[Họ tên:
Đỗ Cách]
[Mã số:
48699527]
[Tinh thần lực:
60]
[Xếp hạng hiện tại:
3000/3000]
[Từ khóa màn chơi:
Duy Hộ]
Bối Thứ]
[Kỹ năng thăng cấp:
Chưa có]
[Vật phẩm phái sinh:
Ngay khi Đỗ Cách mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là chuỗi dữ liệu lơ lửng này.
Xuyên qua lớp màn hình ảo, hắn lờ mờ nhìn thấy những thanh xà gồ, rui mè bám đầy bụi bặm phía sau.
Phong cách kiến trúc cổ kính này rõ ràng không thuộc về thời hiện đại.
Xuyên không?
Hay là đang mơ?
Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với vị chua loét hôi hám cứ vờn quanh mũi khiến người ta vô cùng khó chịu.
Đỗ Cách theo bản năng muốn ngồi dậy, nhưng cơn đau dữ dội ập đến toàn thân khiến hắn ngã phịch trở lại.
"Hít!
"Đỗ Cách rên lên một tiếng đau đớn.
Lúc này hắn mới cảm nhận được từ trên xuống dưới, từ lục phủ ngũ tạng cho đến da thịt, chỗ nào cũng như bị xé toạc, không nơi nào là không đau.
Vãi chưởng!
Đỗ Cách nhe răng trợn mắt, cơ thể này cứ như vừa bị mấy chục người quây đánh hội đồng vậy!
Tuy nhiên, cơn đau này cũng giúp hắn xác nhận một điều:
Hắn đã xuyên không thật rồi, tuyệt đối không phải nằm mơ.
Nếu là mơ thì đau thế này đã tỉnh dậy từ lâu.
Đỗ Cách thầm than:
Thời buổi này, cách thức xuyên không ngày càng thái quá, đến cả lúc đang ngủ cũng không tha.
“Đừng phí sức nữa, vết thương của cậu còn nặng hơn tôi, không tịnh dưỡng một tháng thì đừng hòng cử động.
” Một giọng nói ồm ồm vang lên từ bên cạnh.
Đỗ Cách quay đầu lại, thấy trên chiếc giường gỗ bên cạnh có một bệnh nhân khác đang nằm.
Mặt người nọ sưng vù như đầu heo, một bên lỗ mũi nhét miếng vải bẩn thẫm máu, đôi mắt híp lại vì sưng tấy đang liếc nhìn hắn, miệng thì cứ nhồm nhoàm nhai thứ gì đó không ngừng.
Gã còn một cánh tay cử động được, đang xé chiếc chiếu rơm dưới thân, liên tục tống những cọng lau sậy khô khốc vào miệng, cứ như thể đó là món ngon nhất trần đời.
Thế nhưng, nhìn cái biểu cảm nhăn nhó cố nuốt xuống của gã, Đỗ Cách thừa hiểu cái chiếu rơm đó chẳng ngon lành gì.
Lúc này, chiếc chiếu dệt bằng lau sậy kia đã bị gã gặm mất một mảng lớn vuông vức khoảng hai mươi phân.
Gia cảnh đã thảm đến mức phải ăn cả chiếu rồi sao?
Đỗ Cách đánh giá tình cảnh hiện tại, trong lòng dâng lên nỗi bi lương.
Chẳng lẽ kẻ mà hắn xuyên vào không những bị trọng thương mà còn nghèo đến mức cơm không có mà ăn?
Rốt cuộc hắn đã xuyên vào một kẻ như thế nào vậy?
Mở đầu này quá thảm khốc rồi!
Đỗ Cách tập trung nhìn lại bảng dữ liệu cá nhân trước mắt, thầm thấy may mắn.
Cũng may, hắn còn có
"bàn tay vàng"
Cái miệng của người kia vẫn không ngừng hoạt động, gã tiếp tục hỏi:
“Người anh em, từ khóa của cậu là gì?
Đỗ Cách sững sờ, theo bản năng nhìn vào hai từ khóa
"Duy Hộ"
và
"Bối Thứ"
trong hồ sơ cá nhân.
Tình huống gì đây?
Bảng dữ liệu này ai cũng có sao?
Không phải là bàn tay vàng độc quyền của hắn à?
Cái quái gì thế này.
“Đừng diễn nữa.
” Người nọ cười khổ sở, “Tôi tận mắt nhìn thấy cậu đoạt xá mà.
Đừng tin mấy lời giáo viên trường thường dạy, cái gì mà không được để lộ từ khóa của mình, toàn lừa người cả đấy.
Đây là trường mô phỏng thí luyện, không phải Chiến trường Dị Tinh thật sự.
Hợp tác thì mới có cơ hội cùng thắng.
Không hợp tác, với tình trạng cơ thể hiện tại của cậu, đợi tôi hồi phục rồi thì phút mốt là loại bỏ cậu ngay, tin không?
Trường mô phỏng?
Chiến trường Dị Tinh?
Lại là cái quái gì nữa?
Đỗ Cách càng lúc càng mơ hồ.
Hắn ghét cảm giác này, việc mất sạch thông tin đối với một kẻ xuyên không là điều cực kỳ bất lợi.
Đã cho xuyên không rồi, tại sao không cho hắn ký ức của nguyên chủ luôn đi?
Im lặng một lát, Đỗ Cách bình tĩnh lại, hỏi:
“Tiền đề của hợp tác là thẳng thắn, anh nói trước đi, từ khóa của anh là gì?
“Thẳng thắn?
Người nọ cười khẩy một tiếng, quơ quơ miếng chiếu rơm trong tay, “Tôi không ngừng ăn mấy thứ chiếu rơm khó nuốt này, gợi ý rõ ràng như thế mà cậu không đoán ra từ khóa của tôi là gì à?
Đỗ Cách thâm trầm đáp:
“Con người ai cũng biết ngụy trang.
“Lại là cái lý thuyết của bọn trường thường.
” Người nọ nhìn Đỗ Cách với vẻ không thể tin nổi, tức quá hóa cười, “Tôi phục cái mạch não của cậu thật đấy.
Tôi gặm cái chiếu rơm mà chó còn chê này chỉ để lừa cậu à?
Cậu tưởng cậu là ai?
Từ khóa liên quan đến ăn uống?
Đỗ Cách dựa vào từ khóa của mình, liên tưởng một chút rồi dò xét hỏi:
“Đói không kén ăn?
“Kén cái con khỉ nhà cậu, giả ngu thì cũng vừa vừa thôi.
” Người nọ nổi giận mắng, “Từ khóa của ông đây là Thao Thiết.
“Thao Thiết?
Đỗ Cách ngạc nhiên lặp lại.
“Đúng.
” Người nọ đắc ý, rung rung cọng cỏ trên tay, “Chỉ cần không ngừng ăn là có thể trưởng thành nhanh chóng, một trong những từ khóa xịn nhất đấy.
Trước khi đoạt xá, thương thế của tôi cũng ngang ngửa cậu, tôi quất hai bát cơm, lại thêm một miếng chiếu, giờ đã có thể ngồi dậy được rồi.
Người anh em, hai ta hợp tác, cậu vớ bở rồi đấy.
Nếu không, với cái thương thế này của cậu, mười phần thì chín phần là không qua khỏi đâu.
Đỗ Cách nhìn hai cái bát rỗng trước mặt gã, lại nhìn sang bên giường trống trơn của mình, hắn chẳng bận tâm việc tên kia ăn trộm phần ăn của mình, mà dồn sự chú ý vào trọng tâm câu nói:
Thao Thiết, chỉ cần ăn liên tục là có thể trưởng thành nhanh chóng.
Có vẻ như từ khóa chính là yếu tố then chốt để phá giải cục diện.
Đỗ Cách thầm nghĩ, từ khóa của hắn là
Nếu Thao Thiết là ăn, vậy thì Duy Hộ và Bối Thứ.
Trong đầu hắn hiện lên ý nghĩa của hai từ này:
[Duy Hộ:
Duy trì, bảo hộ, giữ cho không bị phá hoại;
Từ gần nghĩa:
Sửa chữa, bảo dưỡng, che chở.
[Bối Thứ:
Đâm sau lưng, đâm lén;
Phản bội, đánh lén.
Trước khi xuyên không, Đỗ Cách học khoa Văn, nên hắn nắm rất rõ nghĩa của mấy từ này.
Nếu Thao Thiết là ăn để mạnh lên, thì suy rộng ra, mấu chốt để hắn trưởng thành hẳn là
người khác.
Nhưng đã là Duy Hộ, tại sao từ khóa thứ hai lại là Bối Thứ?
Hai thứ này lẽ ra phải xung đột với nhau chứ!
Khoan đã, tên kia vừa rồi chỉ nói một từ khóa.
Đỗ Cách nhìn người nọ, hỏi một câu lập lờ nước đôi:
“Còn gì nữa không?
“Còn gì là còn gì?
Người nọ hỏi ngược lại, ngay sau đó gã cười lạnh, “Người anh em, đừng tham quá, bây giờ tôi mới là người nắm quyền chủ động.
“Từ khóa của tôi là Duy Hộ.
” Thấy đối phương chỉ nói một từ khóa, Đỗ Cách cũng giấu đi một cái.
Hắn mù tịt thông tin, chẳng biết đối phương có mưu đồ gì không, nhưng moi được chút tin tức nào từ gã, dù thật hay giả, cũng tốt hơn là tự mình mày mò trong bóng tối.
Dùng một từ khóa để lấy lòng tin của gã là đủ rồi.
Hơn nữa, cái loại từ khóa cần sự kín đáo để phát huy hiệu quả bất ngờ như
thì không cần thiết phải nói ra.
Đỗ Cách thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị gã truy hỏi thì sẽ bịa đại một từ nào đó.
“Duy Hộ?
Nhưng người nọ hoàn toàn không có ý định truy hỏi thêm, mắt gã sáng rực lên, ráng sức nuốt miếng chiếu trong miệng xuống, “Từ khóa hệ hỗ trợ, tuyệt vời!
Quả nhiên là đối tác trời ban, không uổng công tôi đuổi theo cậu đoạt xá vào tận đây.
Cậu bảo kê tôi, tôi liều mạng ăn, anh đây sẽ gánh cậu, đánh bay tất cả bọn chúng ra ngoài.
Đối phương không hề có ý định nói ra từ khóa thứ hai, chẳng lẽ gã chỉ có một từ khóa?
Xem ra, gã vẫn còn giấu bài, cái này còn cần kiểm chứng thêm.
Đỗ Cách cười gượng một tiếng, làm thân:
“Đại ca, anh tên gì?
Người nọ đáp:
“Phùng Cửu.
“Tên thật á?
Đỗ Cách hỏi.
“Đương nhiên là tên của cái xác này rồi.
” Phùng Cửu cười khẽ, “Người anh em, giao tình của chúng ta chỉ giới hạn trong lần mô phỏng này thôi, mỗi bên lấy thứ mình cần, ra khỏi trường mô phỏng thì đường ai nấy đi, hiểu không?
“Hiểu.
” Đỗ Cách gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Đây là lần thứ hai Phùng Cửu nhắc đến trường mô phỏng.
Kết hợp với tình hình hiện tại, Đỗ Cách suy đoán trường mô phỏng có khả năng rất cao là chỉ thế giới này.
Mô phỏng ra một thế giới chân thực để con người chơi trò chơi sao?
Đỗ Cách quan sát môi trường xung quanh.
Kiến trúc, mùi vị, và cả cảm giác đau đớn trên cơ thể.
Mọi thứ sống động như thật.
Một thế giới chân thực đến mức này, nếu là ảo, thì trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới bên kia phải cao đến mức nào?
Nếu là trò chơi thì chắc phải có nút thoát game chứ nhỉ!
Đỗ Cách nhìn lại bảng nhân vật của mình, không tìm thấy nút thoát, nhưng lại phát hiện một chỉ số vừa thay đổi.
Mục xếp hạng hiện tại vốn là 3000/3000, giờ đã biến thành 1115/1213.
“1213?
Đỗ Cách lẩm bẩm trong vô thức.
“Sáu phần mười số kẻ đen đủi đoạt xá thất bại đấy!
” Phùng Cửu cảm thán một tiếng, nhìn sang Đỗ Cách, “Người anh em, phải nói là với tinh thần lực của cậu mà vớ được một cái xác bị thương nặng thế này vẫn đoạt xá thành công, đúng là quá may mắn.
Tỷ lệ đào thải sáu mươi phần trăm?
Đỗ Cách bám theo trọng tâm câu nói của gã, tiếp tục moi tin:
“Anh Cửu, anh bảo hai ta hợp tác thì có thể loại bỏ được người khác không?
“Chắc chắn được.
” Phùng Cửu nhe răng trợn mắt tiếp tục gặm chiếu, “Từ khóa của anh đây là Thao Thiết, đại diện cho việc nằm không cũng thắng, cộng thêm cái Duy Hộ của cậu, không vào được top 10 thì đúng là thiên lý bất dung.
Yên tâm đi, tôi vào được top 10 thì chắc chắn cũng kéo cậu vào được.
Chứ không thì, với cái từ khóa Duy Hộ nhạt nhẽo của cậu, có mà trưởng thành vào mắt.
“Anh Cửu, trăm sự nhờ cả vào anh.
” Đỗ Cách nặn ra một nụ cười, “Anh Cửu, không biết thân phận của hai kẻ xui xẻo bị chúng ta đoạt xá này là gì nhỉ?
Anh nói qua cho tôi biết với, tôi cái gì cũng không hiểu, sợ bị lộ tẩy mất.
“Cậu không có ký ức?
Phùng Cửu ngạc nhiên hỏi.
Quả nhiên, chỉ có mình hắn là không có ký ức, đúng là hố cha mà!
Đỗ Cách thầm mắng một tiếng, ủ rũ nói:
“Một chút ký ức cũng không có, tôi chẳng biết đã xảy ra vấn đề ở đâu.
Phùng Cửu nhìn Đỗ Cách đầy thương hại, miệng tặc lưỡi:
“Có thể là do cái xác cậu xuyên vào bị thương quá nặng, chết ngay lúc đoạt xá nên ký ức mới bị mất!
Trường mô phỏng từng xảy ra trường hợp này rồi.
Cũng may cho cậu là gặp được tôi, nếu không, cầm một cái từ khóa hỗ trợ lại còn mất trí nhớ, cậu sống sao nổi?
Phù!
Đỗ Cách thở phào nhẹ nhõm, cười khổ:
“Chắc do số đen thôi!
“Gặp tôi là cậu đỏ vận rồi.
” Phùng Cửu nhổ toẹt đám bã chiếu không nuốt trôi ra ngoài, chửi đổng:
“Mẹ kiếp, khó ăn vãi chưởng.
Đợi cơ thể hồi phục, không ăn sơn hào hải vị từng bữa thì đúng là có lỗi với cái sự khổ sở gặm chiếu hôm nay của ông.
Gã lại xé một miếng chiếu nữa nhét vào mồm:
“Tên của cậu ở thế giới này là Phùng Thất, tôi là Phùng Cửu.
Thân phận của chúng ta là bồi luyện cho mấy vị thiếu gia và đệ tử Phùng gia.
Đỗ Cách nghi hoặc:
“Bồi luyện?
“Thực chất là bao cát sống.
” Phùng Cửu lại nhổ toẹt một miếng bã, “Mấy tên thiếu gia đó căn bản không coi bồi luyện là người.
Nếu không cậu nghĩ tại sao chúng ta lại bị thương nặng thế này?
Nhưng mà, kể ra chúng ta cũng được hời, nếu bọn họ không bị đánh thừa sống thiếu chết thì chúng ta đâu có dễ dàng đoạt xá như vậy.
Bao cát?
Mặt Đỗ Cách lập tức đen sầm lại, quả nhiên vẫn là một khởi đầu bi thảm.
Hắn hỏi tiếp:
“Anh Cửu, còn thông tin quan trọng nào nữa không?
“Nửa năm sau, Kiều Gia Thánh Địa sẽ mở ra, lúc đó sẽ tổ chức Võ Lâm Đại Hội lần thứ mười, tuyển chọn những thanh niên ưu tú trong võ lâm tiến vào thánh địa tìm bảo vật.
Đây hẳn là tuyến nhiệm vụ chính của thế giới này.
Chúng ta phải tìm cách tham gia Võ Lâm Đại Hội, bám sát tuyến chính thì mới có khả năng đạt thứ hạng cao.
” Phùng Cửu nhìn Đỗ Cách, nghiêm túc nói, “Đám công tử và đệ tử chân truyền của Phùng gia đang chuẩn bị chiến đấu cho Võ Lâm Đại Hội nên mới ra tay tàn nhẫn hành hạ đám bồi luyện chúng ta, khiến chúng ta ra nông nỗi này.
Việc cấp bách trước mắt là phải tìm cách trốn khỏi Phùng gia, nếu không sớm muộn gì cũng bị bọn chúng đánh chết.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập