“Chuyện này.
là gì đây?
Tại sao lại có đến hai bảng trạng thái, không lẽ đang có hai người ở nơi đó?
“Không, Phục Hy tại sao lại ở đây?
Đáng lẽ cô ấy đang sống yên bình tại Eilrine cơ chứ?
Xoa nhẹ cằm mình, Hàn Tư Không dựa lưng vào một thân cây gần đó và quan sát tỉ mỉ hơn hai chiếc bảng trước mặt.
Cảnh giới linh hồn?
Đây là sự khác biệt quan trọng nhất, hai linh hồn?
Gãi gãi đầu mình, Hàn Tư Không lần nữa đưa mắt về nơi đang lan toả sát khí.
“Ở đây quá nguy hiểm, nhưng mình cần phải làm rõ.
Hắc tinh!
Nắm chặt quả cầu đen nhánh trong tay, Hàn Tư Không nhẹ nhàng đặt nó xuống mặt đất và cơ thể xoay người phóng thẳng về hướng Tôn gia.
Hắc tinh vừa rồi có thể tạm coi là một đích đến để Hàn Tư Không có thể dịch chuyển trở về, mặt dù việc này cậu vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát được.
Nhưng ít ra thì nó vẫn còn rất dễ để sử dụng.
Xoẹt!
Cơ thể khựng lại và lách mạnh sang một bên, Hàn Tư Không lập tức sử dụng Kim Trảo để đánh bay từng đợt công kích đang bay thẳng đến mình.
Ầm!
Kim Trảo tuy vẫn cường hoá rất tốt tứ chi của Hàn Tư Không, nhưng cậu vẫn chỉ có thể tạm thời chống đỡ các đợt công kích một cách yếu ớt.
“Lui!
Hàn Tư Không nhảy ngược về sau, cậu nheo mắt lại và nhìn thấy rất nhiều tia nước đang bắn mạnh ra toàn bộ khu vực xung quanh nơi đây.
Sức mạnh của tia nước tuy không đủ sức hủy diệt nhưng đã đủ để phá tan toàn bộ cảnh vật của một vùng rộng lớn.
Tuy rằng tia nước tấn công Hàn Tư Không một cách đầy bất ngờ, nhưng cậu có thể cảm nhận được nó không hoàn toàn nhắm vào cậu.
Chỉ đơn giản là tia nước bắn hàng loạt ra phía ngoài mà thôi.
“Đang có chiến đấu tại Tôn gia hay sao?
Bỗng chốc nhớ về điều gì đó, Hàn Tư Không lùi thêm vài bước chân nữa.
Lâm Thiên Nghi – người đã nói chuyện với cậu trong giấc mơ đó, có liên quan đến chuyện này hay không?
Nhưng lúc đó người ấy đã khuyên nhủ Hàn Tư Không từ bỏ hận thù cơ mà, cô ấy còn nói rằng việc thù hận chỉ sẽ mang lại hậu quả cho cả cậu.
Nhưng dù thế, thì chuyện này cơ bản cũng đâu có liên quan đến Phục Hy?
“Có thể cho ta biết cả họ và tên của Phục Hy chứ?
Chỉ cần xác nhận một điều, họ của Phục Hy có phải là Lâm hay không.
Nếu thật sự là thế thì cô ấy có đầy đủ lý do cho hành động này.
[Tên:
Lâm Phục Hy]
Tư Nguyệt]
“Vậy là thật.
Hàn Tư Không đã nhận được đáp án, nhưng vẫn như cũ, cậu cảm thấy có gì đó rất không ổn trong việc này.
Hoàn toàn tràn đầy cảm giác bất an.
“Tư Nguyệt.
Thật sự khó để hoàn toàn hiểu việc này, Hàn Tư Không đành phải thu hồi hắc tinh và cơ thể cũng nhanh chóng thoái lui.
Cậu không muốn mình bị vướng vào trận chiến này, là một trận chiến không cho phép kẻ yếu chen chân vào.
Và cậu cũng hoàn toàn không có lý do để tham chiến, Tôn gia là kẻ thù của Hàn Tư Không, dù cho nơi đây tổn hại nặng hay nhẹ thì cậu cũng hoàn toàn không để tâm đến.
Chỉ là.
Những người vô tội sẽ ra sao, cuộc chiến này hoàn toàn có khả năng nghiền nát tất cả bọn họ.
Giống như những gì Tôn gia đã làm với Lâm gia, hiện tại, Phục Hy đang dần trở thành một Tôn gia thứ hai.
Linh Hoả bao trọn cánh tay phải, Hàn Tư Không quyết đoán quay người rời đi.
Cậu không phải thánh nhân, chuyện gì có thể can thiệp thì mới nên suy nghĩ về nó.
Lần này thì cậu ngay cả đứng xem cũng có thể mất mạng, vì thế nên chuồn vẫn là tốt hơn.
Hàn Tư Không vừa rời đi, không gian nơi đây run nhẹ lên và một màu váy tím dần dần xuất hiện.
Mái tóc tím ngắn ngang vai, đôi mắt cũng là một sắc tím diễm lệ.
Cô gái đứng yên ngay tại vị trí Hàn Tư Không vừa dựa lưng trước đó, nụ cười nhẹ nhàng được vẽ trên khuôn miệng xinh xắn của nàng.
“Thật may là ngươi vẫn rất thông minh.
Ngón tay nhẹ động vào hư vô, một tia tàn hồn từ sâu lòng đất chậm rãi bay lên, nó chậm rãi hóa thành một hình ảnh người hư ảo và không ai khác chính là tu sĩ Thất Đạo cảnh hậu kỳ Tôn Khả Khả.
Nàng vào giây phút cuối cùng đã kịp ký thác lại một tia tàn hồn vào bên trong Phá Không Cự Kiếm, nhưng hiện tại thì tổn thương quá nặng khiến cho nàng rơi vào trạng thái ngủ say không thể tỉnh lại.
Aria mỉm cười, cô rút từ hư không ra một chiếc lò bằng đồng và cất giữ tàn hồn của Tôn Khả Khả.
Ngay sau đó là một cú vung tay nhẹ khiến chiếc đồng kia xuyên thẳng tầng đất sâu và hoàn toàn bị chôn vùi.
“Thật thú vị.
Nghiêng nhẹ đầu sang một bên, chất giọng nữ nhẹ nhàng vang lên và chìm dần vào sự im lặng của hư không.
Hàn Tư Không bắt đầu thả người rơi xuống gần sát mặt đất, cậu nhìn một lượt xung quanh và bắt đầu chạy dài trên đôi chân khỏe mạnh của mình.
Có lẽ nhóm người Tôn Ngọc cũng đã đến rồi, nếu bọn họ phát hiện ra sự mất tích của cậu thì thật không hay, dù sao thì sự việc xảy ra ở Tôn gia cũng có phần nào dính líu đến cậu.
“Hay là không nhỉ?
Hàn Tư Không cười khổ, cậu chưa thể tìm ra sự thật đằng sau việc này.
Phục Hy xuất hiện tại đây và tấn công Tôn gia để trả thù cho Lâm gia là một lý do rất thuyết phục, nhưng Hàn Tư Không vẫn có cảm giác gì đó về sự việc lần này.
Nó như thể là một lý do được ai đó sắp đặt để cậu có thể hiểu về việc này vậy.
Nếu chuyện này là sự sắp xếp có chủ đích của ai đó, thì nó đã được bắt đầu từ lúc nào?
Và tại sao người đó phải làm như vậy?
Việc Hàn Tư Không gặp được nhóm dược liệu và quen biết với Hoàng Nghi chỉ là vô tình, còn cả việc cậu chữa bệnh thành công cho mẹ của Hoàng Nghi và trở thành một người bạn của nhóm bọn họ cũng là việc đã diễn ra rất tự nhiên.
Trước đó cậu có được Hỗn Độn Chân Tâm và vô tình đã phá huỷ đi phần lớn thủ đô Serbia, rồi liên tiếp những việc phía sau như hệ thống đã chuyển chủ nhân sang cậu.
Tất cả đều hoàn toàn là việc chưa từng có trong lịch sử, hoặc ít nhất là bản thân Hàn Tư Không nghĩ thế.
Tử Nghiên đã rất bất ngờ khi cậu sử dụng hắc tinh để dịch chuyển lên Eilrine, điều đó chứng minh rất rõ ràng sự bí ẩn của Hỗn Độn Chân Tâm.
Tất cả những sự việc trên điều diễn ra bởi vì hành động của Hàn Tư Không.
Đây là chuyện không có khả năng bị ai đó sắp xếp.
Vậy thì chuyện Phục Hy hạ giới cũng chỉ đơn giản là nàng được ai đó chỉ dẫn?
Lâm Thiên Nghi có quan hệ thế nào với Phục Hy?
Quá nhiều câu hỏi đang chạy trong đầu Hàn Tư Không, nhưng cậu chỉ có thể suy đoán.
Dù sao thì hiện tại cũng không thể làm gì hơn được nữa.
Đoàn người hiện lên trước mắt, thật may vì nhóm của Tôn Ngọc vẫn chưa đến nơi đây.
“Daint!
Huynh làm đệ lo chết mất!
Hoàng Nghi nhìn thấy Hàn Tư Không và chạy thẳng đến, khuôn miệng cũng vẽ lên một nụ cười vui vẻ.
“Ta chỉ là có chút vấn đề, vẫn chưa trễ nhỉ?
“Gần sát giờ, chúng ta hiện tại liền qua nơi đó.
Hoàng Nghi lảo đảo và vịnh tay vào cửa xe, cậu dùng tay còn lại bịt chặt miệng mình để bản thân không nôn.
“Đệ sau thế?
Hàn Tư Không bước lại và vỗ vỗ vào lưng Hoàng Nghi.
“Chút bệnh vặt ấy mà, đi thôi.
Đôi mắt đen của Hàn Tư Không lướt nhẹ qua cơ thể Hoàng Nghi, cậu bao bọc đồng tử mình bằng một màn năng lượng và bắt đầu dò xét tình trạng thể chất hiện tại của Hoàng Nghi.
Cơ thể suy nhược, tim đập một cách yếu ớt, trạng thái kinh mạch cũng hoàn toàn không ổn định, tại nơi gần đỉnh đầu lại đang tồn tại một thứ gì đó trông như khối u to bằng đầu ngón tay.
[Thông tin:
Nhiệm vụ phụ – Sửa chữa tội lỗi]
Nhiệm vụ phụ – Đạt được truyền thừa Đan Đế]
Nhiệm vụ phụ – Yên bình đến Thành Đô]
Hàn Tư Không lắc nhẹ đầu để bảng thông báo biến mất, hiện tại cậu đang có việc khác cần bận tâm hơn.
Khối u của Hoàng Nghi đang có dao động năng lượng ám, hoàn toàn giống như đúc với thứ năng lượng đã khiến mẹ cậu đổ bệnh nặng trước đó.
Chứng bệnh kỳ lạ.
“Đi thôi.
Nhưng Hàn Tư Không hoàn toàn không có kiến thức về y học, nếu cậu có thể tìm hiểu thêm một chút về loại ám năng lượng này thì có thể sẽ tìm được cách để giải quyết nó gọn gàng hơn.
Khối u quá nhỏ để hắc tinh có thể thôn phệ, và dù cho nhỏ như thế thì nó vẫn rất nguy hiểm.
Đoàn người bắt đầu di chuyển, Hàn Tư Không dùng tâm thức kêu gọi hệ thống xuất bảng trạng thái của mình ra.
[Chủ nhân:
Hàn Tư Không – Hirio]
[Tuổi:
29]
[Chủng tộc:
Nhân loại]
[Cảnh giới:
Ngũ Đạo cảnh sơ kỳ]
[Thể chất:
Cao – Chiều cao:
1m93 – Cân nặng:
80 kg]
[Tâm niệm:
Hỗn Độn Chân Tâm]
[Không gian lưu trữ:
Chưa khai mở]
[Nhiệm vụ:
Đột phá Lục Đạo cảnh]
[Nhiệm vụ phụ:
Bảo hộ Tôn Như]
Sửa chữa tội lỗi]
Đạt được truyền thừa Đan Đế]
Yên bình đến Thành Đô]
Gặp lại Lâm Uyển Nhi – ?
[Điểm tích lũy:
240]
“Vẫn còn?
Hàn Tư Không đã cảm thấy rất lạ khi thông báo nhiệm vụ gặp lại Uyển Nhi thất bại vẫn chưa xuất hiện, nhưng hiện tại lại đang xảy ra chuyện gì?
“Đây là lỗi hệ thống sao?
Không có thông tin]
“Tuyệt vời.
Hàn Tư Không thở dài một hơi, Uyển Nhi tạm thời vẫn sẽ an toàn tại Eilrine mà thôi.
Có Tử Nghiên cùng Nhất Thượng Long tại đó bảo hộ nàng, nhưng cái nhiệm vụ chết tiệt này lại khiến cậu khá quan tâm.
Những nhiệm vụ còn lại đều khá là dễ dàng hoàn thành, trừ nhiệm vụ “Sửa chữa tội lỗi” này.
Nó khiến Hàn Tư Không có cảm giác bất an.
“Bọn họ đã đến rồi.
Hoàng Nghi nghiêng người nói nhỏ với Hàn Tư Không, cậu gật đầu và cho xe ngựa dừng lại.
Cả đoàn bắt đầu tiến hành đón tiếp nhóm người Tôn Ngọc.
Tôn Ngọc và Tôn Như bước đi giữa cảnh quan bình thường nơi đây, cả hai tuyệt sắc giai nhân như thể đang tỏa sáng rực rỡ.
Từng dòng ánh nhìn mang theo rất nhiều cảm xúc dành riêng cho hai tỷ muội xinh đẹp này.
Váy dài đến chân màu xanh nhạt mát mẻ, Tôn Ngọc mỉm cười với mọi người và bước đến chiếc xe ngựa lớn nhất nằm ở trung tâm đoàn người.
Tôn Như cũng rất nhí nhảnh bước theo, do công việc lần này có yêu cầu khá gấp về mặt thời gian nên bọn họ dường như đều rất gấp rút.
Hàn Tư Không liếc nhìn một hồi những người ở xung quanh và sau đó cũng trở về xe ngựa của mình, cậu là người lái chiếc xe đầu đoàn nên cần phải tiên phong để dò đường và bảo hộ phía trước.
“Hai tiểu thư thật xinh đẹp.
Hoàng Nghi cười nói, cậu nắm chặt dây cương và bắt đầu thúc ngựa để di chuyển.
Hàn Tư Không ngồi bên cạnh dựa vào thành xe và gương mặt lại trầm thấp đến lạ thường, cậu đang có cảm xúc rất khó chịu trong người.
Tôn gia vào lúc này có lẽ đã không thể chống cự được dưới sức mạnh tuyệt đối của Phục Hy, nàng là một Tiên Tử Thập Linh cảnh, nghĩa là ngang bằng với Thập Đạo cảnh ở Nhân giới.
Chỉ mong là nàng sẽ chỉ trừng phạt những kẻ chịu trách nhiệm chính mà thôi, rất nhiều người ở Tôn gia hoàn toàn vô tội.
Thở dài một hơi, Hàn Tư Không quay đầu nhìn về những cỗ xe ở phía sau mình.
“Bọn họ vẫn chưa thể biết được, lần này rốt cục là may mắn hay xui xẻo nữa.
Thầm nói trong lòng, đôi mắt Hàn Tư Không khép nhẹ và cậu chìm dần vào giấc ngủ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập