Cách phía bắc một khoảng xa đến cuối chân trời tồn tại hai thân ảnh, một nữ tử váy áo đỏ rực như máu cùng với mái tóc cũng mang màu đỏ thuần khiết, một thanh đại kiếm lơ lửng trên lưng màu đen sậm với chuôi kiếm màu đỏ, đồng thời phía sau lưng nàng đang phát sáng bảy vòng Đạo cảnh đồng nghĩa với Thất Đạo cảnh, dựa theo ánh sáng yếu ớt của vòng Đạo cảnh thứ bảy mà ta có thể đoán rằng nàng chỉ là Thất Đạo cảnh sơ kỳ mà thôi.
Thân ảnh còn lại là một thân người bị màn sương đen che lấp, một đôi mắt trắng xoá phát sáng nhìn thẳng vào một phần cổ mộ bị lộ ra.
Cả hai người đều đang lăng không giữa trời, làn gió thổi nhè nhẹ khiến tà váy của huyết sắc nữ tử bay lên và lộ ra một cặp đùi trắng nõn, trên đùi trái thon gọn có một hình vẽ như một tia sét dài khoảng hai gang tay bao trọn cả phần đùi trong.
Con ngươi màu đỏ sẫm của nàng liếc về bóng người đang đầm mình trong làn sương đen như thể một ngọn lửa âm ỉ kia, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra.
“Ngươi vứt bỏ chìa khoá ở nơi đây?
Cái bóng đen như thể vừa gật đầu, ánh mắt của nó sáng lên và nhanh chóng lóe đi.
Màn sương đen dần tan và hiện ra một người gầy gò đến đáng sợ, như thể chỉ còn mỗi bộ xương được bao bọc trong làn da đen bẩn.
Những vết nứt trên khuôn mặt chỉ còn hộp sọ cũng nhiều một cách khủng khiếp, hàm răng màu nhiều vết ố rỉ mở ra và một làn sương đen được phun ra.
“Ngài ấy đã vứt bỏ nơi đây, nó.
Âm thanh vang lên như tiếng nghiến răng nhưng lại theo vần điệu và tạo ra từ ngữ, mặc dù rất khó nghe nhưng cũng không đến mức không thể nghe ra thanh âm gì.
Đôi mi dài của huyết sắc nữ tử khép lại, một làn năng lượng màu đỏ tuôn ra từ cơ thể nàng bao trùm cả một khu vực rộng lớn.
Thao túng năng lượng cả một vùng rộng lớn là khả năng đặc biệt chỉ có ở Thất Đạo cảnh mới có thể thực hiện.
Đôi mắt xinh đẹp mở ra và tạo thành một luồng năng lượng giao động trước mắt, sợi dây năng lượng dần được hình thành trước mắt nàng.
Huyết sắc nữ tử biến thành một đoàn huyết vụ và bay vút về hướng nguồn của sợi dây năng lượng.
Thân xác gầy gò cũng khẽ chuyển động và biến mất.
Phía bắc rừng Man Tiêu là nơi có thảm thực vật phát triển hơn hẳn, các loài mộc ma thú tồn tại mạnh mẽ kiểm soát cả một vùng rộng lớn.
Màu xanh cây cỏ phủ đầy cả phương bắc tạo nên một cảnh tượng yên bình đến khó tả, nhưng sâu trong lớp lá cây lại đang có những loài ma vật mang sức mạnh uy áp khủng bố.
Các loài cây ăn thịt cũng rất phát triển, thần rừng toạ trấn đủ sức cản bước cả những tu sĩ Thất Đạo cảnh.
Để từ cổng Vô Luật Thành đến được địa phận phía bắc rừng Man Tiêu cần một đoạn thời gian khoảng hai tháng.
Hirio tuy rằng đã đến được nơi đây nhanh hơn bình thường khoảng sáu ngày nhưng cậu cũng chỉ có thể tạm thời nghỉ ngơi nơi ranh giới tự nhiên giữa rừng.
“Có rất nhiều mùi nhựa cây mang theo năng lượng uy áp bên trong khu vực này, nếu mình đi vào mà không có chuẩn bị thì sợ là chẳng thế tiến sâu quá hai mươi bước chân.
Hirio vuốt cằm và đăm chiêu suy nghĩ, cậu cũng đã dừng chân được hơn hai ngày tại đây nhưng lại chưa thể tìm cách giải quyết.
Cảnh giới hiện tại của Hirio là Tam Đạo cảnh sơ kỳ, mặc dù trong quá trình di chuyển đã giúp Hirio hình thành gần như hoàn thiện Đạo tâm của mình nhưng để có thể tiến hành bồi dưỡng Đạo tâm trở nên mạnh mẽ thì cần rất nhiều thời gian hoặc là cơ duyên thích hợp.
Hirio ngồi xếp bằng xuống một tảng đá lớn và tiến nhanh vào trạng thái tu luyện.
Từng dòng năng lượng rò rỉ ra từ thảm thực vật trước mặt giúp tu vi của Hirio cải biến rất nhanh, chỉ trong vài ngày đã khiến cậu có thể hoàn thiện Đạo tâm của mình.
“Nhưng để có thể tiến vào trong thì vẫn cần thực lực nhiều hơn nữa, ít nhất cũng phải ở Tam Đạo cảnh trung kỳ.
Tu luyện ngoại trừ mười cảnh giới chính thì còn những cảnh giới phụ lần lượt là sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.
Hirio mở mắt ra và bắt đầu tiến hành luyện chế vài viên đan dược giúp nâng cao hiệu quả tu luyện để có thể nhanh chóng bước vào cảnh giới trung kỳ.
Thời gian trôi nhanh qua cũng đã mất khoảng bốn tháng, Hirio tuy rằng đã đạt tới Tam Đạo cảnh trung kỳ nhưng vẫn chỉ có thể tiến sâu khoảng trăm bước chân vào vùng lãnh thổ phương bắc Man Tiêu.
Nơi đây vẫn tương đối quá sức với cậu.
Hirio khẽ thở dài và đưa tay vuốt nhẹ vào chiếc nạp giới của mình.
Cậu cũng không quá vội vàng tìm đến vương mộ, nhưng cậu cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian bị mắc kẹt ở nơi đây.
Hirio một lần nữa tiến vào trạng thái tu luyện.
Thêm hai tháng thời gian cộng lại cũng đã được nửa năm kể từ khi Hirio đặt chân đến đây, cậu đã hoàn toàn nằm ở Tam Đạo cảnh hậu kỳ và gần như tự tin có thể chịu đựng được mật độ năng lượng nơi đây.
Cảnh giới tiến triển tương đối thuận lợi, có vẻ như đan dược Atthy ban tặng thật sự rất nghịch thiên.
Hirio len lỏi tiến vào rừng, lách người qua những bụi cỏ cao ngang hông và cố gắng bước đi một cách khó nhằn.
Dựa theo tấm địa đồ thì vị trí vương mộ nằm ở rất gần vùng trung tâm nơi đây.
Hirio tuy rằng đã lựa chọn nơi tiếp cận gần nhất có thể nhưng vẫn là quá xa đối với người như cậu.
Không thể bay đúng là một chuyện mệt mỏi, Hirio nhìn lên trời và thở dài.
Bỗng có một luồng ánh sáng đỏ lướt nhanh xoẹt qua bầu trời như thể xé rách hư không phóng đi.
Hirio có chút giật mình nhưng rất nhanh cậu khôi phục trạng thái và tiếp tục bước đi theo hướng đã dự định sẵn.
“Chết tiệt!
Thanh âm chua chát vang lên từ miệng của huyết sắc nữ tử, ánh sáng đỏ rực cũng dừng lại và hiện ra một tà váy áo cùng mái tóc dài đỏ như huyết vụ đung đưa trong gió.
“Chìa khóa chết tiệt hại bổn tôn tìm hơn nửa năm!
Nàng nghiến răng và bóp chặt thanh kiếm rỉ sét dính đầy máu và bùn đất trong tay.
Đáng lẽ nó nên nằm ở khu vực bắc Man Tiêu thay vì vùng gần cổng Vô Luật Thành, điều này cũng khiến nàng tốn hơn nửa năm để tìm kiếm và cuối cùng cũng đành phải dùng bí kỹ Huyết vực tầm bảo để thu thập thông tin hơn trăm nghìn km xung quanh.
Thanh kiếm rỉ sét này bị một thanh niên tu vi ở mức Tam Đạo cảnh sơ kỳ tìm thấy và mang đến gần Vô Luật Thành, mặc dù trước đó vì sao thanh kiếm lại bị trôi dạt đến tận khu vực xa xôi để bị người thanh niên kia tìm thấy thì chẳng ai lý giải được.
Những mảnh sắt rỉ sét bị bóp nát rơi ra và để lại một thanh sắt mỏng dài như một thanh thước kẻ nhỏ.
Mặc dù gương mặt của huyết sắc nữ tử vẫn đang lạnh như băng nhưng lại có một chút nét nhẹ nhõm trong ánh mắt của nàng.
Nàng dùng năng lượng để giữ thanh sắt giữ không trung và chỉ hai ngón tay vào nó.
“Ta, Tôn Khả Khả đặt ra điều kiện khai mở tử môn cổng, kết giới kiến tạo – Phá!
Dứt lời, thanh sắt bỗng bị một luồng nhiệt nung nóng và hiện lên thanh những từ ngữ ngoằn nghèo không xác định.
Màu đỏ của sắt nung nhanh chóng xuất hiện và ngọn lửa bao trùm lấy thanh sắt.
Màu cam của ngọn lửa phập phồng và từ từ chuyển thành một màu xanh dương nhạt, ngọn lửa gần như trở nên mạnh mẽ hơn và rơi nhanh xuống đất.
Tôn Khả Khả đưa tay lên sờ vào ngực trái nàng, một dòng năng lượng đỏ len lỏi qua từng lớp áo và nhanh chóng thẩm thấu vào da thịt bên trong.
Khai mở phong ấn ở chìa khóa tử môn cổng cũng khiến nàng mất đi một phần lực lượng linh hồn bản thân, mặc dù nơi đây không có ai ngoài nàng biết, nhưng cẩn trọng vẫn là điều nên làm.
Đôi mắt xinh đẹp khép lại, nguồn năng lượng lại phát động ra và bao trùm tạo thành một kết giới khổng lồ bao quanh khu vực với nàng là trung tâm.
“Chỉ có thời gian là ba ngày thôi sao.
Tôn Khả Khả hít một hơi không khí và di chuyển thân ảnh bước đến thanh sắt đang xoay liên tục trên nền đất.
Không khí và năng lượng cũng bị xoáy mạnh và tạo nên một cơn lốc gió nhè nhẹ thổi bay lá cây và một vài lớp cát mỏng.
Một tảng đá lớn với hình dáng như một cánh cửa bị chôn vùi từ từ hiện ra.
Thanh đại kiếm đen tuyền hiện ra trên tay nàng, một đường chém nhẹ nhàng từ lưỡi kiếm đen xé toạc không gian cả vùng rộng lớn trước mặt Tôn Khả Khả.
Nàng khịt mũi nhẹ một cái và lắc đầu ngao ngán.
“Vẫn là thất bại rồi, nơi đây bảo mật thật sự quá tinh vi.
Chẳng trách có thể ẩn thân suốt hàng nghìn năm vẫn an toàn tại vị.
Nàng nói và từ từ hạ người xuống, đôi chân trần chạm vào nền đất và bước đi.
Bảy vòng Đạo cảnh thu lại và nhìn qua thì nàng cũng chỉ như người bình thường.
Thanh đại kiếm vẫn đang lơ lửng sau lưng nàng, nó tỏa ra một luồng khí tức kỳ dị làm cong vẹo không gian xung quanh và tạo ra một cảm giác áp bức mãnh liệt.
Tôn Khả Khả chắp hai tay ra sau lưng và bước đi, đầu nàng đang có vài tiếng thở dài não nề.
“Thời gian đại hội Duyệt pháp tiên giới cũng cận kề rồi, mình lại vẫn dậm chân tại chỗ thế này sao?
Nàng ngồi lên một khúc gỗ lớn, tay chống cằm và phồng má.
Đôi mắt hiện rõ sự mệt mỏi vẫn đang chăm chú nhìn thanh sắt xoay tròn kia.
Tôn Khả Khả đưa tầm mắt về một hướng khác, phương bắc rừng Man Tiêu đồng thời cũng là nơi mà nàng đang có cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.
“Hắn ta làm gì ở đây?
Phải chăng là tới vì Tử môn điện?
Một nụ cười hứng thú hiện lên trên khuôn mặt của nàng, mặc dù tạm thời có thể xác định chàng trai kia không biết về Tử môn điện do hắn đã sẵn sàng vứt đi chìa khoá khai mở Tử môn cổng.
Nhưng chắc chắn hắn cũng sẽ vì tài liệu tu luyện nên mới đặt chân vào cái chốn nguy hiểm này, một gã tu vi Tam Đạo cảnh hậu kỳ chỉ có thể miễn cưỡng bước đi trong đây mà thôi, nói chi đến việc làm gì đó chứ.
“Thôi kệ, dù gì cũng đang chả có việc gì làm, chạy đi xem náo nhiệt một chút cũng được!
Nàng đứng dậy và hoá thành một luồng huyết sắc bay thẳng về phía bắc.
Hirio đưa tay phủi phủi đi phần mạng nhện đang bám chặt trên trán cậu, mùi hương của cây cỏ cũng trở nên nồng nặc hơn ở nơi đây.
Nếu theo đúng lộ trình trên địa đồ thì hẳn là Hirio đã phải ở rất gần Vương mộ rồi, đằng này cậu lại như thể đang lạc sang một thế giới mới vậy.
Cây cỏ đã dần thưa thớt và thay thế bởi một đồng bằng rộng lớn, cao nguyên trải dài trước mắt Hirio mang một màu xanh tươi mát mẻ.
“Chuyện này.
Cậu lẩm bẩm và xoay người về phía sau lưng, khu rừng cây um tùm đã không còn nữa, chỉ còn lại một khung cảnh rộng mênh mông của đồng cỏ xanh tươi.
Hirio nhắm mắt lại và thở dài, bàn tay cậu nắm chặt lại.
“Biết ngay là chẳng thể dễ dàng như vậy mà!
Tam Đạo cảnh hậu kỳ hiện tại chỉ có thể giúp Hirio di chuyển trong thảm năng lượng ngột ngạt nơi đây chứ hoàn toàn chẳng thể giúp cậu thoải mái làm ra bất kỳ hành động gì, vì thế mà Hirio đang dần có suy nghĩ đến việc quay người để trở về.
Cậu đã vào quá sâu mà không thu hoạch được gì đáng giá cả.
Thà rằng không có gì hơn là phải kẹt lại ở nơi nguy hiểm này cả đời, Hirio nhanh chóng đưa ra quyết mình mà bất cứ ai nếu có mặt tại đây đều sẽ chửi thằng vào mặt cậu là “đồ hèn nhát”.
Mặc dù cho rằng bản thân là một người có khả năng định hướng khá tốt, nhưng tình cảnh hiện tại lại khiến cho một số giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Hirio.
“Bầu trời.
Không còn mây, mặt trời?
Hirio cau mày nhìn lên một màu xanh như biển lớn trên đầu cậu, có lẽ do khoảng thời gian trong rừng khá dài đã khiến Hirio phần nào quên mất vẻ đẹp của mây trời.
Nhưng cậu vẫn rất nhớ rõ ràng trong suốt cuộc đời làm lính của mình, bầu trời ở Serbia chưa từng trở nên một màu trông rất chi là ma mị thế này.
Hirio nuốt một ngụm nước bọt, cậu vạch tấm địa đồ ra một lần nữa, vẫn như cũ, không có gì khác lạ cả.
Con mắt Hirio giật giật, một lần nữa cậu thở dài và nhìn xung quanh.
“Khốn.
Mặc dù Tâm đạo đã hình thành nhưng do Hirio cũng chỉ vừa hoàn thiện quá trình đó trong thời gian gần đây, nên thật ra cậu chẳng hề có nền tảng hay vốn liếng gì để mạo hiểm như thế này cả.
Ngay cả vũ khí cậu cũng chỉ đem theo mỗi một thanh trường kiếm bằng kim loại rẻ tiền, Hirio chẳng mong chờ có thể làm gì với nó cả.
Sau cùng thì cậu cũng chỉ là một con người ngây thơ.
“Cái.
Làn gió lạnh buốt thổi qua cơ thể Hirio, cậu rùng mình và ngay lập tức lấy thanh kiếm từ trong nạp giới ra cầm bằng hai tay tạo thành tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Cây cỏ không hề giao động nhưng cơn gió lại có cảm giác càng ngày càng mạnh, điều đó khiến Hirio phần nào đã cảnh giác càng thêm cảnh giác hơn.
Đôi mắt của một chiến binh hiện lên trong cậu, tuy rằng đã có thời gian dài làm lính nhưng Hirio vẫn chưa thực sự tham gia và trận chiến nào cả.
Và cho dù hiện tại cậu đang bước trên con đường tu tiên, tuy nhiên bản thân là một con người vẫn đang là tiềm thức khó bỏ của Hirio, bản năng của cậu vẫn lựa chọn phương thức tác chiến của một người lính nhân loại.
Hirio hít thở sâu, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, chân cậu từ từ di chuyển lùi về sau, về hướng mà cậu tin rằng nó sẽ dẫn về nơi bắt đầu.
Hirio cảm giác bản thân đang trong tình cảnh rất khó để có thể nói là an toàn.
Đôi chân Hirio bị khựng lại đột ngột, một cơn đau buốt từ gót chân khiến cả cơ thể cậu như bị gãy vụn.
Hirio nhanh chóng xoay người lại và trong tầm nhìn hiện tại của mình, cậu nhìn thấy một ngọn giáo rỉ sét đang nằm dưới đồng cỏ, dính đầy máu.
“Mình.
Dẫm trúng nó sao?
Cơn đau như thể bị đâm chắc chắn không phải là do Hirio đã bất cẩn tự làm bản thân được, dù cho cậu thực sự dẫm trúng thì cũng sẽ không đến mức đau đớn như thế này thì mới phát hiện được.
Hirio thở hổn hển và bước đến định nhặt ngọn giáo lên, nhưng như thể bàn tay cậu đang chạm vào một bức tường vô hình chắn ngang trước mặt, Hirio cau mày lại và chém nhanh một đường kiếm vào nó.
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả, thanh kiếm Hirio như thể chém vào một tấm đệm xốp nảy bật lại và có một âm thanh như gió rít vang ra.
Cậu chĩa mũi kiếm ra và chọt vào rất nhiều khu vực trống xung quanh, gần như không gian trước mặt cậu đã bị bao bọc hoàn toàn, kể cả ngọn giáo đang nằm bất động bên trong.
Hirio nhìn vào gót chân của mình, đáng lẽ sẽ có một dòng máu đỏ chảy ra từ đó, nhưng lại chẳng có máu hay gì cả, đôi giày cậu mang vẫn đang rất bền chặt.
Cơ thể Hirio thả lỏng đi một chút, mặc dù cậu vẫn đang khá sợ hãi nhưng cho dù mọi việc có tồi tệ hơn đi nữa thì Hirio vẫn có thể tự tin bản thân mình sẽ có cách đối phó với nó.
Đưa bàn tay lên xoa xoa cằm mình, Hirio chậm rãi quan sát màn chắn trong suốt trước mặt.
Cậu đã bị nhốt nơi đây gần nửa ngày, và mặc dù chẳng có mối nguy hại trực tiếp nào cả, nhưng Hirio khá chắc tình hình hiện tại sẽ càng ngày càng tồi tệ hơn nếu cậu không tìm ra cách để thoát khỏi nơi đây.
Đồng cỏ mênh mông không có mây trời hay cây cối sẽ từ từ khiến Hirio chết một cách chậm rãi, cậu vẫn là một con người bình thường cần có nước và thức ăn để sống sót, Tam Đạo cảnh không hề cho cậu khả năng chuyển hoá năng lượng tự nhiên vào trong cơ thể để sử dụng thay thế thức ăn và nước uống.
Hirio đưa tay ngắt một ngọn cỏ xanh, cậu ngửi nó và cau mày.
Mặc dù nơi đây có một mùi cây cỏ rất nồng, nhưng khi cậu trực tiếp ngửi từ những ngọn cỏ thì chẳng có một mùi cụ thể nào cả.
Bỗng một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu Hirio.
Cậu cầm lấy ngọn cỏ và đưa về phía tường năng lượng, một cảm giác như bị đẩy ra khiến Hirio cảm giác vui mừng.
Cậu đã tìm thấy điểm bất hợp lý nơi đây.
“Cây cỏ nơi đây là giả!
Hirio phủi phủi tay, mùi hương nồng nặc nơi đây cũng chỉ là một yếu tố đánh lừa khiến bất cứ ai bị nhốt trong này đều không nhận thức được cỏ cây nơi đây chỉ là một dạng năng lượng kết tinh, vì thế nó chẳng có mùi hay các chức năng như một cây cỏ bình thường được.
Tay Hirio cầm lên một nắm cỏ tươi, cậu đè nó vào bức tường trong suốt và dùng hết sức lực bản thân để đẩy thật mạnh.
“Thôi nào!
Một cơn chấn động truyền vào não Hirio, cậu bị đẩy bay đi một khoảng ngắn, lộn vào vòng và úp mặt vào đồng cỏ.
Do quá trình bị đẩy bay quá bất ngờ khiến cho Hirio vô tình “ăn” vài ngọn cỏ xanh tươi, một cơn đau kéo dài từ cổ họng cho đến dạ dày khiến cơ thể Hirio co quắp lại.
Cậu quằn quại rên rỉ vài tiếng và nhanh chóng mất đi ý thức.
Mặc dù bản thân đã mất đi ý thức do cơn đau dữ dội, nhưng cơ thể Hirio vẫn đang bị co giật như thể có thứ gì bên trong cậu đang cố tàn phá nhằm thoát thân ra ngoài.
Sau khoảng vài giờ co giật liên hồi, đôi mắt Hirio dần dần mở ra.
Cơn đau đã tiêu biến, thay vào đó là một cảm giác vô lực đang hiện hữu.
Hirio không thể nhất nổi cả một ngón tay của mình, cậu còn cảm nhận được sức nặng đang đè lên mí mắt của mình, khiến nó nhanh chóng khép lại và Hirio chìm sâu vào giấc ngủ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập