Chương 65: Tâm Ma trỗi dậy và Hỗn Độn.

Audio

00:0013:15

“Được rồi, được rồi.

Hàn Tư Không cười mỉm, cậu vuốt ve cái đầu nhỏ của Hà Thanh Chi và trong lòng có chút cảm giác hoài niệm.

Cậu cũng chẳng thể ngờ khi vừa gặp lại nhau thì nàng chạy thẳng đến ôm chặt cậu vào lòng, đôi mắt cũng rưng rưng nước mắt.

Cảm giác thân quen khiến Hàn Tư Không bỗng có chút chạnh lòng, nếu không có chuyện gì xảy ra, hẳn Hà Thanh Chi sẽ trở thành vợ của Daint.

Mối quan hệ giữa cậu và nàng về cơ bản là rất tốt, nhưng trong thâm tâm Hàn Tư Không vẫn luôn coi Hà Thanh Chi như một cô em gái đáng yêu.

“Huynh đi thật lâu.

“Ừm.

Cô nàng vẫn cứ như vậy, vẫn luôn rất nhạy cảm.

Luôn luôn lo lắng cho những việc không đâu, nhưng Hàn Tư Không cũng không nhớ rằng tình cảm của cậu và Hà Thanh Chi đã tốt đến mức này.

Lần cuối gặp nhau thì cậu và nàng cũng không ôm hay tỏ ra thân thiết đến thế, rốt cục đã có chuyện gì xảy ra trong đoạn thời gian qua hay sao?

“Huynh đã trở lại, trở lại.

Hà Thanh Chi hít sâu một hơi, cơ thể nàng run nhẹ và đôi mắt ngấn nước rời khỏi thân thể Hàn Tư Không, có lẽ nàng đã nhận ra hành động của mình thật không đúng mực.

“Vậy huynh cần chỗ ở cho hai vị này sao?

“Ừm, ta sẽ trả phí đầy đủ.

“Không cần đâu.

Hà Thanh Chi cười nhẹ, nàng bắt đầu giao việc cho những người hầu và hướng dẫn rất nhanh cho Diệu Tiên cùng Tịnh Y đến nơi ở của mình.

“Vậy huynh sẽ ở đây chứ?

“Sẽ, nhưng hiện tại thì chưa cần.

Cậu muốn trở lại Lâm gia một lần, chủ yếu để tìm về cái “dấu hiệu” mà ngài Genju đã để lại tại đó.

Có thể đó đã bị Tôn gia phát hiện ra và mang đi, điều đó sẽ phần nào khiến bọn họ cảnh giác rất nhiều.

“Ta cần đi nơi đây một chuyến, có thể vài ngày hoặc vài tháng.

Trong thời gian đó thì nhờ mọi người chăm sóc giúp hai người bạn của ta.

Hàn Tư Không hướng về những người hầu và nói rõ, cậu cũng có phần nào giao tiếp với những người ở đây vào quá khứ nên bọn họ hoàn toàn biết cậu là ai.

“Được, công tử cứ yên tâm!

Hà Thanh Chi cũng gật đầu với cậu, nàng vén nhẹ lọn tóc và mỉm cười dịu dàng.

“Cảm ơn.

Hàn Tư Không quay người rời đi, thân thể nhanh chóng biến mất và để lại một vệt sáng như ánh đèn.

“Tư Không công tử tựa hồ như đã có thăng tiến rất lớn.

“Đúng vậy, nhanh quá!

Những người hầu đều nhao nhao lên và vỗ tay vui mừng, Hàn Tư Không có tính cách rất tốt nên bọn họ đều yêu quý cậu.

Cả người bạn đã nằm xuống của cậu là Daint cũng rất được lòng mọi người ở đây.

Ai cũng tỏ ra vui mừng và phấn khởi, ngạc nhiên.

Nhưng chỉ có Hà Thanh Chi vẫn rất ung dung bình tĩnh, nàng giữ nguyên nụ cười nhẹ nhàng trên môi.

Đôi mắt màu nâu chớp nhẹ và một chấm đen cực nhỏ xuất hiện trong đồng tử của nàng.

“Có gì đó.

Diệu Tiên xoay đầu nhìn lại, nàng liếc nhẹ về phía Hà Thanh Chi đang đứng và nhanh chóng lia mắt về cảnh vật xung quanh.

Nàng có một chút cảm giác bất an, cảm giác như thể linh hồn nàng đang run rẩy.

“Sao vậy chị?

Tịnh Y bên cạnh nắm lấy tay Diệu Tiên và hỏi, ánh mắt có phần hồn nhiên vẫn đang dán chặt vào nàng.

“Không có gì, nơi đây cũng thật là tốt.

Ngày mai chị sẽ dẫn em đi tìm lớp học.

Vuốt nhẹ mái tóc của Tịnh Y, Diệu Tiên cố không lộ ra một hơi thở dài và cơ thể cũng thả lỏng đi một chút.

“Có lẽ là mình quá nhạy cảm.

“Gia chủ!

“Gia chủ!

“Được rồi, tình hình thế nào?

Tôn Khả Khả đứng trên một đỉnh đồi cao và nói nhỏ, hai người đang quỳ sau lưng nàng với dáng vẻ tôn kính đều đồng loạt nhìn nhau.

“Kết giới vẫn còn đó, chưa có bất kỳ dấu hiệu gì về việc hao hụt.

“Cũng không có bất kỳ tông môn hay gia tộc nào có người ở quanh khu vực này.

Cả hai báo cáo đồng thời, Tôn Khả Khả trầm ngâm vài giây và gật đầu.

“Nếu có người ở bên trong kết giới thì chúng ta có thể biết hay không?

Tôn Khả Khả chậm rãi nói.

“Dựa theo những âm thanh của động vật và mùi hương phát ra từ bên trong kết giới thì chúng ta gần như có thể biết được có người bên trong hay không.

“Điều kiện là người đó phải tạo ra mùi hương hoặc tiếng động nào đó.

“Ừm.

Hài lòng với tiến độ quan sát và điều tra của đội nhóm, Tôn Khả Khả vung nhẹ ngón tay và Phá Không Cự Kiếm di chuyển về trước mặt nàng.

Mặc dù giả thuyết của những trinh sát đều rất đáng tin cậy, nhưng nó cũng không phải là hoàn toàn chính xác.

Vì thế mà Tôn Khả Khả sẽ không có lựa chọn xé không thẳng vào bên trong kết giới, vì nàng vẫn chưa thể xác định bên trong đó có thứ gì đang đợi lấy nàng.

Nhưng trong Tôn gia cũng không có ai đủ khả năng sử dụng không gian chi lực cả, nàng là người duy nhất.

Roẹt!

Cánh cổng không gian mở rộng ra, một màu sắc đen tối nhưng đầy lôi cuốn lộ rõ trước mặt Tôn Khả Khả.

“Hai ngươi, vào trong thám thính.

“Vâng thưa gia chủ!

“Vâng thưa gia chủ!

Cả hai người trong đội trinh sát đều có sự trung thành hoàn toàn, họ sẽ chẳng quan tâm nếu bản thân mình chết đi.

Chỉ cần nghe theo lệnh của gia chủ là được.

Do là quân trinh sát nên cả hai người này đều mang trong mình bộ trang phục kín toàn thân và tối màu, cơ thể họ được tôi luyện một cách bày bản và có rất nhiều tiên pháp để giúp đỡ trong công việc đặc thù.

Chỉ tiếc là họ không có thiên phú quá cao nên tu vi cũng chẳng thể đột phá ra khỏi Nhị Đạo cảnh hậu kỳ.

Rộp!

Tiếng đá vỡ vang lên và cả hai người nhanh chóng lao thẳng vào cánh cổng vừa được Tôn Khả Khả mở ra, và ngay sau đó là một nhóm ba người khác lập tức xuất hiện quỳ ngay tại vị trí cũ đó.

“Quan sát thật kỹ kết giới.

Tôn Khả Khả ra lệnh, nàng xoa xoa hai đầu ngón tay lại với nhau và đôi mắt đỏ cũng nhắm nhẹ lại.

Màu đỏ như máu tuôn ra từ thân thể nàng, một màn sương lạnh cóng như băng tỏa ra toàn bộ khu vực xung quanh.

Đây chính là kỹ năng đặc thù của Thất Đạo cảnh giới, một dạng lĩnh vực dò xét và có nhiều khả năng riêng biệt tuỳ thuộc vào bản thân người sử dụng.

Xung quanh hàng trăm km tựa hồ là không có ai lạ mặt cả, mọi việc vẫn hoàn toàn nằm trong khả năng kiểm soát của Tôn gia.

“Tiếp tục quan sát thật kỹ, thời gian giới hạn là hai ngày.

Tôn Khả Khả lùi người và tiến vào một gốc cây lớn gần đó, nàng ngồi xuống với tư thế thiền và nhanh chóng tu luyện.

Hiện tại có thể tạm thời tranh thủ lúc này để tăng cường thực lực.

“Vâng gia chủ!

“Những kẻ này?

Tôn gia?

Hàn Tư Không giấu bản thân mình sau một lùm cây dày đặc, cậu hạ thấp người xuống gần mặt đất và bắt đầu quan sát.

Có khoảng năm tên với trang phục không giống nhau, có vẻ như là một đội nhóm không xuất thân cùng một gia tộc hay tông môn chung.

Cậu dĩ nhiên không tin vào điều đó, bọn người này chỉ ở đây và luôn luôn cảnh giác xung quanh tựa hồ đang canh chừng gì đó.

Và đây cũng là đoạn đường dẫn thẳng đến Lâm gia.

Chỉ có thể là những người thuộc Tôn gia đã bố trí ở đây để có thể bắt được những người thuộc Lâm gia đã vô tình sống sót.

Bọn chúng không mặc đồng phục chắc hẳn là để tránh bị phát hiện là thuộc thế lực nào, nhưng việc canh giữ tại đây lại hoàn toàn chứng minh điều ngược lại.

Nhưng cũng chỉ những ai biết về trận chiến của Tôn gia và Lâm gia mới có thể đoán được đến việc này, những kẻ ngoài cuộc về cơ bản là chẳng thể nghĩ đến.

“Giờ thì, khó rồi.

Những kẻ này đều che giấu đi khí tức của bản thân và ẩn nấp rất tài tình, Hàn Tư Không chỉ vô tình cảm nhận được sự kỳ lạ của không khí nơi đây rồi mới phát hiện ra được.

Và do cậu có tu vi cũng không thấp, ít nhất là khi so với những kẻ ở đây.

Bọn chúng đều là Nhị Đạo cảnh, có một vài tên Tam Đạo cảnh ở khoảng cách xa hơn.

Và thậm chí ẩn ẩn phía xa cũng có uy áp của tu sĩ Tứ Đạo cảnh.

Nhưng nếu bên này xảy ra chiến đấu thì chắc chắn chúng sẽ phát hiện ngay.

Hàn Tư Không với tu vi Tứ Đạo cảnh hậu kỳ về cơ bản là không thua ngay cả khi phải một đánh mười, điều kiện là tu vi không hơn cậu.

Nhưng nếu được thì Hàn Tư Không muốn tránh chiến đấu, có rất nhiều khả năng sự lộ diện của cậu sẽ mang đến những phiền toái lớn hơn rất nhiều.

Lần này, khó thật rồi.

Kẻ thù có quân số và lợi thế sân nhà hơn hẳn cậu, còn có những kẻ đầu não đã sống qua mấy đời người.

Hàn Tư Không sẽ không thể chiến thắng nếu đi theo một chiến thuật bình thường, vì cậu chỉ có một mình.

Hỗn Độn Chân Tâm!

Chớp mắt nhẹ nhàng, Hàn Tư Không nhìn thấy hắc tinh khổng lồ trước mắt mình.

Cậu đã có thể tiến vào Tâm niệm của mình với tốc độ rất nhanh.

Nhưng kiểm soát nó thì vẫn chưa thể.

Nếu được thì Hàn Tư Không muốn sử dụng hắc tinh để chiến đấu, Hỗn Độn Chân Tâm là một thứ quá nguy hiểm, nhưng cũng rất mạnh mẽ.

Nó sẽ là con bài tẩy mạnh nhất mà cậu có, chỉ cần có thể tìm được cách kích hoạt khả năng thôn phệ của Hỗn Độn Chân Tâm một cách chủ động như thời điểm cậu đã làm khi còn ở Sebria.

So với nguyên bản Hỗn Độn Chân Tâm thì hắc tinh được trích xuất từ nó có vẻ dễ điều khiển hơn, và cũng yếu hơn rất nhiều.

Nhưng nó có một kỹ năng rất hữu ích – Dịch chuyển.

Hắc tinh!

Hàn Tư Không tạo nhanh cánh tay phải của mình bằng Hỗn Độn Chi Thể và một hắc tinh nhỏ bằng quả táo đang lơ lửng giữa lòng bàn tay đen tuyền ấy.

Cậu cần phải sử dụng thứ này để hấp thu Linh Hoả ra khỏi Hỗn Độn Chân Tâm, nếu không thì sẽ xảy ra tình trạng bạo phát.

Và nó dường như không hề dễ chịu chút nào cả.

“Nếu hiện tại mình tiếp hành hấp thu Linh Hoả ngay tại tâm niệm thì có vấn đề gì xảy ra nơi thế giới thực không nhỉ?

[Thông tin:

Không vấn đề, cơ thể vật chất của chủ nhân đang tồn tại ngay đây]

“Hả?

Hàn Tư Không dùng hai tay sờ khắp cơ thể mình, cậu hoàn toàn cảm nhận được nhiệt độ và cơ thể rắn chắc của mình.

“Là thật, trước giờ mình vẫn luôn dùng cả cơ thể để du nhập tâm niệm hay sao?

[Thông tin:

Chỉ khi kích hoạt Hỗn Độn Chi Thể, toàn bộ cơ thể sẽ chuyển hoá vào vùng Hỗn Độn Chân Tâm]

“Thôi kệ, sao cũng được.

Chỉ cần có thể thuận lợi hấp thu Linh Hoả ngay lúc này là được, để quá lâu có khả năng sẽ dẫn đến nguy cơ bạo phát càng cao.

Hắc tinh không ngừng hấp thu mọi thứ xung quanh, ánh sáng bao quanh lấy quả cầu đen đặc một màu và không gian xung quanh nó cũng méo mó thành một vùng cấm địa.

Phải dùng thứ này để hấp thu Linh Hoả ra khỏi Hỗn Độn Chi Thể của cậu, vẫn là cách mà Hàn Tư Không đã từng dùng để hấp thu năng lượng tự nhiên dư thừa của Diệu Thần.

Chỉ khác một điều, lần này, người cần được chữa trị là chính cậu.

Hàn Tư Không rõ ràng cảm nhận được độ khó của việc này, tách riêng một thứ vô hình ra khỏi một thứ khác là màn đen thăm thẳm không vướng chút ánh sáng.

Đôi mắt hoá thành một màu đen, Hàn Tư Không di chuyển hắc tinh lên trước mặt mình và bắt đầu vận sức vào tay phải.

Ngọn lửa đen bừng mạnh lên, toàn bộ cánh tay được tạo từ Hỗn Độn Chi Thể gần như trở thành một ngọn đuốc cực lớn.

“Ngươi không thấy kỳ lạ sao?

Trước mắt Hàn Tư Không xuất hiện một hình bóng, dáng người tương đồng với cậu.

Nhưng giờ đây hắn đã có thêm cánh tay phải và đôi mắt cũng sáng hơn hẳn lúc đầu.

“.

Cậu đang cố tập trung nên không muốn đáp trả cái bóng trước mắt mình, nó cứ như là hiện thân của cậu tại tâm niệm vậy.

Có thể nó chính là hình dáng con người của Hỗn Độn Chân Tâm.

“Thời điểm ngươi đang ở đây, ta sẽ ở ngoài đó.

“Ngoài đó?

Không thể!

Cơ thể thật của Hàn Tư Không đang hiện diện trong tâm niệm, vì thế nên cái bóng này sẽ thay thế cơ thể thật của cậu ngoài thế giới thực sao?

[Thông tin:

Đúng]

“Thì ra là thế!

Câu hỏi đã được giải đáp, vì sao mà cậu có thể xuất hiện trong chính tâm thức của mình bằng cơ thể vật chất.

Là bởi vì bản thân hỗn độn đã thay thế ra bên ngoài.

Như thế thì rõ ràng là không an toàn, có nhiều khả năng Hàn Tư Không sẽ bị phát hiện và bị tấn công trong lúc này.

Khi cậu ở đây thì toàn bộ thông tin từ bên ngoài dường như không thể xen vào được.

“Chúng ta là một thể, sẽ không sao cả.

Cái bóng nói, sự hiện diện của nó từ từ mờ nhạt đi và hoàn toàn biến mất chỉ sau vài giây ngắn ngủi.

Linh Hoả xảy ra dị động, một sức nóng khủng khiếp khiến cánh tay phải của Hàn Tư Không cảm nhận được đau đớn, cậu lần nữa tập trung sự chú ý vào hắc tinh và bắt đầu lại việc hấp thu.

Hắc tinh càng xoay mạnh hơn thì cảm giác nơi tay Hàn Tư Không càng đau đớn, cảm giác như thể toàn bộ cánh tay đang bị nghiền xé từ mọi hướng.

Ngay sau đó là cảm giác bỏng rát không khác gì việc đưa toàn bộ cơ thể vào một bể nham thạch nóng chảy.

“Khặc!

Hàn Tư Không nôn ra một ngụm máu đen kịt, cậu cảm giác được đôi mắt của mình nặng trĩu và toàn cơ thể mất sức theo cấp số nhân.

Chỉ cần hô hấp cũng khiến toàn cõi linh hồn rên lên đau đớn.

Não bộ cậu truyền lên một sự mệt mỏi, dòng suy nghĩ bị cắt đứt và Hàn Tư Không dần dần có cảm giác mơ hồ.

Cánh tay đã mất đi toàn bộ cảm giác, cơ thể cũng chẳng thể truyền đến bất cứ xúc cảm nào.

Tâm trí chỉ còn là một màu đen, Hàn Tư Không mở và khép miệng mình liên tục.

Cậu nhìn chằm chằm vào hắc tinh đang tiến lại gần mình.

[Thông tin:

Tứ Đạo cảnh hậu kỳ không thể đột phá, chủ nhân cần hoàn thiện tâm trí của bản thân để khai mở Thí Luyện Linh Hồn]

“Thí luyện… linh hồn?

Hàn Tư Không nghiêng người và toàn bộ cơ thể ngã đổ xuống không gian bên dưới, màn đêm không ánh sáng dần dần bao trọn và nuốt chửng cậu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập