủ ra kiểm tra thành quả lao động.

Việc đổi tên Thiết Chưởng bang thành Duy Hòa bang tuy có mất mặt đôi chút, nhưng vẫn còn tốt hơn là để bang chủ bị hắn hại chết.

Vận chuyển đường thủy là một miếng mỡ ngon, không biết bao nhiêu cặp mắt đang dòm ngó.

Không còn Khâu Nguyên Lãng trấn giữ ở trên, ngày Thiết Chưởng bang diệt vong cũng chẳng còn xa.

Cùng lắm thì đợi giải quyết xong Phùng Thất, lão sẽ cởi trần đeo roi xin chịu tội, giúp Thiết Chưởng bang tẩy trắng trở lại là được.

Trong phòng bệnh của Khâu Nguyên Lãng, Đỗ Cách cùng Liễu Thành đàm đạo về lý tưởng suốt một đêm, cũng thăm dò lẫn nhau suốt cả đêm.

Ý định ban đầu của Liễu Thành là canh chừng Đỗ Cách, xem có tìm được cơ hội cướp lại bang chủ từ tay hắn hay không.

Ai ngờ thức đến tận cùng, ngay cả tên Vương Tam ốm yếu bệnh tật kia cũng tranh thủ chợp mắt được một lúc, vậy mà Phùng Thất vẫn thần thái sáng láng, không hề có chút mệt mỏi nào.

Ngược lại là ông ta, ngáp ngắn ngáp dài liên tục, cơ thể bắt đầu không trụ nổi nữa.

Nếu không phải Phùng Thất không có sát ý với ông, thì người gục ngã trước tiên chắc chắn là ông.

Trời tờ mờ sáng, Liễu Thành với đôi mắt thâm quầng, ngáp một cái rồi nói:

“Thất tiên sinh tinh lực thật dồi dào, chắc hẳn trong đám Thiên ma cũng là bậc kiệt xuất nhỉ!

Đỗ Cách khiêm tốn đáp:

“Kiệt xuất thì không dám nhận, chỉ là may mắn có tinh lực dồi dào hơn người khác chút đỉnh thôi.

Thực ra, Đỗ Cách vốn định trói Liễu Thành lại, sau đó thay phiên nghỉ ngơi với Vương Tam.

Hắn đã từng thử nghiệm phương pháp nghỉ ngơi của lực lượng đặc nhiệm trên Trái Đất:

cứ cách một khoảng thời gian lại chợp mắt tám phút, như vậy có thể hồi phục phần lớn tinh lực.

Cộng thêm năm giác quan nhạy bén của hắn và sự cảnh báo từ Vương Tam, việc ăn gian tám phút nghỉ ngơi hẳn là không thành vấn đề.

Nhưng ai ngờ thức trắng cả đêm mà hắn lại chẳng buồn ngủ chút nào.

Nghĩ lại thì chuyện này chắc có liên quan đến các thuộc tính tăng vọt và chỉ số tinh thần lực được cộng thêm trước đó, quả là niềm vui bất ngờ.

Ngẫm lại cũng đúng, nhân vật ảo trong game xưa nay chỉ có chỉ số thể lực, còn chuyện khi nào cần đi ngủ, khi nào nhân vật nghỉ ngơi thì hoàn toàn phụ thuộc vào việc người chơi bên ngoài có buồn ngủ hay không.

Vương Tam vẫn cần ngủ, thiết lập của trường mô phỏng này đã rất nhân văn rồi.

Có điều hắn chỉ nghỉ ngơi hơn nửa tiếng đã hồi phục tinh lực, xem ra chỉ số thuộc tính cũng không thấp.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một trận uyên náo.

Kèm theo đó là tiếng can ngăn:

“Đại công tử, đừng kích động!

Rầm một tiếng, cửa phòng bị đá văng, một người mang theo luồng gió lạnh xông vào:

“Ta muốn xem thử là Thiên ma phương nào, dám ở.

Cha.

Người nọ nhìn thấy thanh kiếm đang kề trên cổ Khâu Nguyên Lãng, lập tức phanh gấp.

“Đại công tử?

Khâu Phi Long?

Đỗ Cách liếc nhìn y, nhàn nhạt nói:

“Kích động là ma quỷ đấy.

Ngươi có biết không, nếu ta không kịp thời nâng kiếm cao lên một phân, hành động vừa rồi của ngươi đã tiễn cha ngươi về tây thiên rồi.

Ta đã 'Duy hộ' lòng hiếu thảo của ngươi, ngươi nên cảm ơn ta mới phải.

“Cút mẹ ngươi đi!

” Khâu Phi Long nổi giận lôi đình:

“Thả cha ta ra, ta tha cho người khỏi chết.

Hàn Tá cũng chạy theo vào, lão đã thay một bộ y phục màu xanh đen, trước ngực có một vòng tròn trắng, bên trong viết một chữ “Duy” (维)

ngay ngắn.

Lão xấu hổ nhìn quanh cảnh tượng trong phòng, vươn tay kéo Khâu Phi Long, nói khéo:

“Đại công tử, ra ngoài trước đã, bang chủ cần tĩnh dưỡng, chúng ta ra ngoài nói chuyện.

“Cha ta đang bị người ta dùng kiếm kề cổ, ông bảo ta ra ngoài nói chuyện?

Khâu Phi Long giận dữ quát, y chỉ vào chữ ‘Duy’ trước ngực Hàn Tá:

“Còn cả cái gã ngu xuẩn này nữa, hắn bảo ông làm gì thì ông làm cái đó sao?

Rốt cuộc ông là người của Thiết Chưởng bang hay là người của hắn?

“Ta.

” Hàn Tá nhìn Đỗ Cách một cái, ngượng ngùng không nói nên lời.

“Quỳ xuống!

Nếu không ta chặt một ngón tay của cha ngươi.

” Đỗ Cách nhìn Khâu Phi Long, bỗng nhiên quát lớn.

Soạt một tiếng, hắn đã rút ra một thanh trường kiếm khác, lưỡi kiếm áp chặt lên ngón cái của Khâu Nguyên Lãng:

“Người của ta mà cũng đến lượt ngươi mắng nhiếc sao?

“.

” Khâu Phi Long sững sờ, phẫn nộ trừng mắt nhìn Đỗ Cách.

“Phùng Thất, ngươi nói bậy bạ gì đó?

Ta thành người của ngươi bao giờ?

Hàn Tá đỏ mặt tía tai biện bạch.

“Mặc quần áo của Duy Hòa bang, chính là người của ta.

” Đỗ Cách nghiêm mặt nói:

“Ngay cả tôn nghiêm của người mình mà ta cũng không thể 'Duy hộ', thì nói gì đến chuyện 'Duy hộ' chính nghĩa thiên hạ?

Hắn lại nhìn về phía Khâu Phi Long:

“Quỳ xuống!

Đỗ Cách không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để kích hoạt kỹ năng “Duy hộ”.

Hắn ấn mạnh trường kiếm xuống, ngón tay Khâu Nguyên Lãng lập tức rỉ máu, Khâu Nguyên Lãng đang hôn mê cũng theo bản năng mà co giật một cái.

“Ngươi dám?

Khâu Phi Long cuống lên, y mạnh mẽ bước lên một bước.

Thanh kiếm trên tay kia của Đỗ Cách lập tức áp sát vào yết hầu Khâu Nguyên Lãng, hắn nhìn Khâu Phi Long đầy khiêu khích:

“Nghịch tử, ngươi muốn giết cha soán ngôi sao?

Mặt Khâu Phi Long đen sì, tiến thoái lưỡng nan.

Lúc này y mới hiểu tại sao Hàn Tá lại ngăn y ở cửa.

Không giết chết Phùng Thất thì đây là một thế cục không có lời giải, ai bước vào người đó chịu nhục, trừ khi y muốn cha mình chết.

“Không quỳ?

Đỗ Cách lắc đầu, cười giễu cợt một tiếng:

“Lão Khâu ơi là lão Khâu, ông sinh được một đứa con trai có chí khí đấy.

Tiếc thay, từ nay về sau, biệt danh của ông trên giang hồ e rằng phải đổi thành ‘Cửu Chỉ Thần Chưởng’ rồi.

Sau này, hy vọng những lúc ông không cầm nổi đũa ăn cơm, đừng oán hận con trai mình.

Nói rồi, hắn nâng cao trường kiếm, làm bộ muốn chém xuống.

“Dừng tay!

” Khâu Phi Long mắt muốn nứt ra, nghiến răng nói:

“Ta quỳ.

Y trừng mắt nhìn Đỗ Cách, chậm rãi quỳ xuống đất, gằn từng chữ:

“Bây giờ ngươi hài lòng rồi chứ!

“Quỳ ta làm gì?

Đỗ Cách vẻ mặt ngỡ ngàng:

“Quỳ Hàn Tá ấy!

Ngươi sỉ nhục tôn nghiêm của ông ấy chứ có sỉ nhục ta đâu?

“.

” Khâu Phi Long chết lặng, mặt y xanh mét đứng dậy, quay sang Hàn Tá, khuỵu gối định quỳ xuống:

“Hàn đường chủ, là ta không đúng.

Hàn Tá hoảng hốt đỡ lấy y, nói:

“Đại công tử, không cần đâu.

Lão nhìn Đỗ Cách, luống cuống nói:

“Thất tiên sinh, không cần ra mặt thay tôi, tôi không có tôn nghiêm gì đâu.

“Hàn đường chủ, ông có thể không có tôn nghiêm, nhưng khi ông khoác lên mình bộ y phục đó, ông đại diện cho Duy Hòa bang.

Thứ ta 'Duy hộ' không chỉ là tôn nghiêm của ông, mà còn là thể diện của Duy Hòa bang.

” Đỗ Cách nghiêm nghị nói:

“Ta muốn cho mỗi một thành viên của Duy Hòa bang đều biết rằng, chỉ cần mặc bộ đồ này vào thì không ai có thể bắt nạt các người.

*Không ai bắt nạt chúng ta, chỉ có mẹ kiếp nhà ngươi bắt nạt thôi!

*Vốn dĩ đổi biển hiệu, đổi quần áo thì ta vẫn còn sống được, nhưng Đại công tử quỳ xuống lạy ta cái này, ta ở Thiết Chưởng bang coi như hết đường sống rồi.

Hàn Tá sắp khóc đến nơi.

Chiêu này của Đỗ Cách quá độc, dễ dàng ly gián quan hệ giữa lão và Đại công tử.

“Hàn đường chủ, không cần cản ta, cái quỳ này là do ta tự chuốc lấy.

” Khâu Phi Long mặt mày âm trầm, gạt tay Hàn Tá ra, dập đầu một cái thật mạnh trước mặt lão:

“Xin lỗi, ta không nên sỉ nhục Duy Hòa bang.

Xong đời!

Hàn Tá đau khổ nhắm mắt lại, trong lòng tràn ngập bi lương.

“Lần này ngươi hài lòng rồi chứ!

” Khâu Phi Long đứng dậy, nhìn Đỗ Cách, ánh mắt âm lãnh như đang nhìn một người chết.

“Đại công tử, ngươi đừng trách ta.

Duy Hòa bang là do ta và cha ngươi liên thủ thành lập, muốn 'Duy hộ' đạo nghĩa giang hồ thì phải dùng thủ đoạn sắt máu, ta làm vậy cũng là bất đắc dĩ.

Nói ra thì ngươi cũng là người của Thiết Chưởng bang, đã về rồi thì cũng nên làm tròn đạo hiếu, trước tiên hãy thay y phục của Duy Hòa bang vào đi!

Đỗ Cách cười cười:

“Lão gia tử vẫn chưa tỉnh, đợi khi ông ấy tỉnh lại, ta hy vọng ông ấy nhìn thấy một bang phái hoàn toàn mới.

“Phùng Thất, ngươi đừng khinh người quá đáng.

” Khâu Phi Long giận dữ quát.

“Quỳ cũng quỳ rồi, thay bộ đồ thì tính là gì?

Chẳng lẽ lại bắt ta phải dùng ngón tay của cha ngươi để uy hiếp thêm lần nữa sao?

Đỗ Cách nhìn Khâu Nguyên Lãng đầy tiếc nuối, lại cầm kiếm lên, ướm thử trên ngón tay lão:

“Sau này, khi ông ấy không cầm nổi đũa, hy vọng ông ấy đừng ghi hận đứa con trai này.

Hiệu ứng bậc thang ngược:

Khi bạn yêu cầu mục tiêu làm một việc quá đáng, sau đó lại yêu cầu họ làm một việc ít quá đáng hơn, họ sẽ dễ dàng chấp nhận hơn.

“Được, ta thay.

” Khâu Phi Long trừng mắt, mặt đỏ bừng vì tức giận, cảm thấy vô cùng nhục nhã:

“Hàn đường chủ, đi lấy giúp ta một bộ y phục tới đây.

Hàn Tá gật đầu.

“Bốn bộ.

” Đỗ Cách sửa lại:

“Bang chủ, Liễu đường chủ và cả vị đại phu này nữa cũng phải thay.

Liễu Thành nãy giờ không nói một lời.

Qua một đêm giao phong, ông đã sớm hiểu ra, đối mặt với Đỗ Cách thì thuận theo là cách tốt nhất, như vậy lão bang chủ còn đỡ phải chịu khổ.

Cả một đêm, cổ ông bị Đỗ Cách mài ra hơn mười vệt hằn rồi, thêm vài lần nữa chắc mài ra vết chai luôn, lúc đó bọn họ có thể đổi tên thành Thiết Cổ bang (Bang cổ sắt)

Đỗ Cách suy nghĩ một lát, nhìn Khâu Phi Long dặn dò:

“Đại công tử, ngươi là con cả nhà họ Khâu.

Lát nữa nếu có đường chủ nào về thăm lệnh tôn, ngươi phụ trách tiếp đón.

Ai đến thì người đó thay quần áo, không thay quần áo thì ta chặt ngón tay cha ngươi.

Còn sáu vị đường chủ nữa, mười ngón tay kiểu gì cũng đủ dùng.

Khâu Phi Long giận đến mức nhảy dựng lên:

“Phùng Thất, ngươi đừng có ép người quá đáng, cha ta đã ra nông nỗi kia rồi, còn mặc quần áo được sao?

Đỗ Cách nói:

“Khoác lên người cũng được.

Lão Khâu là biểu tượng của Duy Hòa bang, dù thế nào cũng phải làm gương.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập