Chương 41: Sự Tái Sinh Thất Bại.

Audio

00:0017:26

Rầm!

Cơ thể Lâm Uyển Nhi rơi thẳng như một bao cát xuống mặt đất chứa đầy bụi bẩn, nàng hoàn toàn lâm vào tình trạng bất tỉnh nhân sự.

Chỉ một vết thương đủ lớn vào thời điểm này hoàn toàn đủ khả năng giết nàng ngay lập tức.

Nhưng chuyện đó lại chẳng hề diễn ra, Lâm Uyển Nhi cứ thế nằm im tại không gian đen tối cùng chật hẹp đến cùng cực.

Sau một khoảng thời gian bất định, nàng chầm chậm mở đôi mi cong dài và đưa ánh mắt có phần mệt mỏi nhìn không gian xung quanh.

“Đây là.

đâu?

Giọng nàng hiện tại đã hoàn toàn trở nên khàn đặc, cơ thể cũng đã mất đi sức lực để có thể đứng hay thậm chí là ngồi dậy.

Lâm Uyển Nhi dường như nhớ về thứ gì đó, nàng cố nâng bản thân ngồi dậy, nhưng không thể.

“Lâm gia, có chuyện xảy ra rồi!

Nàng cố gào lên, nhưng nơi đây hoàn toàn chỉ có thanh âm của duy nhất một mình nàng.

Sự im lặng của bóng tối cùng sự chật hẹp khiến cho thâm tâm Lâm Uyển Nhi hoảng sợ đến tột độ.

“Có.

khụ!

Miệng nàng dính đầy đất cát cùng bụi bặm, cả cơ thể cũng hoàn toàn đầy các vết thương nhỏ.

Y phục cũng rách nát đến cực điểm, hoàn toàn nằm trong tình huống cực kỳ tồi tệ.

Không thể ngờ rằng cơ quan mà Lâm Uyển Nhi kích hoạt lại thuộc vào dạng tự huỷ địa hình, đây có thể là cơ quan cực quan trọng để chống lại các cuộc tấn công từ ngoại tộc.

Nhưng hiện tại chuyện đó cũng không hoàn toàn đáng ngại nữa rồi, vì nàng đã kích hoạt cơ quan và trước khi rơi xuống thì Lâm Uyển Nhi cũng đã phần nào nghe giọng của cha mình.

Việc cần làm hiện tại chỉ là chờ đợi mà thôi, nhưng có vẻ như Lâm gia đã tốn khá nhiều thời gian nhưng vẫn chưa tìm thấy nàng thì phải.

Lâm Uyển Nhi có chút lo lắng.

“Mình đã bất tỉnh bao lâu?

Đáng lẽ hiện tại họ cũng phải tìm thấy mình chứ?

Nàng đưa tay về phía trước mò mẫm một hồi lâu, nhưng cũng chẳng thể tìm thấy thứ gì ngoại trừ đất và đá vụn.

“Cái này, tình cảnh cũng thật là éo le.

Lâm Uyển Nhi thở dài một hơi, cả cơ thể mệt mỏi cũng khiến mi mắt nàng càng ngày càng nặng trịch đi.

Chẳng bao lâu nữa sẽ lâm vào trạng thái bất tỉnh tiếp tục mà thôi.

[Sinh mệnh chủ đã đạt đến điều kiện kích hoạt Đặc Ân]

[Tiến hành kích hoạt Đặc Ân – Tận Tử]

Một âm thanh trong trẻo xuất hiện trong tâm trí Lâm Uyển Nhi, tuy rằng bản thân nàng rất bất ngờ với sự kiện này, nhưng cơ thể lại hoàn toàn không còn đủ khả năng để cử động hay làm gì cả.

“Chết cũng là một đặc ân, nhỉ?

Nàng nói thầm trong lòng, cũng đồng thời tự cười bản thân một cái.

Dù sao thì thời điểm này cũng đã là tuyệt vọng đến cùng cực rồi, nàng chỉ cảm thấy bản thân tại sao lại rất chi bình tĩnh.

[Tận cùng sinh mạng, không phải là cái chết]

Thanh âm kia lại vang lên trong đầu nàng, nhưng Lâm Uyển Nhi đã hoàn toàn mất đi nhận thức, cả người cũng hoàn toàn thả lỏng toàn bộ.

Vào thời điểm này, dị biến lại phát sinh ở phía trên cuộc đại chiến giữa Lâm gia và Tôn gia.

Nói là đại chiến cũng không hoàn toàn chính xác, cụ thể mà nói, nó như là một cuộc tàn sát đến từ phía Tôn gia dành cho Lâm gia mà thôi.

Sự phản kháng đến từ Lâm gia yếu ớt đến đáng thương.

Xác chết rải rác khắp nơi, máu tươi che lấp cả một vùng đất rộng.

Khói bụi mù mịt, cây cối bốc cháy hừng hực.

Từng thi thể tộc nhân Lâm gia bỗng chốc xuất hiện dị tượng, rất nhiều đạo linh hồn bị mạnh bạo rút ra từ trong từng cỗ thi thể kia.

“Uyển Nhi tiểu thư!

“Con gái ta, Uyển Nhi.

“Chị Uyển Nhi!

“Uyển Nhi!

Thanh âm phát ra từ mỗi linh hồn đều hướng về Lâm Uyển Nhi danh tự, như thể bọn họ đang bị kéo bởi một thế lực khủng khiếp nào đó.

Nếu có tu sĩ hay phàm nhân ở tại nơi đây, bọn họ chắc chắn sẽ không nhận ra dị tượng nào cả.

Dù sao thì chỉ khi tu sĩ đến được cảnh giới Ngũ Đạo cảnh thì mới có khả năng nhìn thấy linh hồn, cũng có thể chứng kiến tràn cảnh này.

Linh hồn của toàn bộ những kẻ đã tử nạn cứ thế mà bị kéo về một phương hướng rõ ràng, một phương sâu nơi khe nứt đã vô tình hình thành trước đó.

Lâm Uyển Nhi vẫn nằm ngay đó, hơi thở của nàng đã tắt lịm đi từ lâu, trái tim cũng vừa mới ngừng đập.

Và ngay thời điểm này, toàn bộ các linh hồn đã bị kéo đến nơi đây.

Cơ thể Lâm Uyển Nhi vẫn im lặng nằm đấy, nhưng một loạt các đạo linh hồn lại không ngừng xâm nhập vào cơ thể nàng.

Như thể được tẩm bổ bởi chất dinh dưỡng, Lâm Uyển Nhi dần dần đã có nhịp tim trở lại, hơi thở cũng đã hiện hữu.

Mà tu vi của nàng, lại vào thời điểm này không ngừng tăng lên.

Nhị Đạo cảnh trung kỳ!

Hậu kỳ!

Tam Đạo cảnh sơ kỳ!

Cảnh tượng khó tin này cứ kéo dài mãi, khoảng không vẫn đang vắng lặng đến tột độ.

“Ngươi trở về?

Tử Nghiên hướng ánh mắt về một phương phía góc hang động, đôi mắt tím pha lê khẽ ánh lên một chút cảm xúc khó tả.

“Hắn cũng thật là, nhạy cảm quá đó!

Nàng tự cười trong lòng mình, việc tái sinh chỉ vừa mới xong chưa được vài ngày mà thôi.

Thế mà khí tức của Hàn Tư Không đã tiếp cận rất gần nơi đây rồi, hắn chả phải đang ở rất xa sao?

Không cần nói cũng biết, hắn trở về là vì nàng, khế ước linh hồn vừa đứt, hắn liền nhanh chân trở về.

Điều này vô tình khiến tâm trạng Tử Nghiên bỗng chốc vui lên, mặc dù trước đó nàng vẫn luôn rất đau đầu.

Cỏ bốn lá có khả năng tái sinh và khôi phục lại hoàn toàn tu vi của nàng.

Nhưng tỷ lệ chỉ là 50/50.

“Thật không may gì cả!

Tử Nghiên cảm thán, nàng đã xui xẻo dính vào 50% tỷ lệ thất bại kia.

Cảnh giới cũng chỉ dừng lại ở Linh nhân hậu kỳ mà thôi, cách Chân nhân cảnh lúc trước của nàng một khoảng rất xa.

Tử Nghiên sờ vào mười ngón tay thon gọn trắng nõn và khẽ thở dài.

“Nếu hắn còn không trở về thì ta sẽ chết cóng mất!

Đúng vậy, do bản thân trước đây chỉ còn lại tàn hồn mà nói, Tử Nghiên dĩ nhiên không hề có nạp giới.

Mà Hàn Tư Không lại không hề chuẩn bị sẵn nạp giới hay quần áo, lương thực gì tại đây cho nàng cả, thậm chí cả những đồ dùng cá nhân của hắn cũng đã bị mang đi.

Và vì thế, Tử Nghiên đã phải trần truồng trong mấy ngày liền kể từ lúc tái sinh thành công.

Ngay thời điểm nàng vừa thở dài, cửa động bỗng truyền đến một thân ảnh đen nhánh.

Hàn Tư Không dừng lại và ánh mắt có chút rung động.

“Cái quái gì đây?

Thân thể phóng nhanh trong phạm vi rừng rậm um tùm, Hàn Tư Không mỉm cười vui vẻ và bàn tay trái không khỏi siết chặt lại.

“Đã về đến rồi!

Hàn Tư Không dừng lại một nhịp trước cửa hang quen thuộc, cậu chần chừ trong vài giây và khẽ lắc đầu.

Thân thể nhanh chóng chui lọt vào và lướt nhanh đến trung tâm hang.

Cảnh quang xưa cũ lại hiện lên, nhưng thời điểm này lại đứng đó một dáng người nữ tử xinh đẹp.

Mái tóc màu xám tro dài đến thắt lưng được xõa trôi một cách tự do, gương mặt thon gọn xinh xắn cùng đôi mắt tím pha lê lấp lánh hoàn mỹ.

Cái cổ cao trắng nõn, xương quai xanh lộ rõ và ngay phía dưới là một cặp tròn trịt ngực trắng.

Đôi tay tuy rằng có phần săn chắc nhưng vẫn rất thon, không quá to như Hàn Tư Không.

Ánh mắt của cậu dừng lại tại nơi giao thoa giữa hai chân và eo của Tử Nghiên, Hàn Tư Không bỗng nuốt ực một ngụm không khí và ánh mắt lần nữa nhìn thẳng vào mặt nàng.

Vóc dáng của Tử Nghiên phải nói là rất hoàn mỹ, nhưng nếu so sánh với những cô gái bình thường khác thì nàng lại trông có vẻ cơ bắp hơn.

Rõ ràng là thân thể của một chiến binh đã tôi luyện bản thân đến tối đa.

“Cái quái gì đây?

Hàn Tư Không vô thức nói lớn, cậu chợt thấy nét cười trên gương mặt của Tử Nghiên.

Cô gái này không sợ bị nhìn thấy sao?

Tại sao lại bày ra bộ mặt bình thản đến thế?

“Đã mắt chưa?

“Thật ra là chưa.

Hàn Tư Không cười cười, cậu gần như hiểu ý của nàng.

Nạp giới liền phóng nhanh ra một bộ váy áo màu trắng thanh cao đưa cho Tử Nghiên.

“Coi như ngươi cũng có tí nhanh nhạy.

Tử Nghiên ngay tại chỗ tiến hành thay y phục, nàng hành động như thể việc Hàn Tư Không đứng đó là chuyện chẳng liên quan gì đến mình vậy.

“Cánh tay ngươi là làm sao?

Nàng hỏi, thân thể vẫn đang mặc vào y phục rất chậm rãi.

Hàn Tư Không quay lưng lại với nàng, ánh mắt bỗng nhiên run run.

Tay trái cũng không tự chủ sờ sờ vào phần vai phải của mình.

Nơi đó đã không còn gì cả.

“Học phí của tôi, một bài học đắt giá.

“Vậy sao.

Tử Nghiên nhỏ giọng, nàng cột chặt thắt lưng và vuốt nhẹ chân váy ngắn của mình.

Đôi chân thon dài được bao bọc bởi đôi giày cao gót màu trắng sữa tinh tế, nàng thở phù một hơi và xoay người lại đối diện Hàn Tư Không.

“Ta định sẽ trở về Lâm gia, ngươi còn chuyện gì không?

Thái độ của nàng tuy rằng rất lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại có chút mong chờ gì đó từ Hàn Tư Không.

Cậu nhớ về việc mình đã dự định, nạp giới cũng ngay lập tức được tháo ra và thải đến tay Tử Nghiên.

“Đây là?

“Thi thể Trung cấp ma thú, Hải Long Xà.

Hàn Tư Không nói nhanh, cậu ngồi phịch xuống nền đất và dựa lưng vào bờ tường.

“Đây là kẻ đã thu học phí của ngươi sao?

Đã thế lại trở thành một cỗ thi thể rồi?

Tử Nghiên nói với biểu cảm kinh ngạc, nàng hoàn toàn tin tưởng Hàn Tư Không sẽ không nói dối mình.

Nhưng đồng dạng nàng cũng rất nghi ngờ về việc đây có thật là Trung cấp ma thú hay không.

Dù sao thì Trung cấp ma thú cũng hoàn toàn không phải dạng nói giết liền giết, ít nhất là đối với Hàn Tư Không thì là như thế.

Rầm!

Thân thể to lớn của mãng xà ngay lập tức lấp đầy hang động, mặt dù đã có chuẩn bị sẵn nhưng Hàn Tư Không vẫn bị va trúng phần thi thể kia và lùi người lại.

“Là thật nè!

Tử Nghiên có chút tiếu dung trong giọng điệu, nàng hoàn toàn ngạc nhiên với thi thể này.

Nhưng cũng rất nhanh, nàng nhìn về phía Hàn Tư Không và nói:

“Nhưng con Hải Long Xà này cũng chỉ là dạng con non thôi, còn chưa trưởng thành đâu.

“Ra là vậy.

Hàn Tư Không tỏ ra rất thản nhiên, dù sao thì người giết chết Hải Long Xà cũng không phải là cậu.

Diệu Tiên cô gái kia cũng là một dạng ma thú, chỉ khác chỗ nàng dường như có thể biến thân thành nhân loại.

Nhưng cũng tồn tại hạn chế rất nhiều.

Còn nói về hạn chế như thế nào thì Hàn Tư Không hoàn toàn không thể biết được.

“Cô có biết về một loại ma thú dạng mèo trắng, có thể biến hoá thành nhân loại không?

“Mèo trắng?

Tử Nghiên đưa mắt về phía trần hang và tay cũng vuốt nhẹ cái cằm nhỏ, nàng bước đi vài vòng và lần nữa hướng mắt vào Hàn Tư Không.

“Ma thú hóa người tuy không phải là chuyện không thể, nhưng cũng có rất nhiều yêu cầu của riêng từng chủng loài.

Ta không thể nhận định quá rõ ràng về chuyện này được.

Hàn Tư Không gật nhẹ đầu, cậu thở dài một tràn đầy mệt nhọc.

Đối mặt với sự uể oải của Hàn Tư Không, Tử Nghiên lại bước nhanh đến chỗ cậu.

Nàng đưa tay vuốt gọn phần váy ở sau hông mình và chầm chậm ngồi xuống cạnh bên.

Hàn Tư Không chợt cảm giác được một làn gió thơm như mùi hoa hồng nhè nhẹ, cảm giác như thể mùa xuân chợt ập đến ngay bên cạnh mình.

“Thì ra mùi cơ thể nàng ấy là như thế này.

Hàn Tư Không nói thầm trong lòng, câu hỏi bất lâu của cậu cũng đã có lời giải.

Chỉ bất quá.

“Tử Nghiên, cô ngồi đây làm gì?

Đáp lại câu hỏi của cậu, Tử Nghiên lại chỉ im lặng ngồi đó.

Ánh mắt nàng nhìn chăm chú vào xác Hải Long Xà một hồi lâu.

Mùi hương ngọt ngào vẫn còn đó, người đẹp vẫn đang ngồi đây.

Tâm trạng của Hàn Tư Không như thể được giải vây, sự mệt mỏi trong quá khứ bỗng chốc như thể tan biến hoàn toàn.

Như thể tất cả những bất hạnh cậu từng trải qua chỉ là một giấc ác mộng thoáng qua, và giờ đây.

Cậu đã được giải thoát.

Hàn Tư Không cười cười, gương mặt cũng không còn nét căng cứng và mỏi mệt nữa.

“Tốt hơn chứ?

“Ừm.

Rất tốt.

Tử Nghiên cười phì, nàng thật ra chẳng hề làm gì cả.

Chỉ là nhìn thấy cảnh tượng của Hàn Tư Không, so với mình ở quá khứ hoàn toàn giống nhau.

Trước đây nàng đã từng rất cô đơn cùng tuyệt vọng, cũng đã từng có những thời khắc mà cuộc sống của nàng không khác gì một án tù chung thân chứa đầy sự tra tấn dã man.

Vào những thời điểm đó, nàng đã gặp được những người bạn tri kỷ, đã tìm được người thầy, người cha tận tâm yêu thương mình.

Cũng đã tìm thấy một hướng đi, một đích đến để nàng cố gắng.

So với Hàn Tư Không hiện tại, có lẽ là tốt hơn trăm lần.

Cũng bởi vì thế mà nàng ngồi đây, bên cạnh cậu.

Để cho cậu biết, nàng hiện tại vẫn ở đây, vẫn ở rất gần cậu.

Mà những tâm tư này, nàng chắc chắn sẽ không nói ra ở miệng mình.

“Vậy cái xác này ngươi định xử trí như thế nào?

“Liền nhờ cô giúp tôi giải quyết nó, việc chia chát thế nào cũng được.

Tôi hiện đang khá cần vũ khí và một ít tài nguyên.

Hàn Tư Không gảy gảy phía sau ót mình, cậu nhớ đến việc cảnh giới của mình vẫn không thể tăng tiến mà cảm thấy xấu hổ.

“Tu vi của ngươi vẫn không tăng tiến bao nhiêu?

Tử Nghiên có chút ngạc nhiên trong chất giọng, nàng cau đôi mày liễu và có biểu cảm suy tư.

“Trung cấp ma thú thi thể hoàn toàn là một kiện báu vật, nhưng để có thể tận dụng hoàn toàn cái xác này thì cần một thanh kiếm tốt.

Nàng ngưng vài giây và cánh tay trái giơ cao lên một đoạn.

“Cũng may là nhóm của Tomori vẫn chưa hạ giới để lấy lại Truy Hồn Kiếm, không thì lần này thật sự là rất khó để làm gì rồi.

“Tu vi của cô không phải là Cửu Đạo cảnh hay sao?

Ở cảnh giới đó lại còn cần phải sử dụng Truy Hồn Kiếm mới có thể xẻ thịt Hải Long Xà?

Hàn Tư Không xoa xoa cằm mình, cậu hướng ánh mắt có chút nghi ngờ nhìn về phía thi thể to lớn kia.

“Cỏ bốn lá không nghịch thiên như thế đâu, tu vi của ta chỉ có 50% sẽ khôi phục đỉnh phong.

Nếu xui xẻo thì chỉ tái sinh ở Ngũ Đạo cảnh mà thôi.

“Vậy cô?

Gần như nhận ra điều gì đó, Hàn Tư Không ánh mắt xịu xuống.

Một cảm giác nặng trịch ngay lập tức xuất hiện trong lòng cậu.

“Ừm, ngươi cũng đoán được rồi đấy.

Ta đã thất bại.

Truy Hồn Kiếm bay thẳng về tay Tử Nghiên, nàng bước nhanh về phía thi thể Hải Long Xà và cánh tay lần nữa vung mạnh lên.

Xoẹt!

Nhát chém ngọt lịm cắt đứt phần đầu của Hải Long Xà ra.

Cả cơ thể của nó nhanh chóng bị Tử Nghiên phanh thây một cách nhanh chóng.

Khoảng vài giờ sau, Tử Nghiên thở phù một hơi và thả tay để Truy Hồn Kiếm tự do lơ lửng giữa không trung.

Nàng lau nhẹ đi vết máu còn dính trên tay mình và khẽ lắc tay một cái.

Một viên ma thạch to bằng đầu người lộ rõ ra giữa đống máu thịt của ma thú, Tử Nghiên đưa tay và viên ma thạch bay thẳng lên giữa hư không trôi nổi trước mặt cả hai người.

“Ma thạch?

“Chính xác, và là một dạng ma thạch khá cao cấp.

Ngươi cũng coi như là rất may đi.

“Tại sao?

Hàn Tư Không thắc mắc hỏi lại, Trung cấp ma thú dĩ nhiên là phải tồn tại ma thạch bên trong cơ thể rồi cơ mà.

Tại sao Tử Nghiên nàng lại nói rằng mình rất may mắn?

“Vì đây là ma thạch cao cấp, kì thực có thể xem như một loại vật chất ở đẳng cấp cao.

Mặc dù bản thể Hải Long Xà cũng chỉ vừa mới tiến cấp mà thôi.

Tử Nghiên nói đoạn, nàng vung tay và viên ma thạch bay thẳng đến Hàn Tư Không.

Cậu bắt lấy viên đá màu xanh dương với nhiều đường nét gọt dũa gọn gàng trông như một quả trứng lớn bằng thuỷ tinh, màu xanh biếc đẹp đẽ trong trẻo như pha lê khiến tâm trạng Hàn Tư Không bỗng có chút ưa thích.

Ánh mắt liếc nhẹ về gương mặt Tử Nghiên, đôi mắt tím của nàng gần như cũng có tính chất lấp lánh giống như viên ma thạch này, chỉ khác là đôi mắt của Tử Nghiên là màu tím.

Và viên ma thạch lại màu xanh biển.

“Ngoại trừ ma thạch, Trung cấp ma thú còn mang lại rất nhiều lợi ích khác từ xương, thịt, máu, da, .

chỉ cần biết cách sử dụng thì ngươi có thể ngay lập tức tăng mạnh sức chiến đấu của mình lên rất nhiều.

“Mặt ta có gì sao?

Tử Nghiên chợt ngừng lại khi nhìn thấy Hàn Tư Không đang nhìn chằm chằm vào mình, nàng đưa tay vuốt nhẹ gương mặt để xem xét coi có thứ gì đang dính vào hay không.

“K-Không có gì, rất xinh đẹp!

Vậy cô có thể làm những gì với con Hải Long Xà này?

Tử Nghiên chỉ tay vào đống thịt đã được cắt gọn và nói.

“Thịt thì có thể ăn, cũng có thể dùng để chế thuốc hay đan dược.

Chỉ bất quá đây là loại rắn biển không mang theo nọc độc bên trong cơ thể, nên việc chế thuốc cũng có rất nhiều hạn chế.

“Xương thì có thể tinh luyện để rèn đúc vũ khí, da dùng để may quần áo phòng ngự.

Nhưng mà.

Hàn Tư Không bước nhanh về phía Tử Nghiên và có chút tò mò.

“Nhưng cái gì?

Có gì không ổn sao?

Tử Nghiên gật đầu.

“Bình thường thì Trung cấp ma thú khi chết sẽ luôn lưu lại oán niệm cùng ma khí, nhưng con Hải Long Xà thì hoàn toàn không có gì cả.

Ngay cả linh hồn của nó cũng dường như cũng đã hoàn toàn tan biến.

“Ý cô nói là?

Tử Nghiên ngồi xổm xuống và đưa tay vuốt nhẹ đầu của Hải Long Xà, nàng có chút suy tư trong lời nói.

“Chuyện này thật kỳ lạ?

Ngươi có làm chuyện gì kỳ cục với cái xác nó không đấy?

Hàn Tư Không lắc nhanh đầu mình, cậu còn có thể làm gì với thi thể của một sinh vật quá mạnh so với bản thân cơ chứ.

Cao lắm là cậu chỉ hấp thu tàn dư sát khí để tu luyện Ma tâm của mình mà thôi.

Khoan đã!

Ma tâm!

“Đúng rồi, tôi có.

Cạch!

Tử Nghiên bỗng bật mạnh người đứng dậy, nàng nhìn vào lòng bàn tay đang hiện lên một hình vẽ hai vòng tròn đan xen vào nhau và đôi mắt cũng dần dần trở nên ngưng trọng lại.

“Có chuyện rồi!

Hàn Tư Không cũng dừng ngay lại cuộc đối thoại dang dở, cậu nhanh tay dùng nạp giới thu gom toàn bộ phần thi thể của Hải Long Xà và quay đầu về phía Tử Nghiên để quan sát nàng.

“Lâm gia xảy ra chuyện!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập