Chương 34: Luyện Thể Tại Bãi Đá.

Audio

00:0009:39

“Được rồi, chúng ta đi!

Hàn Tư Không gật đầu với ông chủ quầy thức ăn và nhanh chóng cầm theo một túi đồ ăn đầy ắp, cậu bước nhanh và không khỏi cau mày bởi ánh nắng chói chang nơi đây.

“Anh Tư Không!

Là đằng đó!

Tịnh Y chĩa ngón tay nhỏ nhắn đáng yêu về một hướng sườn núi, đôi môi của cô bé có chút bóng bẩy do dầu mỡ từ bữa sáng vừa nãy.

Ngày thứ hai đồng hành cùng Tịnh Y cũng không quá tệ, sau khi mua cho cô nàng một bộ váy áo mới và thêm vài bộ khác để thay thì Hàn Tư Không đã tìm đến một khu nhà trọ để nghỉ ngơi qua đêm và tiến hành tìm vài địa phương để lịch luyện, cậu cũng có vài thứ cần phải tìm kiếm nơi đây.

Hàn Tư Không đã thay một bộ quần áo màu xanh đen khá trầm tối, cậu cũng cột gọn mái tóc đã dài đến vai lên một cách gọn gàng.

Đã quá lâu kể từ lần cuối Hàn Tư Không sở hữu một mái tóc ngắn mát mẻ.

Cậu dừng chân tại một khu vực không quá cao so với mực nước biển nhưng lại đủ cao để có thể nhìn thấy một vòng xung quanh khu vực làng chài, nơi đây thật sự không nhỏ như tưởng tượng mà có phần thoáng đãng hơn hẳn.

Làn gió mát lạnh thổi hiu hiu làm tâm trạng con người ta trở nên phấn chấn hơn hẳn, Hàn Tư Không phủi phủi một tảng đá lớn bằng phẳng và bế Tịnh Y đặt lên trên đó, cô bé ngoan ngoãn ngồi yên và nhìn chằm chằm vào Hàn Tư Không.

Cậu cười cười và đưa túi thức ăn cho Tịnh Y, bàn tay cũng không quên xoa cái đầu nhỏ xinh kia một cách nhẹ nhàng.

“Ở yên đây đợi ta một chút.

“Vâng!

Tịnh Y ôm chặt túi thức ăn và đôi mắt nghiêm túc hướng về Hàn Tư Không, cậu gật đầu và nhanh chóng biến mất.

Sau vài bước chân thì Hàn Tư Không đã đến được một vị trí đủ gần để có thể quan sát bãi đá lớn phía dưới, cậu thật ra không cần thiết phải dùng tới nơi này để lịch luyện, nhưng Hàn Tư Không thật sự muốn thử một lần, để cho biết cũng được.

Kim Trảo có sức công pháp tỷ lệ thuận với sức mạnh thể chất của Hàn Tư Không, nhưng đẳng cấp của Địa cấp tiên pháp này cũng không chỉ có như thế, nó vẫn còn có thể nâng cấp và có nhiều khả năng đặc biệt hơn là chỉ đơn giản hoá cứng hai tay.

Bãi đá khá rộng với nhiều chõm đá gồ ghề cùng hiểm hóc, các cơn sóng biển dữ tợn đang không ngừng vỗ mạnh vào bãi đá như thể trút giận.

Nếu có ai đó bị kẹt ở nơi đây thì rất nhanh sẽ trở thành một đống thịt vụng không hơn không kém.

Hàn Tư Không bước chân lên một bước và hai tay của cậu đã được cường hóa bởi Kim Trảo, chỉ với vài lần di chuyển Hàn Tư Không đã đến được rất gần bãi đá lớn.

Cậu hít một hơi thật sâu và dồn lực vào tay phải của mình.

Oành!

Cơn sóng biển như thể phát hiện được người lạ xâm nhập, chúng nhanh chóng hướng về phía Hàn Tư Không và vỗ mạnh tạo ra những va chạm đủ lớn để phát ra âm thanh như một vụ nổ.

“Năng lượng dày đặc quá!

Hàn Tư Không lui nhanh vài bước và hai tay vẫn đang được cường hóa Kim Trảo của cậu không ngừng run rẩy, một cảm giác như thể bị quá tải năng lượng khiến Hàn Tư Không có chút buồn nôn, cậu gục người xuống và nôn ra một bãi nước vàng đục.

Cơn sóng biển vừa rồi đã mang theo năng lượng tự nhiên, đối với một tu sĩ thì năng lượng tự nhiên hiển nhiên mang tầm quan trọng rất lớn.

Tu sĩ đều cần dung nạp năng lượng tự nhiên vào cơ thể để có thể sử dụng tiên thuật, tiên pháp của mình.

Nhưng nếu cảnh giới không đủ cao mà lại va chạm với mật độ năng lượng tự nhiên quá dày đặc thì lẽ dĩ nhiên sẽ bị bạo thể, nhẹ thì nôn thốc nôn tháo như Hàn Tư Không, nặng thì hoàn toàn banh xác.

Hàn Tư Không lắc đầu mạnh vài lần và nhanh chóng bật người dậy, cậu lau đi vết nước bọt nơi khoé miệng và đôi chân dùng lực phóng thẳng về phía trước.

Lần này Kim Trảo đã không được sử dụng, Hàn Tư Không hoàn toàn không dùng tu vi của mình để tiến vào các cơn sóng.

Chỉ đơn giản là sử dụng cơ thể cùng thể lực vốn có của bản thân để chống chọi.

Oành!

Oành!

Từng cơn sóng lao vào cơ thể cậu như đá tảng, Hàn Tư Không cắn chặt răng và dùng sức để bước đi bên trong những cơn sóng, tốc độ của cậu hiện tại đang bị nước biển ghì chặt lại nên chỉ có thể bước đi những bước chậm rãi và đầy khó khăn.

Oành!

Oành!

Hàn Tư Không quỳ một chân xuống đất và dùng sức bám chặt vào một tảng đá lớn trước mặt, cậu dùng thêm một phần sức để nâng bản thân đứng dậy và bước thêm những bước đi khó nhọc.

Oành!

Oành!

Gần hai giờ trôi qua, Hàn Tư Không với cơ thể đầy vết bầm tím và ướt sũng tả tơi, cậu đưa bàn tay run run chụp lấy bờ đá và nhất người lên đó.

Hôm nay chỉ có thể chống chọi trong một thời gian ngắn như vậy mà thôi, nhưng cậu đã có thể chắc chắn mình hoàn toàn được lời trong việc tu luyện như thế này.

Các cơn sóng tuy rằng hung bạo, mạnh mẽ, nhưng chúng lại là thứ cực tốt để tôi luyện các giác quan cùng cơ bắp của Hàn Tư Không.

Cậu cũng có thể chống lại việc bạo thể do

năng lượng tự nhiên dày đặc bên trong các cơn sóng.

Nhưng tu vi vẫn không có gì cải tiến, Hàn Tư Không sờ vào lòng ngực và có chút cau mày khi nghĩ về lý do cậu không thể đột phá đến cảnh giới tiếp theo.

Có thể là do căn nguyên đã từ cháy trụi của cậu, cũng có thể là do cậu đã vô tình sử dụng thứ gì khiến việc đột phá bị đình trệ.

Cảm giác của Hàn Tư Không hiện tại giống một người phải cố nhịn đi tiểu trong một thời gian dài vậy, thật sự rất là khó chịu.

“Tịnh Y, giúp ta một chút.

Hàn Tư Không hiện tại đã hoàn toàn kiệt sức, cậu vừa dừng chân tại nơi Tịnh Y đang đợi cũng đã là quá khả năng, rất nhanh Hàn Tư Không ngã phịch xuống đất.

Cậu thở phì phào như một con trâu nước, hai mắt cũng đỏ hoe và lỗ tai thì lùng bùng không ngừng, lần này có vẻ như là hơi quá tay.

“Anh Tư Không!

Tịnh Y nhanh chóng bỏ túi thức ăn xuống bệ đá và lon ton chạy đến chỗ Hàn Tư Không, nhưng vóc dáng của Hàn Tư Không thật sự là quá to khi so với Tịnh Y, dù sao thì Tịnh Y cũng chỉ là một cô bé khoảng chừng mười hai tuổi không được chăm lo ăn uống đầy đủ nên bản thân Tịnh Y khá nhỏ con.

Hàn Tư Không lại là một người lính với thân hình khá to con và có phần khoẻ mạnh hơn hẳn người bình thường do cậu là một tu sĩ.

Rất may là Hàn Tư Không đã ngã ngửa ra đất thay vì sấp, nếu không thì Tịnh Y cũng hoàn toàn bất lực và không thể nào giúp cậu được.

“Người anh ướt quá.

“Ừm, em giúp nhé?

Tịnh Y gật đầu với lời nhờ vả của Hàn Tư Không.

Phần áo nhanh chóng được cởi ra và cơ bắp săn chắc hiện hữu trước mặt cô gái nhỏ Tịnh Y, một màu đỏ như gấc dần dần xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ đáng yêu kia.

“Tháo bớt để anh không bị ngấm nước là được rồi.

Do năng lượng tự nhiên đã thấm vào quần áo của Hàn Tư Không khá nhiều nên cậu mới nhờ Tịnh Y tháo bớt để không bị ngấm quá nhiều năng lượng vào người trong thời điểm bản thân vô lực như thế này, điều đó hoàn toàn không mang lại điểm tốt lành gì cho cậu cả.

Tịnh Y gật gật cái đầu nhỏ và nhanh chóng đưa tay lột phăng cái quần của Hàn Tư Không đi, một thứ trông như cánh tay của Tịnh Y nhưng lại có phần gân guốc hơn xuất hiện ngay giữa háng của Hàn Tư Không.

“Hở?

Cảm thấy bản thân hình như có phần hơi mát mẻ phần dưới quá đà, Hàn Tư Không dường như nhìn thấy được gương mặt đỏ chót của Tịnh Y và có chút giật mình, cậu hoàn toàn không nghĩ đến chuyện con bé sẽ lột cả quần của mình ra.

“C-Cái này.

Tịnh Y lùi người về sau và ánh mắt vẫn không dời ra khỏi khúc thịt thừa kia, cô bé cảm nhận trái tim đang đập liên hồi và cơ thể có phần nào đó sinh ra cảm giác sợ hãi cùng một chút rung động.

Đây là lần đầu tiên Tịnh Y nhìn thấy thứ đó của đàn ông, cũng đồng thời là lần đầu thấy một thứ tuy rằng rất xấu xí cùng tục tĩu nhưng bản thân Tịnh Y lại không có cảm giác ghét bỏ, thậm chí Tịnh Y còn có chút tò mò dâng trào.

Hàn Tư Không cố gắng vận sức và cơ thể của cậu có chút di chuyển nhẹ.

“Tịnh Y, em không cần phải cởi.

“Haizzz, thôi sao cũng được.

Hàn Tư Không thở dài, cậu nhìn thấy Tịnh Y lấy mảnh vải lớn che đi phần thân dưới của mình cũng không nói gì quá nhiều.

Cứ coi như vụ việc lần này là một tai nạn đi, dù sao thì Hàn Tư Không cũng không hề có ý định khoe hàng trước mặt một đứa bé chỉ khoảng mười, mười hai tuổi đầu.

Cảm giác cứ như cậu là một kẻ ấu dâm đang phạm tội vậy, mặc dù Hàn Tư Không hoàn toàn là nạn nhân.

Sau khoảng hai mươi phút nằm im bất động thì Hàn Tư Không cũng đã có đủ sức để chống tay và ngồi dậy, cậu uể oải nhìn một lượt về phía Tịnh Y đang ngồi tại bệ đá gần đó nhìn về hướng biển, đôi mắt cũng hiện lên một nỗi buồn chất chồng bên trong con ngươi màu đen nhánh đấy.

“Em rất thích biển ư?

Hàn Tư Không thì thào nhè nhẹ, cậu chỉ cần khoảng mười phút nữa là sẽ đủ sức để đứng dậy.

Nhưng để có thể đi lại hay hoạt động mạnh thì có lẽ sẽ cần thời gian nghỉ ngơi lâu hơn.

“Vâng!

Biển rất đẹp!

Tịnh Y hướng ánh mắt mang theo một niềm hạnh phúc nho nhỏ về phía Hàn Tư Không, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu cũng chợt nhiên ửng đỏ.

“Em đã có rất nhiều ký ức đẹp ở biển sao?

Hàn Tư Không cười cười và nói.

“Không.

Tịnh Y lắc đầu.

“Biển là nơi em mất đi gia đình, là nơi em trở thành ăn xin, làm sao có thể là kỷ niệm đẹp được chứ?

Lần nữa cất tiếng, Tịnh Y chỉ mỉm cười một cách trưởng thành đến lạ, gương mặt non nớt kia bỗng chốc như già thêm vài tuổi.

“Vậy sao em vẫn thích biển?

Hàn Tư Không có chút chua chát trong lòng và hỏi nhanh.

“Vì thích thì đâu cần lý do.

Gương mặt kia lần nữa cười tươi, một nụ cười hạnh phúc.

Hàn Tư Không cũng chỉ im lặng nhìn ngắm gương mặt kia, cậu cũng cảm thấy một cảm xúc hạnh phúc đã lan tỏa đến bản thân mình.

Trong vô thức gương mặt cậu cũng đã mỉm cười.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập