Chương 31: Dành Tặng Bang Chủ Một Niềm Vui Bất Ngờ

Rất nhanh sau đó, đại phu vội vã chạy tới.

Ông ta bôi thuốc trị thương thượng hạng cho Khâu Nguyên Lãng, cầm máu sơ qua rồi sai người khiêng lão về phòng để tiếp tục chữa trị.

Từ đầu đến cuối, Đỗ Cách túc trực bên cạnh Khâu Nguyên Lãng không rời nửa bước.

Tay hắn cầm trường kiếm kề sát thân lão, ân cần chăm sóc, chốc chốc lại hỏi han đại phu về tình hình bệnh nhân.

Nếu không phải vì thanh kiếm đang gác trên cổ Bang chủ, người ngoài nhìn vào còn tưởng hắn là người thân thiết nhất của lão cũng nên.

Thấy Phùng Thất tự dấn thân vào nơi nguy hiểm, Vương Tam định mở miệng nói gì đó, nhưng cân nhắc một lát lại nuốt xuống, lẳng lặng đi theo Đỗ Cách.

Khâu Nguyên Lãng bị trọng thương, nếu mang theo lão bỏ trốn, người của Thiết Chưởng bang chắc chắn sẽ đuổi cùng giết tận.

Dọc đường xóc nảy, lỡ như Khâu Nguyên Lãng chết thì bọn họ càng không còn đường lui.

Chi bằng cứ tiến thẳng vào nội bộ Thiết Chưởng bang, tìm nơi yên tĩnh để lão dưỡng thương mới là kế sách an toàn nhất.

Phùng Thất luôn có thể đưa ra lựa chọn chính xác nhất trong thời gian ngắn.

So với hắn, suy nghĩ của mình quả thực vẫn còn quá nông cạn.

Thiết Chưởng bang là môn phái giang hồ, đệ tử trong bang bị thương là chuyện như cơm bữa, đại phu xử lý vết thương vốn đã quen tay hay việc.

Thế nhưng, vừa chữa trị vừa bị người ta kề kiếm vào cổ bệnh nhân thì đây là lần đầu tiên ông ta thấy.

Xưa nay chỉ có chuyện kề kiếm ép đại phu chữa bệnh thôi chứ.

Ngươi đã sợ hắn chết thì còn đâm hắn nhiều nhát như thế làm gì?

Đại phu gào thét trong lòng nhưng chẳng dám ho he nửa lời.

Bởi lẽ bên cạnh Đỗ Cách còn có một gã biến thái mắc chứng

"ái thủ"

, thi thoảng lại nhìn cái tay đứt lìa mà cười ngây ngô.

Hai kẻ hành xử quái gở như vậy dám xông vào hành thích, chắc chắn đầu óc không bình thường.

Lúc xử lý vết thương, đại phu nơm nớp lo sợ, chỉ sợ lỡ tay một chút thì không chỉ bị Đường chủ trách phạt, mà hai gã điên đang khống chế Bang chủ kia quay lại đâm cho ông một kiếm cũng nên.

"Đại phu, tay ông vững một chút.

Đây là Bang chủ của các ông đấy, nhất định phải cứu sống lão.

Nếu không, Thiết Chưởng bang coi như xong đời."

Đỗ Cách ân cần dặn dò đại phu, rồi quay sang quát Hàn Tá và đám người đang đứng sát sạt:

"Hai người các ngươi tản ra chút đi, che hết ánh sáng của đại phu rồi."

"Phùng Thất, ngươi còn lương tâm không hả?

Bang chủ đã đồng ý điều kiện của ngươi rồi, ngươi không thể thả lỏng một chút để đại phu chữa trị tử tế cho ngài ấy sao?"

Hàn Tá trừng mắt nhìn Đỗ Cách, phẫn nộ tột cùng.

"Hàn Đường chủ, liên minh giữa chúng ta còn rất mong manh.

Ta lo có kẻ xấu muốn hại ta hoặc Bang chủ, phá hoại cục diện tốt đẹp mà ta và Bang chủ vất vả lắm mới đạt được.

Đạo nghĩa cần dùng trường kiếm để gìn giữ, đây cũng là chuyện vạn bất đắc dĩ, mong các vị lượng thứ."

Đỗ Cách trầm ngâm một lát rồi nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Vương Tam liếc nhìn Đỗ Cách, âm thầm học hỏi thuật ăn nói của hắn, tiện thể kiểm điểm lại bản thân.

So với hắn, cách mình thể hiện tính cách

"Bệnh kiều"

có phần quá cứng nhắc, kém xa sự tự nhiên, nhuần nhuyễn của hắn.

Hắn nói năng, hành động cứ như thể Phùng Thất vốn dĩ có tính cách như vậy, khiến người ta không phục không được.

"Mẹ kiếp.

.."

Hàn Tá bị Đỗ Cách chọc tức đến mức tam thi thần nhảy dựng, thất khiếu bốc khói.

Tay gã nắm chặt chuôi kiếm rồi lại buông ra, hận không thể liều mạng lao lên chém Phùng Thất thành tám khúc, nhưng lại không dám ra tay.

Gã không gánh nổi trách nhiệm hại chết Bang chủ.

Bang chủ mà chết, Thiết Chưởng bang thực sự chấm hết.

"Hàn sư huynh, bình tĩnh chớ nóng, cứu Bang chủ trước đã."

Vị Đường chủ ít nói liếc nhìn Đỗ Cách, nhàn nhạt lên tiếng:

"Đợi Bang chủ tỉnh lại, tự ngài ấy sẽ xử lý mọi việc trong bang."

"Vị Đường chủ này quý danh là gì?"

Đỗ Cách nhìn gã, hỏi.

"Liễu Thành."

Người nọ đáp.

"Hóa ra là Liễu Đường chủ."

Đỗ Cách cười cười:

"Ta thấy Liễu Đường chủ điềm tĩnh, trầm ổn, đúng là người làm việc lớn.

Không biết chuyện đêm nay các vị đã thông báo cho các Đường chủ khác và người thân của Khâu Bang chủ chưa?"

Liễu Thành khựng lại một chút:

"Đã báo rồi."

"Bao giờ họ tới?"

Đỗ Cách hỏi tiếp.

"Gần thì ngày mai tới, xa thì ba năm ngày nữa."

Liễu Thành rất phối hợp, Đỗ Cách hỏi gì đáp nấy.

"Dự tính của Liễu Đường chủ chắc là tạm thời trấn an ta, đợi những người khác đến đông đủ rồi mới bàn bạc cách đối phó ta, đúng không?"

Đỗ Cách cười cười hỏi.

"Không dám."

Liễu Thành chỉ tay vào Khâu Nguyên Lãng đang hôn mê, nói ngắn gọn súc tích:

"Bang chủ đang ở trong tay ngươi."

"Con người không thể không ăn không uống.

Chỉ cần ăn uống là có cơ hội hạ độc.

Nhưng trên đời hiếm có loại độc dược nào kiến huyết phong hầu, khiến người ta mất khả năng hành động ngay lập tức, cho nên khả năng cao là ngươi sẽ không làm vậy.

"Đỗ Cách nhìn gã cười tủm tỉm:

"Vậy thì chỉ còn cách đợi lúc ta lơ là, bố trí nhân thủ ám sát, thừa cơ cứu Bang chủ ra.

Dù sao tinh lực con người cũng có hạn, không thể không ngủ.

Nói không chừng lúc này ngươi đã bố trí cung thủ ngoài cửa, chỉ đợi ta chợp mắt là bắn chết ngay.

"Vương Tam ngước mắt nhìn Liễu Thành, cân nhắc xem có nên đến lượt mình ra sân hay chưa.

Nhưng Đỗ Cách không ra hiệu, hắn cũng không dám manh động.

Từ lúc Đỗ Cách bất ngờ ra tay đến giờ, bọn họ luôn bị người giám sát, hai người chẳng có cơ hội nào để bàn bạc riêng.

Tình huống hiện tại không nằm trong kế hoạch, hắn muốn phối hợp cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Kỹ năng

"Kiều Chi Khủng Cụ"

có tác dụng phụ quá lớn, lỡ dùng ra làm hỏng việc tốt của Phùng Thất thì lại hỏng bét.

Thế nên hắn đành im lặng chờ đợi, dựa vào cánh tay đứt lìa để duy trì thiết lập nhân vật, âm thầm tăng điểm thuộc tính cho mình.

Liễu Thành mặt không đổi sắc:

"Ta sẽ không đem tính mạng Bang chủ ra mạo hiểm, ta không gánh nổi hậu quả nếu cung thủ thất bại."

"Lúc lão hôn mê, dĩ nhiên ngươi không dám mạo hiểm.

Vì thế ngươi mới nói đợi Bang chủ tỉnh lại sẽ tự xử lý công việc."

Đỗ Cách thao thao bất tuyệt như một thám tử lừng danh đã nhìn thấu mọi chuyện:

"Khâu Nguyên Lãng hôn mê thì mặc ta xoay vần, nhưng chỉ cần lão tỉnh lại, với công lực của lão, muốn tạm thời thoát khỏi sự khống chế của ta chắc không khó.

Nói không chừng các ngươi không chỉ triệu tập các Đường chủ mà còn đi mời thêm cao thủ, cốt để đảm bảo vạn vô nhất thất.

Dù sao lăn lộn giang hồ bao năm, ai mà chẳng có ba năm người tri kỷ có bản lĩnh tương đương chứ?"

"Thất tiên sinh đúng là người có tâm tư linh hoạt."

Liễu Thành cười lạnh, ngắt lời Đỗ Cách:

"Ta không có nhiều mưu mô chằng chịt như ngươi đâu.

Ngươi cứ yên tâm, đã là chuyện Bang chủ ưng thuận hợp tác với ngươi, thì trước khi ngài ấy tỉnh lại, sẽ không ai động vào ngươi."

"Trước khi Lão Khâu tỉnh lại thì không ai động vào ta à?"

Đỗ Cách cười hỏi.

Lão Khâu?

Gân xanh trên trán Liễu Thành giật giật, hắn nén cơn giận trong lòng:

"Đương nhiên."

"Thế nhỡ lão mãi mãi không tỉnh lại thì sao?"

Đỗ Cách quay đầu nhìn Khâu Nguyên Lãng đang hôn mê bất tỉnh, vẻ mặt đầy vẻ háo hức:

"Cứ như bây giờ, không tỉnh cũng chẳng chết, thế chẳng phải ta sẽ được kê cao gối ngủ kỹ cả đời sao.

"Bàn tay đang bôi thuốc của đại phu khẽ run lên một cái.

"Đệch mợ nhà ngươi!"

Liễu Thành siết chặt nắm đấm, định lao vào Đỗ Cách.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Đỗ Cách khẽ dịch chuyển lưỡi kiếm, động tác của Liễu Thành lập tức ngưng bặt.

Hắn hít sâu một hơi, mặt tái mét trừng mắt nhìn Đỗ Cách, cuối cùng cũng hiểu tại sao Hàn Tá cứ động một chút là nổi trận lôi đình.

Thằng cha này nói chuyện ngứa đòn quá thể!

"Thế mới đúng chứ.

Rõ ràng trong thâm tâm ngươi rất quan tâm Lão Khâu, cứ giả bộ điềm tĩnh làm gì?"

Dễ dàng phá vỡ phòng tuyến tâm lý của Liễu Thành, Đỗ Cách nhìn hắn bằng ánh mắt khích lệ:

"Liễu Đường chủ này, sức khỏe tâm lý của một người rất quan trọng, cần phải được 'duy hộ' thường xuyên.

Học tập Thiên Ma chúng ta đây này, có tình cảm gì cứ bộc lộ thẳng ra, sống thế cho đỡ mệt."

".

.."

Liễu Thành hít sâu, chẳng buồn nói thêm nửa lời với Đỗ Cách.

Vương Tam lặng lẽ bĩu môi.

Nếu không phải vì đánh không lại ngươi, ông đây cũng muốn tát cho ngươi hai cái.

"Duy hộ"

rõ ràng là từ khóa hệ hỗ trợ, sao vào tay ngươi lại trở nên bỉ ổi thế nhỉ?"

Cứ yên tâm, Lão Khâu giờ là đối tác của ta.

Ta còn phải cùng lão bắt tay gây dựng đại nghiệp.

Các ngươi muốn lão chết, ta cũng phải bảo vệ lão cho bằng được."

Đỗ Cách lắc đầu, khẽ thở dài.

"Không ai muốn Bang chủ chết cả."

Liễu Thành nghiến răng nghiến lợi nói.

"Ừm."

Đỗ Cách gật đầu, rồi đột ngột chuyển chủ đề:

"Hai vị Đường chủ, chi bằng chúng ta dành tặng cho Lão Khâu một niềm vui bất ngờ đi!

"Liễu Thành và Hàn Tá nhìn nhau, trong lòng cả hai đồng thời dấy lên dự cảm chẳng lành.

Liễu Thành run giọng hỏi:

"Bất ngờ gì?"

"Muốn rèn sắt thì bản thân phải cứng, Thiết Chưởng bang từ trên xuống dưới đã thối nát đến tận gốc rễ rồi."

Đỗ Cách nói:

"Chúng ta muốn 'duy hộ' đạo nghĩa, hòa bình, chính khí và sự ổn định của giang hồ, mà dựa vào danh tiếng hiện tại của Thiết Chưởng bang thì rõ ràng là không ổn.

Cho nên, chúng ta phải bắt đầu chấn chỉnh từ nội bộ, biến Thiết Chưởng bang thành một bang phái tích cực, đi lên, người người đều khen ngợi.

Ta cho rằng, cần phải thiết lập lại bang quy."

"Phải điều tra toàn bộ nhân sự trong bang, kẻ nào ức hiếp bá tánh thì xử tử công khai;

mấy cái trò cho vay nặng lãi, thuê nhân công không trả tiền.

dẹp bỏ hết.

Cưỡng đoạt dân nữ thì càng cấm tiệt, ai đã lỡ cướp rồi thì đưa hết về nhà người ta, kèm theo tiền bồi thường.

.."

"Thậm chí cả mảng kinh doanh cốt lõi nhất là vận chuyển đường thủy, ta thấy giá cả cũng nên giảm xuống một chút, cố gắng bình dân hóa.

.."

".

.."

Liễu Thành.

".

.."

Hàn Tá.

"Cái tên Thiết Chưởng bang nghe cũng không hay, sát khí nặng quá, không phù hợp với hình tượng mới là 'duy hộ' chính nghĩa giang hồ của chúng ta."

Đỗ Cách ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

"Chi bằng đổi tên luôn đi, đổi thành Duy Hòa bang, vừa đơn giản lại trực tiếp.

.."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập