Chương 30: Chân Mệnh Thiên Tử "Giả".

Audio

00:0019:51

“Hoả Diễm Tu?

Không ngờ đến một con chuột nhắt cũng có loại Thiên cấp tiên pháp như thế này.

Aria có chút vui vẻ cảm thán, cô liếc nhẹ về Hàn Tư Không đang nằm sấp trên mặt đất với biểu cảm rất bình thản, như thể hắn chẳng hề liên quan gì tới cô vậy.

Ma tâm của Hàn Tư Không vẫn chưa hoàn thiện, kế hoạch chỉ vừa mới được một nửa đường mà thôi, hắn chưa thể chết.

Mọi thứ vẫn đang rất đúng theo kế hoạch, cho đến khi con chuột nhắt này xuất hiện và làm thay đổi vài thứ.

“Ai?

Gã vô diện hét về phía Aria, cô xuất hiện quá bất ngờ và không một chút khí tức làm cho gã có chút lo lắng.

Kiếm khí đang lơ lửng xung quanh gã khoảng sáu thanh, chỉ cần một ý niệm là có thể tấn công Aira ngay lập tức.

Cô đứng im lặng nhìn gã, chẳng nói gì.

Đôi mắt đang vốn một màu pha lê tím tuyệt đẹp bỗng chốc xuất hiện một chấm đen to nằm giữa con ngươi, đồng thời biểu cảm nữ tính xinh đẹp cũng hoàn toàn biến mất.

“Tam Đạo cảnh hậu kỳ nhưng lại sở hữu Thiên cấp tiên pháp, và hắn đáng lẽ ra không có lý do gì để tấn công Hirio cả.

Aria mở miệng nói chuyện một cách rất bình thường, nhưng âm giọng lại là của một thanh niên có chút trầm ấm trong chất giọng.

“Chuyện gì thế này?

Cô là con trai?

Gã vô diện có chút tức giận la lớn lên, gã thật lòng có chút thích ngoại hình xinh xắn như búp bê của Aria, nhưng việc cô bỗng nhiên nói giọng nam làm gã hụt hẫng một cách rõ ràng.

“Hả!

Cái gì, không thể nào.

Gã vô diện bỗng nhiên run rẩy kịch liệt, hắn vô thức lùi đi vài bước chân.

Đôi mắt đang được ẩn giấu phía sau mặt nạ vô diện có chút không tin hiện hữu, gã đang liên tục tạo ra những tiếng răng kêu cầm cập khi cơ thể run rẩy một cách dữ dội.

Kiếm khí hoàn toàn không thể sử dụng, Hỏa Diễm Tu lại càng không thể.

Gã vô diện bước chân không thể nhấc lên dù chỉ một li, toàn bộ các giác quan hoàn toàn mất kiểm soát, gã cảm nhận được tử vong đang đến rất gần.

Cô gái váy trắng xinh đẹp kiều diễm trước mặt tạo ra một áp lực khủng khiếp lên gã, đôi mắt pha lê tím đang có chấm đen sâu thẳm như màn đêm không kèm theo một chút ánh sáng, cảm tưởng chỉ cần một giây bị con ngươi ấy chạm đến cũng sẽ khiến cho bất cứ ai hoàn toàn tiêu biến khỏi thế giới này.

Aria nhẹ nhàng mỉm cười, không gian xung quanh ngay lập tức cứng đờ lại như thể thời gian bị dừng lại.

Đôi chân mang giày thuỷ tinh của Aria bước một bước nhỏ về phía trước, ngay lập tức cô xuất hiện ngay gần bên gã vô diện.

Không gian vẫn đang hoàn toàn bị ngưng lại, mọi thứ như thể bị đóng băng chỉ ngoại trừ Aria, cô giơ bàn tay nhỏ bé thon gọn lên chiếc mặt nạ và ngay lập tức xuyên thẳng vào trong.

Cơ thể của gã vô diện như thể một hình ảnh ba chiều bị xuyên qua, Aria chậm rãi nhắm mắt lại và gương mặt lại vẽ lên một nụ cười mỉm.

“Hệ thống?

Một kẻ đến từ thế giới khác mang theo hệ thống, ngươi đúng là món quà mà ngài ấy ban cho ta.

Aria với chất giọng nam có phần thưởng thức nói khẽ, bàn tay rút ra và mặt nạ vô diện vẫn hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì.

“Kế hoạch có chút thay đổi, lần này ta lại có chút mong chờ.

Bàn tay ngọc ngà vung nhẹ lên giữa hư không, một quang cảnh méo mó xuất hiện.

Không gian bị xé bỏ bởi một lực lượng tuôn ra từ bàn tay Aria, cô vẫy nhẹ đầu ngón tay và Hàn Tư Không lập tức biến mất.

Ánh mắt pha lê lấp lánh hướng về gã vô diện vẫn đang bị ngưng đọng.

“Hắn ta tương lai rất cần thiết, hãy chăm sóc cho kỹ lưỡng, ta tin tưởng em.

Aria vẫn với chất giọng nam tính trầm ấm nhẹ nhàng nói, đốm đen trong đôi mắt cũng dần dần tan biến.

“Em sẽ làm tốt, thưa chủ nhân.

Lần này là một âm giọng thánh thót trong trẻo của Aria, đây mới chính là thanh âm thực sự của cô.

Gương mặt búp bê xinh đẹp hoàn mỹ của cô bỗng chốc xuất hiện một vệt đỏ ửng, sắc mặt cũng trở nên nữ tính cùng kiều diễm đến nghẹt thở.

Aria lấy ra từ hư không một thân thể được làm bằng gỗ, nhìn lướt qua thì có thể nhận ra thứ này chỉ là một con rối đơn giản không có nhiều chi tiết.

Aria giơ hai ngón tay lên đầu con rối và lẩm bẩm gì đó, một đôi mắt đen nhánh được hình thành trên phần đầu hoàn toàn không có gì của con rối.

Thân thể con rối run rẩy và dần dần thay đổi, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã hoàn toàn biến thành một con người giống thật đến khó tin.

Gương mặt không quá điển trai nhưng lại mang khí chất rất đàn ông, cơ bắp săn chắc và chiều cao hơn Aria rất nhiều.

Con rối vừa rồi đã hoàn toàn biến thành một Hàn Tư Không khác, đôi mắt của nó vô hồn và chỉ toàn một màu đen đặc.

Bàn tay Aria vung nhẹ và thân thể của “Hàn Tư Không” bay đến nằm vào vị trí cũ, cô cũng tiện tay khiến cho cơ thể đang bay đến bị thương trọng giống y hệt với những gì Hàn Tư Không đã chịu.

Aria búng tay và hư không vỡ nát, gã vô diện cũng bị thổi bay đi một đoạn.

Làm xong những việc trên thì Aria lại vẽ lên trên mặt một nụ cười xinh xắn, thân thể cô biến mất giữa quang cảnh như thể chưa từng tồn tại nơi đây bóng dáng của cô gái nào cả.

Trước đó.

Một đoạn thời gian khi đại hội vừa mới bắt đầu, Thanh Lâm nhịp nhịp một bên đùi khi được ngồi vào hàng ghế đại diện của đại hội.

Cậu có thể nói là hoàn thành thay thân đổi phận một cách rõ ràng, Tôn Khả Khả đã đưa Thanh Lâm lên đây để có thể bàn giao vài chuyện.

Nàng tuy rằng có chút kiêu ngạo cùng xấu tính nhưng cũng may là hoàn toàn có thể nói đạo lý với nàng.

“Lúc đó ngươi là bị thứ gì truy sát sao?

Thanh Lâm giả vờ tỏ ra bình thản nhưng đôi mắt lại thỉnh thoảng liếc qua đôi chân thon dài đang bắt chéo nhau của Tôn Khả Khả, cậu nuốt ực một ngụm nước bọt và trong lòng có chút nóng.

Tôn Khả Khả vẫn đang diện một bộ váy đỏ như máu, một lớp khăn mỏng được nàng đeo trên khuôn mặt có phần sắc sảo của mình.

Mặc dù bị che mất đi một nửa gương mặt nhưng sự xinh đẹp vẫn là còn đó, không hề khuyên giảm.

Mái tóc đỏ được cột gọn lại và đặt bên bờ vai trái thon gọn, bộ ngực không quá khủng bố nhưng vẫn có thể gọi là to khi so sánh với những cô gái bình thường, đôi chân trắng ngần thon dài thì hoàn toàn có thể gọi là siêu phẩm.

Nhưng chỉ có một điều khiến Tôn Khả Khả khác biệt hoàn toàn với những cô gái bình thường kia, một thanh đại kiếm với một màu huyết sắc đặc trưng, nó đang lơ lửng sau lưng Tôn Khả Khả như một vị hộ vệ riêng biệt và bản thân thì luôn tỏ ra một luồng sát khí khủng bố, không gian xung quanh thanh đại kiếm gần như luôn trong tình trạng bị xiêu vẹo.

Thanh Lâm đã hỏi thử hệ thống xem có thể nhận biết thông tin gì về thanh đại kiếm này hay không, trông nó thực sự mạnh.

Nhưng cậu chỉ nhận lại được một thông báo.

[Thông tin:

Chỉ số hảo cảm của chủ nhân và đối phương không đủ để thực hiện dò xét]

Cậu có chút sững sờ nhưng lại rất nhanh lấy lại tinh thần, đây không phải nói rõ ràng việc chỉ số hảo cảm cũng chính là yếu tố chính để Thanh Lâm có thể cua gái hay sao?

Thế giới này chắc hẳn cũng không quá trọng tư tưởng một vợ một chồng, dù cho có coi trọng tư tưởng đó thì chỉ cần Thanh Lâm trở nên mạnh mẽ hơn tất cả thì cậu cũng chẳng cần phải sợ hãi làm gì.

Tôn Khả Khả tuy rằng nhận biết Thanh Lâm, nhưng nàng lại im lặng từ khi cả hai ngồi chung từ đầu tới giờ, nói thật là cậu có chút khó chịu khi nàng cứ im lặng thế này.

Còn phải tăng chỉ số hảo cảm nữa cơ mà.

“Đúng thật vậy, ngươi có biết thì cũng chẳng thể làm gì đâu.

Tôn Khả Khả cất giọng lần đầu sau một đoạn thời gian dài im lặng, nàng cũng liếc nhẹ qua đôi mắt có phần dâm tà của Thanh Lâm đang nhìn chằm chằm vào chân nàng.

“Có thể truy sát một Thất Đạo cảnh hậu kỳ thì đối phương phải cường đại như thế nào mới được cơ chứ?

Ta cũng không ngu ngốc đến độ va chạm với hắn.

Thanh Lâm tuy rằng có chút run trong lòng, cảnh tượng cậu phải chạy trốn như côn trùng vào cái ngày đó lại hiện về.

Nhưng đang ở trước mặt Tôn Khả Khả xinh đẹp thì Thanh Lâm phải thể hiện bản thân là một người thông minh và bình tĩnh trước mọi tình huống.

“Ân tình ngươi giúp ta vẫn còn đó, ta sẽ trả đủ cho ngươi.

Tôn Khả Khả xoay người và một cô người hầu đang đứng gần đó bước nhanh lên và đưa một khây bạc đang đựng chiếc hộp cỡ nhỏ khoảng chừng một gang tay.

“Đây là một chiếc nạp giới có đầy đủ tiền bạc cùng các loại dược liệu, nguyên liệu rèn vũ khí, nó cũng có sẵn vài món pháp bảo đủ để ngươi dùng.

Tôn Khả Khả vẫy tay và chiếc hộp nhanh chóng bay vào lòng Thanh Lâm, cậu thực sự hiện tại đang không có gì trong người cả, kể cả bộ quần áo sạch sẽ đang mặc cũng là do được một thị nữ thay giúp.

“Cái này.

Thanh Lâm có chút không cam lòng, cậu cứu mạng nàng chỉ đổi lại được bằng này hay sao?

Đáng lẽ phải là một chức vụ nào đó trong gia tộc nàng hoặc là một mối quan hệ đặc biệt nào với Tôn Khả Khả cơ chứ, đằng này chỉ đơn giản là vài món như thế này?

Nhưng cậu lại không thể để cho nàng cảm giác mình cứu nàng là có mục đích gì cả, và đồng thời Thanh Lâm cũng cần giữ hình tượng của bản thân là một người cao cao tại thượng không quan tâm vật chất.

Thanh Lâm gật đầu và nhận lấy nạp giới đeo vào tay, cậu tuy rằng thở dài trong lòng nhưng lại vẫn hướng ánh mắt ra phía ngoài đấu trường như thể việc với Tôn Khả Khả hoàn toàn đối với cậu không quan trọng.

“Quá trình tăng điểm hảo cảm với mệnh nữ quả nhiên không đơn giản tí nào.

Thanh Lâm nói thầm trong lòng và có chút thất vọng nhẹ.

[Nhiệm vụ ẩn:

Tiêu diệt Chân mệnh thiên tử – Hàn Tư Không]

“Hả?

Chân mệnh thiên tử?

Thanh Lâm không khỏi bật người khỏi ghế, cậu nhanh chóng bước đi rời khỏi khán đài và lẩn người vào một góc tối phía dưới cùng.

“Tại sao lại phải tiêu diệt chân mệnh thiên tử?

Ta cũng đâu phải là kẻ phản diện?

Cậu có chút hồi hộp trong lòng, danh hiệu này thật sự là nằm ngoài tầm với Thanh Lâm.

[Thông tin:

Khoảng cách 13.

900 mét về hướng tây nam – thời gian còn lại 4 giờ]

“Sao không giải thích gì cho ta đi?

Thanh Lâm chửi bới một hơi, cậu cũng chỉ đành bước đi mà không thể phàn nàn gì thêm nữa.

Nhiệm vụ này cũng có thể coi như là một hình thức luyện tập thực chiến đầu tiên dành cho cậu đi, cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ tuy rằng rất mạnh nhưng Thanh Lâm vẫn chưa hình thành Đạo tâm, cậu cần phải hình thành Đạo tâm hoàn chỉnh thì mới có thể tiến cảnh lên Tứ Đạo cảnh một cách dễ dàng được.

Cậu phóng nhanh về một phương hướng và bỏ lại sau lưng chuyện của Tôn Khả Khả.

“Đành chờ cơ hội khác tăng thêm chỉ số rồi ăn nàng ta sau vậy, thật mong chờ.

“Còn hai mươi phút nữa!

Thanh Lâm hiện tại đã trùm toàn bộ cơ thể lại bằng một bộ quần áo đen cùng áo choàng rộng người, cậu giữ trên tay một chiếc mặt nạ vô diện có phần đẹp mắt.

Cũng đã một đoạn thời gian cậu giữ nguyên tư thế núp trên cây để chờ đợi thời điểm đánh lén cái gọi là “Chân mệnh thiên tử” kia.

Ngay bên tay trái cậu là một quả cầu hoả diễm màu đỏ như máu tươi, đây cũng chính là Thiên cấp tiên pháp của cậu – Hoả Diễm Tu.

Đây là một ngọn hoả diễm đặc biệt, nó có khả năng lấy máu làm nguồn dẫn và hoàn toàn đủ sức để thiêu trụi một con người mạnh khỏe trong nháy mắt, Thanh Lâm cũng đã nén hoả diễm lại để nó trở thành giống như một quả bom mang sức oanh tạc mạnh mẽ.

[Thông tin:

Còn ba phút]

Thanh Lâm không thể kiểm soát được nhịp tim đang càng ngày đập nhanh của mình, cậu hít vào thở ra một vài hơi để bình tĩnh lại, ngọn hoả diễm lại càng bị thu nhỏ lại.

Vút!

Một thanh âm như tiếng tên bay vang lên giữa khung cảnh im lặng, Thanh Lâm nuốt ực một ngụm không khí và hạ người xuống, cậu nhắm kỹ vào vệt đen đang lướt rất nhanh đến mình.

“Sao lại nhanh đến thế.

Cậu không thể tin được đối phương cũng là Tam Đạo cảnh như mình, tốc độ này hoàn toàn vượt xa Thanh Lâm, thông tin hệ thống đưa ra cũng không đề cập về việc đối phương có bất kỳ tiên pháp nào cho phép tăng tốc bản thân hay lướt đi giữa không khí cả.

Chỉ đơn giản là sức mạnh thể chất.

Ngọn hoả diễm bị Thanh Lâm kích hoạt và phóng mạnh đến phía trước Hàn Tư Không.

Ầm!

Hoả diễm phát nổ oanh tạc cả một vùng rộng, khói bụi mù mịt cùng vô vàng đất cát bay lung tung cả lên.

Thanh Lâm đeo chiếc mặt nạ vô diện vào mặt và ngưng tụ ra một dạng kiếm khí trước mặt mình, cậu có lợi thế rất nhiều về mặt tu vi cùng số lượng tiên pháp có thể sử dụng.

Nhờ vào hệ thống mà Thanh Lâm không cần phải học tập tiên thuật bằng những cách thông thường.

Kiếm khí hình thành, Thanh Lâm điều khiển và vút mạnh thanh kiếm đi.

Xoẹt!

Ầm!

Ầm!

Kiếm gió đã chém trượt, thân ảnh to lớn của Hàn Tư Không bay ngược ra phía ngoài, các vết thương cũng chỉ là một vài chỗ bị ngoài da mà thôi.

“Hắn né được hết tất cả?

Thanh Lâm có chút chua chua trong khoang miệng, cậu đã đánh lén bằng Thiên cấp tiên pháp cùng Địa cấp kiếm kỹ, nhưng Hàn Tư Không cứ đơn giản tránh né tất cả?

Cái này cũng quá là kỳ lạ rồi, đây chính là chân mệnh thiên tử hay sao?

Nhưng cậu cần phải hoàn thành nhiệm vụ, dù sao thì đối phương cũng hoàn toàn thua thiệt về tất cả mọi mặt, nếu đối mặt đối thủ như thế này mà vẫn không thể đánh bại thì tương lai trở thành kẻ đứng đầu thế giới cũng chỉ là một câu nói đùa.

Thanh Lâm vung lên một thanh kiếm khí khác, cậu hướng đến người đang bay ngược giữa không trung kia và hét lớn.

“Toàn phong bạo!

Kiếm khí chém thẳng lên Hàn Tư Không, Thanh Lâm cũng nhanh tay lấy ra một thanh kiếm mỏng trên tay, dù sao thì có vũ khí vẫn tốt hơn là đánh nhau bằng tay không.

Cậu cho rằng Hàn Tư Không sẽ lãnh trọn kỹ năng của mình khi đang bay ngược như thế kia, nhưng rất nhanh hành động của Hàn Tư Không đã làm cho Thanh Lâm cau mày lại.

Hai tay như thể kim loại đập mạnh vào nhau và tạo ra một dư chấn mạnh mẽ đến mức phá huỷ được Toàn phong bạo khi nó đến đủ gần với Hàn Tư Không, Thanh Lâm bỗng chốc có chút sợ hãi.

Kèo này khó rồi!

Cậu nhanh chóng tạo thêm một thanh kiếm khí thứ hai để có thể tấn công, hiện tại bên người Thanh Lâm ngoại trừ thanh trường kiếm trên tay thì cũng chỉ có một thanh kiếm khí đang lơ lửng bên hông.

“Thật sự là khó quá.

Trong trạng thái bình tĩnh thì Thanh Lâm có thể tập trung tạo ra kiếm khí một cách tương đối dễ dàng, nhưng hiện tại thì cậu lại đang ngập tràn lo lắng cùng sợ hãi.

Hàn Tư Không phản ứng các tình huống và phong cách chiến đấu rõ ràng là có nhiều kinh nghiệm hơn hẳn Thanh Lâm.

Nếu không phải hệ thống đã cung cấp thông tin cho Thanh Lâm thì cậu còn lâu mới tin Hàn Tư Không chỉ mới Tam Đạo cảnh và chỉ có duy nhất một tiên pháp.

Kiếm khí thứ hai dần dần thành hình, nhưng ngay thời điểm dư chấn trên bầu trời vừa hết thì Hàn Tư Không đã chạm đất.

Đôi chân vừa chạm đất thì ngay lập tức được dồn lực và Hàn Tư Không phóng thẳng đến Thanh Lâm, đôi tay lại lần nữa trở thành cứng như kim loại.

“Cái.

Tại sao Hàn Tư Không lại tấn công cậu?

Không phải bình thường thì đám nhân vật thường chờ đợi đối phương thi triển xong tuyệt kỹ thì mới bắt đầu đánh nhau hay sao?

Oành!

Một cú đấm móc thẳng vào hàm Thanh Lâm, cậu không đủ phản xạ để né và cũng không đủ sức để phòng ngự.

Đơn giản một cú đấm vào thẳng và Thanh Lâm bị đánh bay ra một đoạn xa.

Mặt nạ vô diện cũng bị nứt đi phần cằm, Thanh Lâm cảm nhận được một vị như sắt đang trong miệng mình, đầu lưỡi cũng tê tê một cảm giác như nhai phải đinh gỉ.

“Oẹ.

Thanh Lâm nôn ra một ngụm máu tươi trong lớp mặt nạ, mùi tanh làm cậu có chút choáng váng.

[Thông tin:

Kích hoạt chế độ tự động đánh – Tiêu hao tuổi thọ bản nguyên]

“Lại còn có cái này sao?

Thanh Lâm cố không gục xuống đất, cú đấm vừa rồi như thể vừa đẩy toàn bộ nhận thức của cậu ra ngoài và rồi mạnh bạo nhét ngược trở lại vậy.

Vút!

Trước mắt lại xuất hiện một nắm đấm lớn hướng thẳng vào mặt, Thanh Lâm lúc này hoàn toàn trở nên sợ hãi đến tột cùng.

Kẻ đi săn bỗng chốc trở thành con mồi.

“Sử dụng!

Sử dụng!

Tuổi thọ bản nguyên là cái gì cũng đã không còn quan trọng, hiện tại nếu như Thanh Lâm ăn trọn cú đấm kia thì không chết cũng khó nuôi, cậu đành phải liều bằng mọi cách có thể.

Xoạch!

Thanh Lâm hoàn toàn mất đi quyền điều khiển cơ thể, cậu hiện tại như thể một khán giả đang xem trận chiến theo góc nhìn thứ nhất vậy.

Ngọn huyết sắc hỏa diễm xuất hiện trên đầu ngón tay cậu, chỉ trong chưa đầy một khắc đã trở thành quả cầu lửa nóng đến kinh hồn và bay thẳng đến đầu Hàn Tư Không.

Xèo.

Xèo.

Oành!

Tiếng nổ vang trời tàn phá một đoạn cây cối, Hàn Tư Không bị đánh bay đi một đoạn và đập mạnh cơ thể vào thân cây dẫn đến gãy cả thân cây làm hai.

Thanh Lâm thu tay lại và lần nữa ngưng tụ ra một ngọn hoả diễm khác, tốc độ và khả năng sử dụng Hỏa diễm tu như thế này hoàn toàn nằm ở một trình độ khác khi so với chính bản thân Thanh Lâm.

Hàn Tư Không hiện tại đang rất thê thảm, một nửa gương mặt gần như bị cháy đến chỉ còn lại lớp thịt, phần da hoàn toàn bị thiêu trụi.

Quả cầu lửa vừa lớn bằng cỡ bàn tay thì Thanh Lâm ngay lập tức phóng thẳng ra.

Chỉ thấy Hàn Tư Không quăng lên một nắm đất như thể tuyệt vọng mong muốn ngăn cản hoả diễm, nhưng rất nhanh sau đó là một thân cây lớn đã xuất hiện trước mặt Hàn Tư Không.

Oành!

Hàn Tư Không dùng thân cây như một tấm khiên chặn lại vụ nổ, nhưng dư chấn cũng hoàn toàn đủ sức đánh thân thể đã bị cháy đi rất nhiều của Hàn Tư Không đi một đoạn dài.

Ngay lập tức bốn thanh kiếm khí xuất hiện xung quanh Thanh Lâm.

Vút!

“Kiếm khí!

Thanh Lâm la lên và ngay lập tức bốn thanh kiếm khí phóng thẳng đến Hàn Tư Không.

Hàn Tư Không đang bay ngược cũng đồng thời dùng hai tay đấm thẳng phá huỷ được hai trong số bốn thanh kiếm khí, cũng vì thế mà hai thanh còn lại thuận lợi ghim chặt vào cơ thể Hàn Tư Không.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Thanh Lâm nheo mắt lại và phóng thẳng người chạy theo Hàn Tư Không, hành động hiện tại của cậu rất dứt khoát, khác hẳn lúc ban đầu.

Dù sao thì hiện tại thân thể này cũng là do hệ thống điều khiển, Thanh Lâm cũng chỉ có thể ngồi xem mà thôi.

Hàn Tư Không phun ra một ngụm máu và gục xuống đất bất tỉnh, Thanh Lâm ngưng tụ ra thêm một ngọn hoả diễm nữa trên đầu ngón tay.

[Thông tin:

Hệ thống bị buộc dừng hoạt động]

[Thông tin:

Hệ thống đã hoạt động bình thường]

“Cái gì thế này?

Mọi việc xảy ra quá nhanh khiến Thanh Lâm có chút không hiểu, hiện tại cậu cũng đã lấy lại quyền điều khiển cơ thể mình.

Nhưng hệ thống lại đưa ra hai thông báo thật sự kỳ lạ.

Huyết sắc hỏa diễm trên tay cũng đã biến mất từ lúc nào, Thanh Lâm cho rằng bản thân cậu không đủ sức thi triển nó quá nhiều lần nên cũng không nghi ngờ gì.

“Vậy giờ chỉ cần giết hắn?

[Thông tin:

Tiêu diệt Chân mệnh thiên tử]

“Được rồi!

Thanh Lâm rút ra một thanh trường kiếm, nhưng cậu lại rất nhanh cất vào.

Hiện tai làm thế thì sẽ để lại quá nhiều dấu vết, vì thế mà Thanh Lâm lần nữa dùng sức ngưng tụ ra ngọn huyết sắc hỏa diễm của mình.

Xèo.

Xèo.

Hoả diễm bay đến và nhanh chóng thiêu rụi Hàn Tư Không thành tro bụi, ngay cả một mẩu xương cũng không còn.

“Hoả diễm này luôn mạnh như thế sao?

“Vậy sao lần trước nó chỉ làm bỏng được hắn?

Thanh Lâm có chút khó hiểu, cùng một loại lửa nhưng lúc lại mạnh lúc lại yếu.

[Thông tin:

Nhiệm vụ tiêu diệt Chân mệnh thiên tử – Hoàn thành]

[Ban thưởng:

Linh hồn bất diệt]

“Linh hồn bất diệt?

“Đây là cái gì, nghe qua có vẻ mạnh.

Thanh Lâm rất thích cụm từ “bất diệt” cái này không phải là cậu có thứ gì đó liên quan đến bất tử hay sao.

Thế thì nhiệm vụ lần này thật sự rất tốt luôn.

[Thông tin:

Cảnh giới Ngũ Đạo cảnh mới có thể kích hoạt]

“Ngũ Đạo cảnh?

Thôi cũng được.

Thanh Lâm cũng không gấp gáp, yêu cần cảnh giới cao hơn mới có thể dùng cũng chứng minh phần thưởng lần này bất phàm, cậu thực sự đang rất cao hứng.

“Trở về thôi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập