Chương 52: Khai Mở Hỗn Độn Chân Tâm.

Audio

00:0014:39

“Một cộng ba, bằng bốn!

Tịnh Y lí nhí giọng nói trẻ con của mình, em đang nắm chặt từng lá trà trong tay như thể sợ chúng sẽ bay đi mất vậy.

“Bốn lá.

Cộng với ba lá.

“Là.

Là.

Đôi mắt đen nháy nháy một hồi, Tịnh Y nhăn mặt và cái miệng cũng chu nhẹ ra.

“Có lẽ là bằng bảy đấy.

Một giọng nói khác vang lên, nhưng lại mang theo âm giọng trầm ấm khác hẳn với chất giọng trẻ con của Tịnh Y.

“À đúng rồi, là bảy!

Nhảy cẫng lên một các phấn khích, Tịnh Y chợt giật mình và nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Em cũng cảnh giác và bất chợt lui người về sao.

“Lâu quá rồi nên quên giọng anh sao?

Hàn Tư Không vén nhẹ tán cây ra và gương mặt mang theo một nụ cười dịu dàng, cậu đang có tâm trạng rất vui và thoải mái khi gặp lại cô bé này.

“Anh Tư Không!

Tịnh Y nén lá trà ra đất và nhanh chân phóng thẳng đến, hai tay cũng giang rộng ra và nhảy thẳng lên người Hàn Tư Không.

Theo phản xạ, cậu khom người xuống và bế lấy Tịnh Y.

Gương mặt trẻ con cùng nụ cười hồn nhiên lần nữa xuất hiện trong tầm mắt cậu.

Trái tim Hàn Tư Không đập nhanh một cách dồn dập, khoé mắt cũng trở nên thật cay nóng.

Một thứ gì đó đang chặn ngang cuống họng cậu, ngay cả hô hấp cũng trở nên cực kỳ khó khăn.

Hàn Tư Không ôm chặt Tịnh Y trong vòng tay, cậu dựa đầu mình vào cái đầu nhỏ xinh kia và hôn nhẹ lên trán cô bé.

“Anh về rồi.

“Hihi.

Nụ cười tươi tắn của Tịnh Y được vẽ trên khuôn mặt nhỏ nhắn, hai tay cô bé ôm chặt lấy cổ cậu.

Một cảm giác tình thương khiến trái tim nhỏ bé kia lần nữa cảm nhận được mùi vị của hạnh phúc.

“Chuyện kỳ lạ?

Diệu Tiên gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nàng đang sắp xếp lại dòng ký ức để tìm kiếm về thứ mà Hàn Tư Không vừa hỏi tới.

“Kiểu như bầu không khí hay gì đó đại loại vậy.

Hàn Tư Không nhấp nhẹ một ngụm trà, cậu xoa xoa đầu Tịnh Y đang ngồi im trong lòng mình.

“Như anh nói thì là có, nhưng theo tôi cũng chẳng phải chuyện gì quá kỳ lạ.

“Cô cứ nói cho tôi biết.

Diệu Tiên bỗng liếc mắt nhẹ về phía em trai mình vẫn đang nằm bất động trên giường, ngay sau đó là hướng mắt thẳng vào Hàn Tư Không.

“Từ sau khi tôi sử dụng Hải diên ma tâm thuỷ cho em trai mình, mọi thứ ở nơi đây dường như có gì đó rất khác.

“Cụ thể một tí.

Hàn Tư Không gật đầu, cậu cũng vô thức nhìn về phía người con trai gầy gò đang nằm im trên giường.

“Tôi không biết phải mô tả như thế nào, nó giống như cảm giác đang bị thứ gì đó đè nén vậy.

Cảm giác như lúc nào tinh thần cũng đang rất nặng nề.

Diệu Tiên thở dài và nói.

“Tịnh Y có bị như thế không?

Hàn Tư Không xoa đầu Tịnh Y, cậu hỏi thăm với giọng điệu khá nhẹ nhàng.

“Có, rất đáng sợ.

Đáng sợ?

Lưu ý cụm từ này, Hàn Tư Không lần nữa nhìn về phía em trai của Diệu Tiên.

Nhiệm vụ được cho giới hạn phải hoàn thành trong 72 giờ, hiện tại thì ngay cả những thông tin cơ bản thì cậu cũng chỉ có rất mơ hồ.

Nguyên nhân cùng dấu hiệu chưa xuất hiện rõ ràng đến mức Hàn Tư Không có thể nhận biết, chuyện này có thể là do cá nhân hoặc là cả một tổ chức gây ra.

Hoặc đơn giản là do Hải diên ma tâm thuỷ đã phát sinh ra tác dụng phụ.

Rất nhiều lý do cho việc này, và hiện tại để xác định một các chính xác là việc hết sức khó nhằn.

Trước tiên thì.

“Kiểm tra nghi vấn đầu tiên.

Hàn Tư Không bế Tịnh Y đặt xuống ghế bên cạnh và đứng dậy bước thẳng về phía người đang nằm im kia.

Cậu gật đầu với Diệu Tiên và giơ tay trái về trước.

Kịt!

Hàn Tư Không ngay lập tức rút tay về, không phải vì cậu đã phát hiện ra sự bất thường cụ thể nào.

Mà do phản ứng của Hỗn Độn Chân Tâm bỗng nhiên xuất hiện.

Và nó ngày càng phản ứng mạnh mẽ hơn.

[Thông tin:

Năng lượng Hải diên ma tâm thuỷ vẫn chưa thể tiêu hoá, đối tượng sẽ chết sau 72 giờ]

72 giờ?

Cùng thời điểm với thời hạn mà nhiệm vụ giải cứu dân làng?

Đây chính là lý do sao?

Hàn Tư Không đơ người trong vài giây, nhưng cũng rất nhanh cậu tỏ ra nghiêm trọng trong sắc mặt của mình.

Biết rõ nguyên nhân là một chuyện, có thể giải quyết được hay không thì lại là một chuyện khác.

Hải diên ma tâm thuỷ là một dạng thảo dược có khả năng chữa bệnh không cụ thể, vì thế mà nó có dư năng lượng nội thể để tàn phá được cả làng chài nhỏ bé này.

Mặc dù Diệu Tiên là ma thú biến thành, chẳng có gì chắc chắn em trai nàng cũng như thế cả.

Và nếu cố để cậu ta hấp thu trong tình trạng như thế này thì có thể sẽ xảy ra tình trạng bạo thể.

Nhìn vào tình huống nào thì cũng là trường hợp tồi tệ nhất cả.

“Diệu Tiên, lúc trước cô đã cho em trai mình sử dụng Hải diên ma tâm thuỷ như thế nào thế?

Hàn Tư Không xoay đầu lại và nói lớn.

“Tôi nấu trong nước ấm và ngâm em ấy trong đó.

Diệu Tiên nắm chặt hai tay lại với nhau, đó là phương pháp duy nhất mà nàng biết để có thể sử dụng thảo dược.

“Cậu ta không hấp thu được dược liệu, hiện tượng lạ dạo gần đây là do năng lượng của Hải diên ma tâm thuỷ rò rỉ ra.

“Có thể giải quyết không?

Diệu Tiên bước nhanh lại và hai tay cũng siết chặt hơn.

“Tôi chưa nghĩ ra, nhưng nhiều khả năng sẽ mang lại rủi ro.

Cho em trai cô.

Hàn Tư Không hoàn toàn là một người có đầy đủ lạc quan, nhưng cậu cũng không phải kẻ không thực tế.

Tình hình hiện tại có khả năng rất cao sẽ dẫn đến một kết cục rất thảm khốc, và nếu có thể lựa chọn phương án giải quyết, Hàn Tư Không sẽ lựa chọn hi sinh em trai của Diệu Tiên để cứu mọi người.

Miễn là không vào tình thế bắt buộc, cậu nhất định sẽ cố để cứu tất cả.

Mong rằng trường hợp đó sẽ không diễn ra.

“Vậy sao.

Diệu Tiên cúi nhẹ đầu xuống, nàng dừng chân trước giường và ngồi xuống.

Hai tay cũng nắm lấy đôi tay gầy đến trơ xương của em trai mình, một cảm giác lạnh lẽo khiến nàng có chút buồn lòng.

“Đã rất lâu kể từ ngày nó nằm yên như thế này.

“Tôi có quyền biết tên cậu ấy chứ?

“Diệu Thần.

Hàn Tư Không bỗng phì cười, hai chị em này cũng có tên nghe thật là oách mà.

“Nghe hay lắm đúng không, là tôi đặt cho cả hai đó.

Thần và Tiên.

“Đáng lẽ cô không nên đặt cái tên như thế cho cậu ấy.

Diệu Tiên nắm chặt bàn tay Diệu Thần hơn nữa, nàng thở dài một hơi.

“Tôi hiểu chứ, là gì tồn tại người có thể cứu rỗi Thần.

Sự im lặng xuất hiện ngay sau câu nói của Diệu Tiên, Hàn Tư Không mỉm cười nhìn về hướng Tịnh Y báo rằng mọi chuyện vẫn đang rất ổn.

[Thông báo:

Hỗn Độn Chân Tâm có thể hấp thu năng lượng của Hải diên ma tâm thuỷ]

[Thời gian cần thiết:

19 giờ]

[Tỷ lệ thành công:

71%]

“Hửm?

Hàn Tư Không vô thức thả lỏng người, cậu thật ra đã nghĩ đến phương án này.

Nhưng nếu trong lúc cậu thả Hỗn Độn Chân Tâm ra mà vô tình hấp thu cả làng chài thì đó sẽ trở thành nỗi bức rức lớn nhất cuộc đời.

Đó cũng là lý do mà Hàn Tư Không cảm thấy được cứu rỗi khi bảng thông báo của hệ thống hiện ra, nhưng chuyện này còn đến 29% tỷ lệ thất bại.

Và hơn hết là cậu không an tâm khi tin vào việc hệ thống có khả năng kiểm soát Hỗn Độn Chân Tâm.

Nếu biết cách thì Hàn Tư Không muốn tự mình làm hơn, cậu muốn bản thân có thể tự kiểm soát được thứ Tâm niệm này.

Nhưng đây chính là cách tốt nhất trong thời điểm này, chỉ cần tìm một nơi đủ xa, đủ an toàn cho mọi người ở đây và tiến hành hấp thu.

Cho dù xảy ra sự cố ngoài ý muốn thì cậu sẽ không ảnh hưởng đến ai, và nếu chuyện đó xảy ra thì Hàn Tư Không sẽ đứng ra chịu mọi trách nhiệm liên quan.

Mặc dù cậu không chắc mình có thể chịu trách nhiệm đến đâu.

“Tôi cần một nơi đủ xa.

“Xa?

Anh định mang Diệu Thần đi đến đó sao?

“Đúng, cách duy nhất tôi có thể thực hiện vào lúc này.

Và tôi thật sự cần một nơi đủ xa.

Diệu Tiên nhìn thẳng vào gương mặt của Hàn Tư Không, nàng hít sâu một hơi và đứng bật dậy.

“Anh nên ngủ một giấc để lấy sức, nó sẽ tốn rất nhiều thời gian để di chuyển đấy.

“Được.

Gật đầu với Diệu Tiên, Hàn Tư Không bước nhanh ra khỏi gian phòng và không quên dặn dò Tịnh Y về việc đi ngủ.

“Em sẽ ổn thôi, anh ấy sẽ giúp em.

Diệu Tiên vuốt nhẹ gương mặt của Diệu Thần, ánh mắt nàng mang theo một vẻ ôn nhu dịu dàng.

[Thông tin:

Màn sương ảo – Mộng bức]

[Nhiệm vụ phụ:

Hoá giải màn sương – Giải thoát dân làng]

[Nhiệm vụ phụ:

Hai lựa chọn hành động]

[Lựa chọn một:

Hấp thu năng lượng rò rỉ từ Hải diên ma tâm thuỷ]

[Lựa chọn hai:

Hiến tế 61 sinh mạng để phá bỏ màn sương]

“Nhây thiệt đó!

Hàn Tư Không cắn mạnh một chiếc bánh nướng giòn tan và xua tay trước mặt để bỏ qua những bảng thông báo từ hệ thống.

Cậu không chọn lựa gì cả, dù sao thì cũng chẳng cần phải làm theo những gì hệ thống đã định hướng.

Hàn Tư Không chỉ hành động theo suy tính của bản thân, dù cho việc bỏ qua lựa chọn từ hệ thống có khả năng sẽ sinh ra phản phệ dành cho cậu thì đã sao?

“Ngon thật đấy!

Thêm một chiếc bánh vào miệng, Hàn Tư Không cười lớn với Diệu Tiên.

Bữa sáng này là của nàng làm để cậu có đủ sức làm việc cần làm.

“Mong anh có lỡ thất bại thì cũng sẽ không đổ lỗi do đồ ăn tôi làm có vấn đề.

Diệu Tiên ngồi xuống ghế và đôi mắt dường như đang cười, Hàn Tư Không biết rõ nàng đang đùa giỡn.

Nhưng việc đùa về vấn đề thất bại chỉ cho thấy rằng Diệu Tiên đã suy nghĩ về chuyện đó rất nhiều.

Và có vẻ như nàng cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.

Do băng vải quấn chặt gương mặt cộng với việc có một phần đầu hoàn toàn là xương sọ nên Diệu Tiên có lẽ sẽ không biểu thị bất cứ biểu cảm nào cả, nhưng Hàn Tư Không hoàn toàn biến rất rõ ràng một điều.

Nàng đang rất lo lắng, thậm chí cả việc tỏ ra bình thản cũng chỉ là một màn diễn xuất non nớt mà thôi.

“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

“Nghe đáng tin thật đấy.

Diệu Tiên đáp trả lời động viên của Hàn Tư Không, nàng bước lại và đưa tay chỉnh chỉnh phần áo có phần xộc xệch trên người cậu.

Đôi bàn tay trắng nõn mềm mại đang mang theo một vẻ run rẩy đáng thương.

“Chăm Tịnh Y giúp tôi một đoạn thời gian nhé, có lẽ cần vài ngày.

Hàn Tư Không nói đoạn, cậu lui người và bế Diệu Thần trên tay.

Đôi chân bước đi một cách chậm rãi, thân ảnh Hàn Tư Không dần dần khuất bóng khỏi những gò đá cao.

“Em sẽ ổn thôi.

Diệu Tiên cúi người xoa đầu Tịnh Y, nàng vẫn cứ nhìn theo hướng mà Hàn Tư Không đã đi thêm một hồi lâu rồi mới quay người trở vào giang phòng.

[Thông tin:

Hỗn Độn Chân Tâm – Khai mở?

“Không không, điên à?

Hàn Tư Không phủi phủi tay và đặt Diệu Thần nằm yên vị trên một tấm thảm bằng cỏ tươi mà cậu vừa chuẩn bị.

Mất khoảng 14 giờ đi chuyển liên tục để đến được nơi đây, thật ra về khoảng cách thì cũng chưa phải là đủ để Hàn Tư Không an tâm.

Cậu còn nhớ vương quốc Serbia đã bị thổi bay một phần tư như thế nào, nhưng cũng chẳng thể tìm một nơi đủ xa vào thời điểm này.

Thời gian đã gần như đến giới hạn.

[Thời gian:

49 giờ]

“Hỗn Độn Chân Tâm à.

Hàn Tư Không sờ tay lên ngực, cậu cố không để bản thân nghĩ nhiều, và cố để không phải căng thẳng.

Nhưng có vẻ như trái tim bé nhỏ vẫn đang đập rất nhanh.

Phải tìm cách để khiến bản thân bình tĩnh lại, căng thẳng quá mức chỉ khiến mọi chuyện khó khăn hơn mà thôi.

Nghĩ nhanh và làm cũng nhanh, Hàn Tư Không hạ người và chống tay trái xuống đất.

Do cậu chỉ còn một tay nên việc hít đất trở nên có phần năng nhọc hơn, tuy rằng cũng chẳng khác biệt quá lớn gì cả.

“Một.

Hai.

Cơ thể bắt đầu chuyển động và trái tim cũng dần dần trở nên chậm rãi hơn, Hàn Tư Không bẩm lẩm trong miệng từng nhịp lên xuống của mình.

“Một trăm!

“Phù.

Bật người dậy và hít sâu một hơi, cảm giác cơ thể đã phần nào đó làm nóng thành công.

Gương mặt Hàn Tư Không cũng nở một nụ cười vui vẻ.

[Thông tin:

Hỗn Độn Chân Tâm – Khai mở?

Cậu bỏ qua bảng thông báo hiện trước mắt mình và tiến vào tư thế ngồi thiền.

Tay trái nắm chặt lại và đặt trước ngực mình.

Phịch!

Cậu đập mạnh vào giữa lòng ngực và tiềm thức ngay lập tức tiến vào không gian Tâm niệm của bản thân.

Nơi đây không có cơ thể thực nên việc di chuyển khá dễ dàng, lần này thì Hàn Tư Không đã tỉnh táo hơn và cậu cố để có thể tìm thấy nơi Hỗn Độn Chân Tâm đang tại vị.

“Chẳng thấy gì cả.

Không gian đen tối như bầu trời thiếu đi những vì sao, một thanh âm dù là nhỏ nhất cũng chẳng hề tồn tại.

Hàn Tư Không cứ thế lơ lửng giữa một vùng đen bất tận.

Cậu có chút căng thẳng, tinh thần tuy vẫn giữ được sự tỉnh táo vốn có nhưng hiện tại cũng đã phần nào đó xuất hiện dao động nhẹ.

“Hỗn Độn.

Hỗn Độn là gì?

Hàn Tư Không dừng lại và cảm nhận thâm tâm của mình, cậu mở rộng tâm thức và dùng toàn bộ sức lực tinh thần hiện có để cảm nhận được chính bản thân mình.

Nếu không nhanh tìm thấy Hỗn Độn Chân Tâm thì Diệu Thần sẽ chẳng thể được cứu, và có lẽ cậu còn chẳng thể trở về hiện thực được nữa.

Tầm nhìn gần như hoàn toàn trở về con số không, Hàn Tư Không lần nữa mở rộng tâm thức bản thân.

Màn đêm vẫn còn đó, nhưng dần dần lại xuất hiện một thứ gì đó rất hư ảo.

Một hình dáng.

Một bóng người.

Đang quay lưng lại với cậu, Hàn Tư Không chỉ có thể nhìn thấy dáng người mờ nhạt.

Không rõ ràng là nam hay nữ, nhưng thân ảnh đó lại thiếu đi một cánh tay.

Cánh tay phải!

Hắn ta giống mình, hay đây chính là mình?

Hàn Tư Không cố giữa bản thân tỉnh táo, cậu dùng toàn bộ nhận thức của bản thân vào thời điểm hiện tại để quan sát thật kỹ bóng hình kia.

“Vẫn chưa được.

Trong đầu phát ra một chất giọng khá trầm, có lẽ là của một người nam giới nào đó.

Nhưng Hàn Tư Không bỗng nhiên giật mình và cảnh vật trước mắt lại trở về thế giới thực tại.

Diệu Thần đang nằm đó với gương mặt xanh xao và đang không ngừng rỉ máu từ hốc tai và mắt.

Không ổn!

Nhanh chóng bật dậy và chạy đến để kiểm tra, Hàn Tư Không cố dùng sức để điều tiết năng lượng hội tụ tại lòng bàn tay của mình.

Cậu thật ra vẫn chưa có khả năng sáng tạo tiên thuật, nhưng tình cảnh hiện tại chẳng cho phép cho việc chờ đợi.

Tiên pháp lại càng là không thể, Kim Trảo là tiên pháp dạng công kích, hiện tại cậu lại cần thứ gì đó có thể làm dịu đi tình trạng trào ngược năng lượng của Diệu Thần.

Chữa trị!

Không!

Cậu cần một thứ gì đó đủ sức áp chế năng lượng bạo thể.

Thôn phệ!

Hàn Tư Không siết mạnh tay trái, cậu lay động Tâm niệm của mình thêm một lần nữa và ngay lập tức một chấn động xuất hiện ngay giữa hư không.

Không khí lắng đọng và càng ngày càng trở nên cô đặc lại, một quả cầu màu đen với xuất phát điểm là lòng bàn tay của Hàn Tư Không đang lớn dần theo cấp số nhân.

“Hỗn Độn.

Chân Tâm?

Một thứ trông như hắc tinh đang nằm yên ắng trên bàn tay cậu, Hàn Tư Không cố giữ bình tĩnh và dùng cảm nhận bản thân để có thể kiểm soát nó.

“Hấp thu, thôn phệ, .

Làm gì đó đi!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập