Chương 62: Linh Hỏa và Lời Chào Tạm Biệt Bất Ngờ.

Audio

00:0013:21

“Linh Hoả!

Không thể nhầm lẫn được, đó là Linh Hoả.

Hạ người xuống và gật đầu với Tử Nghiên, Hàn Tư Không chỉ ngón trỏ về phía nơi cậu vừa nhìn thấy dao động vô hình kia.

Hiện tại thì nó đã không còn, nhưng Hàn Tư Không đã khám phá ra cơ chế để có thể nhìn thấy nó.

Lộn ngược đầu lại là xong.

“Hắn tìm được?

Tử Nghiên có chút ngạc nhiên, nàng nhìn theo phương hướng ngón trỏ của Hàn Tư Không và vẫn như cũ chẳng có gì tại nơi đó, nhưng Hàn Tư Không cũng đã nhanh chóng cất bước đến đó.

Nàng cũng sẽ đi theo mà không nghi ngờ gì, dù sao thì nàng cũng chỉ theo giúp đỡ phần nào mà thôi.

Mọi việc, có lẽ cần Hàn Tư Không tự tay hoàn thành.

“Không thể cảm nhận được gì cả.

Hệ thống!

Hàn Tư Không cần phải biết phán đoán của mình là đúng hay không, nhiều khi lúc nãy chỉ là cậu hoa mắt sau khi được chứng kiến bồng lai tiên cảnh của Tử Nghiên mà sinh ra.

[Thông tin:

Linh Hoả – Yêu cầu hấp thu]

[Thông tin:

Địa đồ Linh Hoả hiện tại chỉ có thể chứa một nửa]

“Một nửa?

Chắc lấy một nửa cũng đạt yêu cầu của Angell nhỉ?

[Thông tin:

Linh Hoả chỉ có thể lấy hết, hoặc không lấy.

Nếu không sẽ xảy ra bạo phát và thu hút Kim Sí Điểu trở về]

“Ồ, thật ra thì cô cũng xấu tính ra mặt đấy Angell à.

Cậu vung tấm địa đồ trước mặt và có chút trầm tư.

Nếu chỉ có thể thu một nửa vào địa đồ thì một nửa còn lại sẽ bạo phát, thế là đi cả đám.

Nhưng Linh Hoả cũng không thể chứa trong nạp giới hay những loại hòm đồ khác được, chỉ có hòm chứa riêng biệt mới có khả năng chứa đựng được loại Linh Hoả Thần thú như thế này.

“Kèo này khó rồi.

Hàn Tư Không đang nghĩ đến việc sử dụng thử Hỗn Độn Chân Tâm để hấp thu Linh Hoả, có nhiều khả năng sẽ khiến cậu hối hận rất lớn.

Nhưng về cơ bản là đáng để thử.

Coi như đây là một thí nghiệm về khả năng của Hỗn Độn Chân Tâm đi vậy!

Có lẽ Hàn Tư Không là người duy nhất lấy bản thân ra thí nghiệm trong tình cảnh ngặt nghèo như này, cậu có chút mong chờ.

Hỗn Độn Chân Tâm!

Hàn Tư Không di chuyển tiềm thức và cậu ngay lập tức nhìn thấy một không gian rộng lớn như vũ trụ, tại nơi trước mắt cậu là một hố đen đang không ngừng xoay chuyển.

Hấp thu vạn vật, ngay cả ánh sáng cũng đang bị thôn phệ một cách triệt để.

Bóng người được tạo từ màn đêm cũng đứng ngay đó, trước mắt Hàn Tư Không.

Cậu có chút nghiêm túc trong ánh mắt, phía trước mình là một vóc dáng hoàn toàn tương tự bản thân.

Nhưng dường như kẻ này được tạo thành từ một ngọn lửa đen thuần khiết, đôi mắt phát ra ánh sáng trắng yếu ớt.

Nó cũng giống cậu, không có cánh tay phải.

“Vẫn chưa đến lúc.

“Ta biết.

Đáp trả lời nói của cái bóng, Hàn Tư Không cười nhẹ.

Cậu cần phải nắm chặt thứ này trong khả năng kiểm soát của mình, nếu không thì bản thân Hàn Tư Không chẳng khác gì một tai ương biết đi cả.

Sự huỷ diệt sẽ chỉ hướng đến những người khác, cậu rồi cũng sẽ bình yên mà sống sót.

Đó cũng là điều Hàn Tư Không chẳng muốn xảy ra, giống như chuyện đã diễn biến tại Serbia.

Cậu giơ tay trái lên phía trước, cái bóng cũng làm hành động tương tự.

“Khai mở!

Hỗn Độn Chân Tâm được buông lỏng, ngay lập tức nó bao trùm lấy Hàn Tư Không và nghiền ép cơ thể cậu.

Hàn Tư Không cảm giác linh hồn mình đang bị kéo căng đến cực hạn, ngay sau đó là bị nén chặt đến cực độ.

Sự hành hạ cứ thế tiếp diễn trong một khoảng thời gian bất định, Hàn Tư Không từ bỏ cảm xúc cá nhân và đôi mắt dán chặt vào cái bóng đang gần tiến đến mình.

Cái bóng tiến đến cận sát Hàn Tư Không, nó chầm chậm xuyên thủng cơ thể và chỉ sau một lúc, nó đã hoàn toàn chui vào cơ thể cậu.

Hàn Tư Không cảm giác được bản thân vừa dung nạp thứ gì đó, nhưng cậu vẫn chưa thể phát giác là thứ gì.

Giơ hai tay trước mặt, Hàn Tư Không đưa mắt nhìn một cách thận trọng.

Tay trái hoàn toàn bình thường, da với thịt.

Nhưng cánh tay phải đã mất lại đang hiện hữu, nó không tồn tại ở dạng bóng đang rực cháy giống như một màn khói đen dày đặc.

[Thông tin:

Hỗn Độn Chi Thể – Dung hợp thành công]

“Hỗn Độn Chi Thể?

Hàn Tư Không nhìn vào cánh tay phải như được cấu thành từ lửa địa ngục trước mặt mà không khỏi có chút quan ngại, cậu vẫn có cảm giác cánh tay này là của mình.

Nhưng đồng thời, cậu có thể cảm nhận được sự kỳ dị mà cánh tay này mang lại, cảm giác như thể cậu có thể thôn phệ mọi thứ vào cơ thể chỉ bằng cánh tay này.

Đôi mắt Hàn Tư Không được một lớp vật chất màu đen tuyền bao bọc lấy, hiện tại cậu đang có một đôi mắt chỉ hoàn toàn là màu đen.

Không có đồng tử, cũng không có tròng trắng mắt.

Chỉ đơn giản là đôi mắt đen thuần tuý.

Hàn Tư Không muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đây, cánh tay phải hiện tại của cậu là một dạng năng lượng hoá vật chất, vì thế nên nó chỉ có thể tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi.

Đây cũng là cách cậu định sử dụng để hấp thu Linh Hoả mà không cần trực tiếp sử dụng Hỗn Độn Chân Tâm.

Chỉ cần không phải là hắc tinh như những lần trước, Hàn Tư Không có đủ tự tin để hoàn thành nhiệm vụ này.

Cậu giơ tay phải về phía trước và nắm chặt lại, màu đen của không gian nơi đây có chút méo mó và một loạt ánh sáng li ti xuất hiện lần lượt.

Xé mở khoảng không gian thành một mảng lớn, thân ảnh Hàn Tư Không lướt nhẹ và hoàn toàn biến mất khỏi Tâm niệm.

Giật nhẹ mình một nhịp, Hàn Tư Không dùng đôi mắt đen tuyền nhìn lướt quanh cảnh vật bên ngoài.

“Trở về rồi.

Cậu cảm thán, hai tay cũng giơ lên trước mặt để có thể nhìn rõ hơn.

Cánh tay phải đang giống như một ngọn lửa đen không ngừng bừng cháy, tuy rằng cảm giác nó mang lại hoàn toàn tương tự một cánh tay có da thịt bình thường.

Nhưng nếu xét về hình thức thì hoàn toàn không đơn giản như thế.

“Mà, sao cũng được.

Chỉ cần có thể kiểm soát được bản thân và hoàn thành công việc này là xong, hình thức cũng chẳng quan trọng mấy.

Bên cạnh cậu, Tử Nghiên đứng dựa lưng vào một gốc rễ cây và khoanh hai tay trước ngực.

Nàng nghiêng đầu nhìn vào hành động của Hàn Tư Không.

Cánh tay phải một màu đen của Hàn Tư Không tuy rằng khiến nàng có chút bất ngờ, nhưng Tử Nghiên cũng có chút suy tư được đây có thể là cái mà trước đó Hàn Tư Không đã gọi là Hỗn Độn Chân Tâm.

Có thể đây chính là một phần của thứ sức mạnh kỳ lạ đó, tuy rằng không hoàn toàn tái tạo lại một phần hoàn chỉnh của cơ thể, nhưng vẫn có thể tạm thời tạo ra một phiên bản hoàn toàn đủ mạnh để có thể sử dụng.

Linh Hoả vẫn chưa từng xuất hiện trước mặt cả nàng và Hàn Tư Không, nhưng dựa theo hành động của Hàn Tư Không thì có lẽ cậu có thể nhìn thấy Linh Hoả một cách rất rõ ràng.

“Ra là vậy.

Hàn Tư Không cười cười, trước mặt cậu là một nhóm lửa có màu sắc gần như trong suốt, nó không cháy như một ngọn lửa bình thường mà cháy hướng xuống dưới mặt đất.

Cụ thể là nó bị lộn ngược lại so với bình thường, có lẽ đây là lý do mà Hàn Tư Không chỉ có thể nhìn thấy nó khi cậu trồng cây chuối.

Địa đồ trên tay trái, lòng bàn tay phải bắt đầu tiếp cận Linh Hoả vô hình.

Hàn Tư Không nín thở và nhẹ nhàng từng bước để Linh Hoả không xảy ra tình huống bạo phát.

Những lần trước cậu đều nhận thất bại ở thời điểm gần cuối, đó là thời điểm quan trọng nhất để hoàn thiện công việc.

Hiện tại, Hàn Tư Không đã bắt đầu.

Linh Hoả có bản tính không cường ngạnh như cậu tưởng, nó có vẻ rất hiền hoà và dịu dàng.

Hàn Tư Không nhanh chóng thu được một nửa Linh Hoả vào địa đồ chỉ trong vài phút.

“Vẫn còn một nửa, giờ mới đến phần khốn nạn này.

Lẩm bẩm trong miệng mình, Hàn Tư Không dùng lòng bàn tay phải và chầm chậm sử dụng khả năng thôn phệ của Hỗn Độn Chân Tâm lên Linh Hoả.

Phải thật cẩn trọng, dù cho hiện tại vầng hào quang vẫn còn đó, nhưng nếu Hỗn Độn Chân Tâm có dao động thì nhiều khả năng nó sẽ bành trướng rất nhanh trong môi trường dồi dào năng lượng ở Eilrine.

Nếu may mắn thì Hàn Tư Không có thể sẽ được dịch chuyển trở về Nhân giới.

Nếu xui xẻo thì đành phải xin lỗi Tử Nghiên rồi.

Cười nhẹ bản thân, Hàn Tư Không chậm rãi hấp thu Linh Hoả vào tay mình.

Hỗn Độn Chi Thể cũng là một chức năng riêng biệt của Hỗn Độn Chân Tâm, vì lẽ đó mà cánh tay này của cậu sẽ dẫn truyền Linh Hoả trực tiếp đến Hỗn Độn Chân Tâm.

Miễn là trong quá trình nó đi qua thân thể cậu không xảy ra biến cố nào, chuyện này sẽ hoàn thành một cách rất êm ấm.

Cảnh vật bất động, Hàn Tư Không nín thở và cố không để tay mình có tình trạng run rẩy.

Thời gian cứ thế trôi nhẹ qua.

Tử Nghiên nhắm mắt lại, nàng có chút cảm giác buồn ngủ và mệt mỏi.

Đoạn đường đi trong Rừng Tĩnh Lặng này thì cả hai người đều không có nghỉ ngơi hay ăn uống gì cả, thậm chí cả vệ sinh cá nhân cũng không thể.

Vì thế mà giờ đây nàng có chút cảm giác khó chịu và mệt mỏi trong người.

Bầu trời mất dần đi ánh sáng, khu rừng chìm vào màn đêm và Tử Nghiên cũng gần như phải cố tập trung lắm mới có thể nhìn thấy bóng dáng của Hàn Tư Không.

“Sao lại lâu như thế?

Hắn ta làm cái gì cũng lậu vậy sao?

Gương mặt nàng có chút mệt mỏi, nhưng cũng có thêm một ít phần lo lắng nho nhỏ.

Ở phía bên kia, Hàn Tư Không nghiến chặt răng và đôi mắt cũng trở nên đỏ như máu.

“Cái đậu mé, chuột rút rồi.

Cậu hét trong lòng mình hai chân cũng đang bị cơn đau hành hạ không ngừng, gương mặt lại mang vẻ sầu thảm tột độ.

Ngay thời điểm vừa hấp thu xong Linh Hoả thì cậu lại bị chuột rút ở chân, toàn cơ thể cũng bị căng cứng và cơ bắp như thể bị đốt từ bên trong ra.

Đau đớn.

[Nhiệm vụ phụ:

Thu thập Linh Hoả Kim Sí Điểu – Hoàn thành]

[Thưởng:

25 năm tu vi tăng trưởng]

“Từ chối!

[Thông tin:

Phần thưởng đã chuyển hoá thành 110 điểm tích lũy]

[Điểm tích lũy:

70 – 180]

Cậu có chút ảm đạm nhìn về bảng thông báo, hiện tại thì Hàn Tư Không còn không dám rên rỉ.

Với tình trạng cơ thể như này thì cậu chắc chắn không thể tránh né hay phản ứng lại mấy cái đòn tấn công đầy ma mị của lũ Hồn thú được.

“Đành chịu thôi, đợi tiếp vậy.

“Cái này là sao đây?

Angell cười cười nhìn vào cả hai người Tử Nghiên và Hàn Tư Không đều đang nằm sõng soài trên mặt đất và nói.

“Chị hai à, tha cho bọn em đi.

Hàn Tư Không cay đắng nói ra, cậu làm sao có thể ngờ được việc này cơ chứ.

Cách đây vài giờ cậu đã hấp thu Linh Hoả rất thành công, chỉ có điều là ngay sau đó bị chuột rút và căng cứng cơ thể.

Điều đó khiến Hàn Tư Không phải giữ yên tư thế của mình thật lâu mà không dám động đậy.

Cho đến khi Tử Nghiên đến gần và chạm nhẹ vào cậu, Hàn Tư Không ngay lập tức ngã đổ như một toà tháp làm bằng giấy.

Thân thể Hàn Tư Không thuộc dạng to khoẻ nên sức va chạm cũng không phải là nhỏ, thật chính nó giống như tiếng nổ vậy.

Oành!

Ngay sau đó là cảnh tượng chiếc bóng dài quỷ dị của đám Hồn thú xiên thẳng vào cậu và Tử Nghiên cùng lúc.

Đáng lẽ đến đó thì mọi chuyện đã kết thúc rồi, nhưng chẳng ai ngờ lại chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Hàn Tư Không giật mình một nhịp và cậu phát hiện mình vẫn đang ở nơi mà Tứ Thượng Long Angell đã dẫn đến để nói chuyện về công việc trao đổi.

Chỉ khác là cậu và Tử Nghiên đều đang nằm dưới sàn với bộ mặt bơ phờ mà thôi.

“Vui chứ?

Angell cười lớn và búng tay tạo ra một âm thanh giòn tan

Tách!

Hàn Tư Không nhìn vào chén trà trong tay và không khỏi lắc nhẹ đầu, cậu đã ngồi trên ghế và có vẻ đang chuẩn bị uống trà.

Tử Nghiên cũng dùng ánh mắt có phần ngơ ngác nhìn cậu.

Cái thể loại ma thuật rối loạn tiền đình gì thế này?

Đừng có tự ý dịch chuyển người khác như thế chứ?

Hàn Tư Không và Tử Nghiên đều hét lớn trong lòng, cả hai đồng thời đặt chén trà xuống bàn và Hàn Tư Không lấy tấm địa đồ ra đưa cho Angell.

“Xong thỏa thuận, giờ cô nên đưa tôi về.

Tuy cậu vẫn còn lưu luyến Tử Nghiên, nhưng nơi đây thật sự quá nguy hiểm với bản thân Hàn Tư Không.

Cậu cần thực lực mạnh mẽ, mạnh đến mức không bị ảnh hưởng bởi môi trường nơi đây, lúc đó cậu sẽ trở lại Eilrine này.

“Xong cái gì cơ?

Angell ánh mắt có phần cười cợt nói.

“Linh Hoả?

Hàn Tư Không chỉ tay vào tấm địa đồ và nói, cậu hiện tại đã trở lại với thân thể một tay như trước.

Hỗn Độn Chi Thể vẫn chỉ nên dùng trong trường hợp cần thiết mà thôi.

Cánh tay đó vẫn mang quá nhiều sức mạnh giống như hắc tinh, điều đó cũng khiến Hàn Tư Không có chút e ngại.

“Ủa?

Cái này cũng có thể đựng Linh Hoả sao?

Angell hồn nhiên cầm tấm địa đồ lên và hỏi, ánh mắt có chút ngạc nhiên mang theo.

“Cô không biết à?

“Có ai nói đâu mà biết.

“Ặc.

Hàn Tư Không cố không phun ra một ngụm máu từ trong cổ họng mình, cậu có chút lảo đảo nhìn vào Angell vẫn đang mỉm cười rất hồn nhiên vui tươi.

“Dù sao thì, tôi cũng đã xong việc.

“Ừm hứm.

Mái tóc bạch kim toả sáng nhè nhẹ và gương mặt đẹp đến mức hoàn hảo của Angell ghé sát vào mặt Hàn Tư Không, nàng gật đầu và mỉm cười.

“Vậy.

Khi nào cô định đưa tôi v-”

Ào!

Tiếng sóng biển va đập và một làn gió mát thổi đến, Hàn Tư Không cảm nhận được vị mặn trong không khí và một chút cảm giác tươi mới đến lạ nhưng cũng thật quen thuộc.

Ánh sáng đột ngột đập vào mắt khiến Hàn Tư Không phản xạ bằng cách đưa tay lên để che chắn trước mặt, cậu hé nhẹ ngón tay và con ngươi bỗng chốc mở rộng ra.

Khung cảnh trước mắt dần dần hiện rõ, ánh sáng chìm nhẹ đi và cảnh rộng lớn của biển cả xuất hiện một cách hùng vĩ ngay trước mắt.

“Đây là?

Trở về rồi?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập