Giao độc tan hết, Thường Khuê từ từ tỉnh lại.
Lê An Giang lúc này mới sực tỉnh, ngón tay điểm nhanh vào hư không mấy cái, kịp thời phong bế kinh mạch của hắn.
Thường Khuê cười khổ:
“Lê môn chủ, không cần giam cầm ta đâu.
Tiểu y tiên có ơn cứu mạng với ta, dù hắn muốn lấy đi thứ gì trên người ta cũ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập