Không khí luân chuyển, từng dòng năng lượng được chắt lọc thông qua Đạo tâm và chuyển vào căn nguyên không ngừng.
Cơ thể cũng được cường hóa một cách chậm rãi và chắc chắn, tâm niệm vẫn đang trong quá trình ngày càng cường đại lên.
Thời đại của tu sĩ dường như đã đi đến đoạn cuối cùng, nhưng rất nhiều người vẫn chưa hề từ bỏ giai đoạn hưng thịnh đó, họ đang cố gắng bám víu vào một niềm hi vọng xa vời – rằng thế hệ tiếp theo có thể vực dậy cả một lịch sử.
Không để tu tiên giả trở thành một giai thoại, phần lịch sử này sẽ không trở thành một truyền thuyết.
Nó vẫn sẽ sống mãi.
Bầu trời trong xanh mát mẻ, một dáng người cao gầy với gương mặt có phần khôi ngô và mái tóc đen dài được cột cao.
Hắn là một tu tiên giả đang trong giai đoạn tu luyện, và đồng thời nhiệm vụ hắn được giao cũng là trở thành một lớp bảo vệ tại nơi đây.
Bảo vệ Minh Sơn Môn khỏi các thế lực ngoại lai, có thể là các chủng loài bán nhân khác, ma thú, hoặc đơn giản là các tu sĩ không thuộc về Minh Sơn Môn mang theo dự định không lành khi đến đây.
Một thanh trường kiếm màu xanh biếc cắm trên thân cây gần đó, lưỡi kiếm sắc bén được chạm khắc tinh tế và trên đó có dòng chữ “Kim Thiên Tâm” sáng loáng.
Kim Thiên Tâm vừa là tên thanh kiếm, vừa là tên của hắn.
Kể từ khi Minh Sơn Môn tái thiết lập sau sự kiện Đại diệt chủng thì tứ đại gia tộc cũng hoàn toàn hợp nhất về Tiên Huyệt Tông.
Hiện tại Minh Sơn Môn chỉ còn duy nhất một tông môn chính là Tiên Huyệt Tông, nhưng các gia tộc nhỏ thì vẫn còn khá nhiều rải rác xung quanh.
Cũng giống như suy nghĩ của tất cả những kẻ khác, dù là tông môn hay gia tộc cũng đặt nặng sức ảnh hưởng của tu sĩ lên mức cao nhất, đó cũng là lý do họ cử những cá nhân thuộc tầng lớp cao nhất chỉ để canh giữ cho thế hệ trẻ có đủ không gian phát triển.
“Chuyện gì?
Kim Thiên Tâm rít một hơi sương lạnh và chậm rãi mở mắt, hắn liếc nhẹ vào người vừa len lén xuất hiện trước mặt mình.
“A!
Huynh trưởng đúng là cường đại, ta đã rất cẩn thận tiếp cận nhưng huynh vẫn có thể phát giác dễ dàng.
Chất giọng ngọt ngào vang lên, một mùi hương thơm mát chui vào mũi Kim Thiên Tâm và hắn bỗng có chút nghẹn trong cuống họng mình.
Thân ảnh nhỏ nhắn trước mắt hắn đang khoác trên mình một bộ váy dài màu xanh lam, làn da trắng sáng sạch sẽ cùng với gương mặt tinh xảo, đôi mắt to tròn, cái miệng nhỏ xinh và mái tóc bồng bềnh màu mận chín.
Khí chất tuy rằng không quá kiều diễm nhưng lại mang lại cảm giác rất thuần tuý, nàng là một trong những thiên tài của thế hệ trẻ – cũng chính là niềm hy vọng cho tu tiên giới vào thời điểm này.
Tuyết Hương Lan là tên của nàng, một đôi vòng tay màu trắng như tuyết khẽ rung lắc nhẹ và nụ cười xinh xắn vẽ lên khuôn mặt nàng.
“Hương Lan sư muội không nên ra ngoài này, đây là vùng tiếp giáp chiến trường.
Kim Thiên Tâm cố không để giọng nói của mình có chút dao động, nhưng hắn cũng không khỏi thở dài trong lòng vì vị sư muội có bản tính tinh nghịch này.
“Chiến trường gì chứ?
Cũng đã hơn mười năm rồi, nhóm tiền bối và các sư huynh cũng quá mức cẩn thận rồi đó.
Tuyết Hương Lan bĩu môi và ngạo nghễ bước đi, nàng dường như đang có ý định tiến ra khỏi Minh Sơn Môn.
Xoạt!
Kim Thiên kiếm rời khỏi thân cây và phóng thẳng đến trước mặt Tuyết Hương Lan rồi dừng lại trước mặt nàng.
“Mong sư muội hiểu cho ta, hãy trở về chăm chỉ tu luyện.
“Tu luyện!
Tu luyện!
Bọn muội tu luyện mỗi ngày cũng sắp điên rồi!
Tuyết Hương Lan không ngừng lại mà thậm chí còn tăng tốc, khí tức Chi nhân cảnh trung kỳ bộc phát dữ dội và cơ thể nàng bật mạnh về trước.
“Đúng thật là…”
“Không muốn!
Kim Thiên Tâm lắc nhẹ đầu và nhìn vào Tuyết Hương Lan đang bị trói bởi một chuỗi dây năng lượng, hắn chỉ cảm giác bản thân đã trở thành người trông trẻ chứ không còn là tu sĩ nữa rồi.
“Sư muội còn quá yếu, chưa đủ sức để nhìn ngắm thế giới bên ngoài đâu.
Hãy trở về chăm chỉ tu luyện đến khi bản thân đầy đủ thực lực, lúc đó ta sẽ rất sẵn lòng mở cổng.
“Hiện giờ muội đã đột phá đến Nhị Đạo cảnh trung kỳ, huynh còn lo lắng gì nữa cơ chứ?
Tuyết Hương Lan càng dẫy dụa mạnh hơn, nhưng sợi dây năng lượng của Kim Thiên Tâm cũng không dễ phá đến thế.
Nhị Đạo cảnh trung kỳ có thể là thuộc nhóm tu vi cực cao trong thế hệ của muội, nhưng thế giới bên ngoài có những tồn tại mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Ít nhất phải đạt đến Tam Đạo cảnh hậu kỳ thì ta mới có thể cho phép.
“Tam Đạo cảnh hậu kỳ?
Sư huynh không phải là muốn muội sao khi trở thành bà lão thì mới cho muội ra ngoài chứ?
Kim Thiên Tâm lắc đầu, hắn hiện tại cũng chỉ hơn bốn mươi tuổi mà thôi.
Với thiên phú của Tuyết Hương Lan thì nàng thậm chí có thể đạt đến Tứ Đạo cảnh trước tuổi bốn mươi.
Đó là chưa tính đến trường hợp nàng phục dụng đan dược để đề thăng cảnh giới.
“Tóm lại là không!
Cổ tay xoay nhẹ, Kim Thiên Tâm quăng Tuyết Hương Lan bay thẳng vào phía trong và lần nữa ngồi xếp bằng lại.
Thế hệ trẻ hiện tại hoàn toàn chẳng nhận thức được sự nguy hiểm của thế giới bên ngoài, cũng bởi vì lãnh đạo Minh Sơn Môn hiện tại đã cho phong bế hoàn toàn và không hề có sự giao thiệp với bên ngoài.
Bản thân Kim Thiên Tâm cũng có mong muốn được nhìn thấy thế giới bên ngoài, hắn cũng muốn bản thân được va chạm và ma luyện với những kẻ mạnh khác.
Nhưng hiện tại vẫn chưa thể được.
“Sư huynh…”
Tuyết Hương Lan rên rỉ, nàng thật lòng đang cảm thấy rất bí bách.
Cảm giác như thể bản thân bị giam lỏng và mỗi ngày đều phải lặp đi lặp lại việc tu luyện nhàm chán.
“Không được!
“Có gì đó!
Kim Thiên Tâm lập tức biến sắc, hắn đứng thẳng dậy và ánh mắt nhìn chằm chằm về một phương trời rộng lớn.
Có gì đó rất khủng khiếp đang di chuyển đến đây.
Khí tức này… tu sĩ!
Và cảnh giới hoàn toàn cao hơn hắn!
Kim Thiên kiếm bay về tay, Kim Thiên Tâm lao thẳng lên bầu trời và một luồng khí lạnh bắn thẳng về phía hắn.
Oành!
“Lùi lại!
Kim Thiên kiếm được bao bọc bởi một lớp băng bị đánh bay đi một đoạn dài, trên bầu trời hiện lên một thân ảnh cao to với mái tóc đen dài xõa tung bay trên nền gió.
“Tiền bối tu vi không hề thấp, cũng không mang theo sát khí, tại sao lại cố gắng xâm nhập vào phạm vi Minh Sơn Môn này.
Kim Thiên Tâm thẳng lưng nói lớn, hắn là một tu sĩ Tứ Đạo cảnh hậu kỳ đang có nhiệm vụ cai quản khu vực biên giới Minh Sơn Môn, và một kẻ tu sĩ xa lạ với khí tức hoàn toàn áp đảo hắn đang tiến vào khu vực này, bỏ qua toàn bộ những lời cảnh báo và dường như có dấu hiệu muốn gây sự.
Đây không thể nghi ngờ là một sự khiêu chiến trắng trợn, chưa kể đến việc tại nơi đây đang có một vị sư muội thuộc thế hệ tiềm năng của Minh Sơn Môn.
“À thì…”
Hàn Tư Không vuốt nhẹ trán mình, cậu cũng không thể nói rằng bản thân ghét bị hỏi tới hỏi lui nên mới chọn cách bay thẳng vào Minh Sơn Môn được.
Hiện tại dường như đối phương đang hiểu lầm rằng cậu tới để gây chiến thì phải.
Hiện tại Hàn Tư Không cũng có chút ngứa ngáy tay chân, cậu muốn thử sức xem bản thân hiện tại đang sở hữu lực lượng mạnh đến thế nào, nhưng đối phương cũng chỉ là Tứ Đạo cảnh hậu kỳ mà thôi.
Hiện tại Hàn Tư Không lại cao hơn quá nhiều, không thể thử với người này được.
Không biết nơi đây hiện tại có ai cùng cảnh giới với cậu để có thể kiểm nghiệm bản thân hay không.
Mắt nhắm chặt, thần thức trải mạnh ra và toàn bộ Minh Sơn Môn đều bị cậu quét ngang một lượt.
Có khoảng bốn luồng khí tức mạnh mẽ phản ứng lại với Hàn Tư Không, nhưng cao nhất cũng chỉ là Thất Đạo cảnh trung kỳ mà thôi.
Minh Sơn Môn hiện tại chỉ còn lại những cá nhân này thôi sao.
Hai tay giơ cao lên trước mặt, Hàn Tư Không bóp chặt vào không gian và từng cơn gió rít mạnh mẽ dần dần xuất hiện.
“Không ổn!
Kim Thiên Tâm hét lớn, hắn vung tay và lực lượng toàn diện của Tứ Đạo cảnh hậu kỳ tuông thẳng ra ngoài.
Hắn phải dùng cả sinh mạng để ngăn cản kẻ này.
Bốn vòng Đạo cảnh luân chuyển sau lưng và miệng hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Èo!
Không gian bị bóp méo một cách khó coi và Hàn Tư Không vẫn đứng rất ung dung giữa hư không, cậu đưa mắt nhìn xuống và rất nhanh trông thấy một dáng người nhỏ nhắn đang run rẩy không ngừng phía dưới nền đất.
“Nhị Đạo cảnh trung kỳ?
Cũng không quá tệ đối với một cô bé còn rất trẻ tuổi như thế, tu vi này có thể nói lên rằng nàng là một thiên tài thứ thiệt về mặt tu luyện.
Cảnh giới Bát Đạo cảnh đã thuộc về một đẳng cấp khác hẳn những tu sĩ khác, giờ đây Hàn Tư Không đã có thể nói rằng bản thân cậu không còn thuộc về thế giới phàm trần nữa.
Áp lực của Eilrine đã phần nào chẳng thể ảnh hưởng được đến cảnh giới này nữa, và giờ đây tuổi thọ cùng cơ thể cậu đã chuyển biến trở nên ngang hàng với tiên tộc Bát Linh cảnh – một cấp độ rất cao đối với cả những bán nhân loại sinh sống tại Eilrine.
Ngưng dòng suy nghĩ trong vài giây, Hàn Tư Không hướng mắt về người đang rất chật vật chống đỡ với khí tức toả ra từ đòn vừa rồi của cậu.
Mặc dù cũng chẳng phải Hàn Tư Không tấn công gì cả, nhưng chỉ cần dao động cực nhỏ trong lúc hành động thì cậu đã có thể khiến những tu sĩ cảnh giới yếu hơn trọng thương nặng, thậm chí mất mạng.
“Nếu tiền bối ngài có vấn đề gì với Minh Sơn Môn, có thể tìm đến các trưởng lão cao tầng nơi đây.
Cũng không nhất thiết phải hạ mình ra tay với những kẻ thấp kém như bọn ta.
“Ồ?
Hàn Tư Không cau nhẹ mày lại, cậu đã lan tỏa thần thức tác động vào những trưởng lão cao tầng ở nơi sâu Minh Sơn Môn nhưng lại chẳng có bất kỳ ai đáp trả.
Điều đó cũng có thể coi là bọn họ đang sợ hãi?
Hay là đang có kế hoạch gì đó?
Bản thân cậu đến đây với mong muốn tìm hiểu tình hình tại đây, từ đó tìm cách giúp đỡ những người xứng đáng.
Dù sao Hàn Tư Không cũng rất muốn nhanh chóng tống khứ đi 18 đơn vị vật phẩm còn tồn tại nơi không gian lưu trữ kia.
Cũng không thể để cho những người ở đây biết được dự định đó của cậu, vì thế nên cách tốt nhất là tập hợp một hội nhóm đông đủ các cá nhân xứng đáng lại với nhau.
Và đó cũng sẽ trở thành nơi Hàn Tư Không có thể dùng để tựa lưng mỗi khi mệt mỏi với thế giới bên ngoài kia.
Cậu đang mong muốn thành lập một nơi chốn, không phải chính đạo, cũng chẳng phải ma đạo.
Chỉ là tập hợp những kẻ sống vì lý tưởng của bản thân mình.
Và nơi đó sẽ là nhà của chính cậu.
Tuyết Hương Lan run rẩy trong lời nói, nàng thậm chí còn chẳng đủ sức để đứng thẳng người mà phải quỳ rạp dưới nền đất dơ bẩn.
Đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận nguồn uy áp thậm chí còn mạnh mẽ hơn các trưởng môn có tu vi Lục Đạo cảnh hậu kỳ của Minh Sơn Môn, ngay cả trong Tiên Huyệt Tông cũng chưa từng xuất hiện áp lực khủng bố đến thế này.
Đây chính là minh chứng cho thực lực của người đang hiện diện trên bầu trời nơi đây, có thể cũng chính là một vị Thất Đạo cảnh!
Đôi mắt bị bao quanh bởi một tầng nước mỏng, nàng còn chẳng đủ dũng khí để nhìn lên phía trên kia.
“Đ-Đây chính là sức mạnh của cường giả sao?
Tuyết Hương Lan cố không để bản thân bất tỉnh, nàng nhắm chặt mắt lại và cơ thể căng cứng đến tối đa.
Phía trên bầu trời, Hàn Tư Không thở dài một hơi.
Cậu chẳng có đủ tiên pháp để làm gì cả, chỉ có thể sử dụng sức mạnh của cảnh giới Bát Đạo cảnh để thị uy mà thôi.
Điều này cũng khiến bản thân Hàn Tư Không có chút rầu rĩ.
Nếu trực tiếp tế ra tám vòng Đạo cảnh thì sẽ hơi phiền phức một chút, như thể một kẻ lạ mặt chạy đến trước nhà của cậu với một thanh kiếm sắc bén cầm sẵn trên tay.
Có thể coi là hành động uy hiếp công khai.
Cậu đành phải nhanh chóng tạo ra Tiên thuật cho bản thân mình, để có thể đa dạng trong chiến đấu và ít ra làm màu vẫn tốt hơn hiện tại rất nhiều lần.
“Thôi kệ, mình cũng không muốn chạy lung tung gây thù tùm lum.
Hàn Tư Không lắc nhẹ cổ tay và không gian trở lại trạng thái hoàn toàn bình thường, đôi mắt đen chớp nhẹ và cơ thể cậu nhanh chóng hạ xuống tiếp đất một cách nhẹ nhàng.
“Minh Sơn Môn từ khi nào lại trở nên hoang vắng như thế này?
Hàn Tư Không khoanh tay sau lưng và giả vờ bản thân là một kẻ vừa trở về quê nhà sau nhiều năm xa cách.
Mặc dù thực tế cũng gần như là thế.
“Tiền bối là người Minh Sơn Môn?
Kim Thiên Tâm cúi đầu và hỏi dò, hắn có thể cảm nhận rất rõ sự cường đại của người trước mặt mình.
Mặt dù gương mặt và vóc dáng là của một thanh niên cao to với cơ bắp đồ sộ nhưng khí tức lại rất trầm ổn.
Người này, tuyệt đối là một cường giả ở đỉnh cao!
“Bẩm tiền bối, từ hơn hai mươi năm trước thì Minh Sơn Môn đã mất đi thời đại hưng thịnh của mình.
“Vậy sao?
“Vãn bối cả gan hỏi tiền bối ngài là thuộc về thế lực nào ở Minh Sơn Môn được chứ ạ?
Kim Thiên Tâm mồ hôi chảy dài, hắn đang thầm cầu nguyện trong lòng rằng vị tiền bối cường đại này không phải kẻ thù của Tiên Huyệt Tông hay là người Tôn gia.
Trường hợp tệ nhất là người này liên quan đến Lâm gia – gia tộc đã bị huỷ diệt chỉ trong một đêm bởi thế lực thần bí mà không có bất kỳ một dấu vết nào để lại.
“Hmm~ Ngươi đã từng nghe về Lâm gia?
“Ặc!
Trường hợp tệ nhất đã xảy ra, Kim Thiên Tâm cảm giác trái tim mình dường như đã biến mất.
Hắn cúi đầu càng sâu và trong đôi mắt chứa đựng nồng nặc sự hối hận.
Lần này, toang thật rồi!
Tại sao mình lại hỏi chuyện này chứ?
Nhưng nếu không hỏi mà để tiền bối gặp các trưởng lão thì chuyện sẽ càng khó giải quyết hơn nữa, thậm chí có thể liên luỵ đến những mầm non đang được bảo vệ tại Minh Sơn Môn.
Kim Thiên Tâm nuốt ực một ngụm nước bọt, hắn hít sâu một hơi và nói với tư thế sẵn sàng đón nhận cơn giận từ Hàn Tư Không.
“Lâm gia đã không còn tồn tại tại Minh Sơn Môn vào hơn ba mươi năm về trước rồi, thưa tiền bối.
“Vậy sao.
Hàn Tư Không đáp lại một cách hờ hững, dù sao cậu cũng chỉ hỏi để giả tạo thân phận mà thôi.
Nhưng mỗi khi nhắc về Lâm gia thì phần nào đó trong thâm tâm vẫn khiến cậu có cảm giác khó chịu, đau đớn cùng buồn bã.
Bước một chân về trước và cậu lập tức xuyên qua hư không thẳng đến vùng cực sâu bên trong Minh Sơn Môn, Hàn Tư Không cố đánh bay những cảm xúc cũ ra khỏi tâm trí và hướng bản thân về một tương lai khác.
Quá khứ là không thể thay đổi, tương lai, là thứ duy nhất có thể chuyển dời.
Kim Thiên Tâm như thể thoát khỏi địa ngục môn, hắn thở phào và ngoắc tay ra hiệu cho Tuyết Hương Lan cùng nhanh chóng đuổi theo vị tiền bối bí ẩn kia.
“Im lặng, muội chỉ cần điệu thấp và làm theo huynh thôi.
Được chứ?
Tuyết Hương Lan gật đầu, hiện tại nàng chẳng còn có thể bày ra cái tính cách tinh nghịch như trước được nữa.
Đùa giỡn trước mặt vị cường giả này chẳng khác nào tìm đường chết, và nàng chưa muốn chết chút nào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập