Chương 23: Thiếu Chủ Bất Đắc Dĩ Và Kẻ Xuyên Không.

Audio

00:0015:19

Hàn Tư Không bước nhanh về phía nhà kho Lâm gia, cậu cố để bản thân không bị những người trẻ tuổi họ Lâm nơi đây bắt được.

“Tử Nghiên a Tử Nghiên, cô chơi tôi à?

Rõ ràng cậu mười năm làm lính, tự nhiên lại bị bắt làm lãnh đạo gia tộc, đã thế còn là một gia tộc lớn với cả ngàn người.

Vài trăm tu sĩ, đây chẳng phải là nàng đang đào hố chôn cậu hay sao?

Nhà kho nơi đây lại chẳng có hạt bụi nào, rộng rãi và thoáng mát vô cùng, có những kiện hàng chất thành núi ở phía góc.

Đôi mắt đen của Hàn Tư Không có chút trầm tư.

Phía góc tối tối kia có thể dùng để trốn việc, cậu thật không dám làm những việc có thể ảnh hưởng đến người khác.

Lãnh đạo ư?

Còn lâu cậu mới đủ sức.

Hàn Tư Không cũng biết bản thân có khả năng gì, cậu cũng rất ghét việc mình yếu kém làm tổn hại đến người khác.

Bản thân cậu cũng là loại người tự làm tự chịu, sẽ không oán trách người khác vì sai lầm của bản thân mình.

“Haizzz.

Bước chân Hàn Tư Không rất nhanh phóng đến nơi đó, các kiện hàng to lớn chất chồng lên nhau cũng đã vô tình tạo ra một khoảng trống nơi góc tối, mát mẻ và chật hẹp.

Hoàn toàn là nơi lý tưởng để trốn tránh trách nhiệm.

Hàn Tư Không cười cười, đây cũng là quá tốt với cậu rồi.

Nhưng khi đôi chân vừa chạm đất, Hàn Tư Không lại có chút bất ngờ nhìn về một bóng người đang nằm ngủ yên vị nơi đây.

Nàng mặc một thân váy xanh lục tươi trẻ, mái tóc đen xõa dài trên đất, gương mặt xinh đẹp mang theo một khí chất cao quý như tiên, phần ngực đang phập phồng nhẹ nhàng cân đối.

Thậm chí cậu có thể cảm thấy rõ ràng độ mềm mại kia đang dao động rất thoải mái.

“Lâm Uyển Nhi?

Hàn Tư Không rõ ràng nhận ra nàng, đây cũng chính là con gái của trưởng tộc Lâm Quang hiện tại, cũng đồng thời là người có Kim Bạch Nhẫn.

Tương lai sẽ là người lãnh đạo Lâm gia.

Nàng vào ngày thường khí chất cao ngạo, ung dung tự tại.

Thần thái cùng biểu cảm cũng là nằm rất cao phía trên, nàng như thể sinh ra từ tiên khí trần gian.

Nhưng hiện tại lại đang nằm ngủ rất ngon lành trong nhà kho, lại còn là góc tối bị che khuất.

Gương mặt càng là thanh tĩnh nhẹ nhàng, nơi miệng cũng rỉ ra một ít nước dãi.

“Khụ.

Hàn Tư Không lấy tay xoa xoa trán, cậu không phải là người mê tín, nhưng rõ ràng có gì đó rất sai luôn xảy ra với cậu.

Tại sao những cô gái cậu gặp lần đầu đều có bộ dáng rất là mất mặt như thế nhỉ?

Hà Thanh Chi bị sợ hãi tè ướt cả váy.

Tôn Ngọc bị lộ ngực do áo rách.

Hiện tại thì là Lâm Uyển Nhi bị nhìn thấy bản thân chảy dãi khi ngủ, mặc dù vẫn cực kỳ xinh đẹp.

Thật sự thì cái này bắt đầu có thể coi là tâm linh được rồi, số phận.

Mũi chân khẽ nhích và cơ thể Hàn Tư Không bay thẳng ra ngoài, nơi đây cũng đã có chủ.

Cậu cũng sẽ phải tìm nơi khác để trốn mà thôi.

“T-Thiếu chủ?

Âm thanh thanh khiết vang lên, có chút hoảng hốt pha tạp trong đó.

Lâm Uyển Nhi ngước mặt lên nhìn Hàn Tư Không đang đứng trên một kiện hàng cao, quay lưng lại với nàng.

Đây là nơi Lâm Uyển Nhi chuyên đến để nghỉ ngơi và giải tỏa áp lực từ gia tộc, nàng cũng cho rằng đây là nơi cực kỳ bí mật đối với người thuộc Lâm gia.

Thế nhưng tại sao người thiếu chủ mới chỉ đến đây có vài ngày lại có thể tìm thấy nàng đang ngủ một cách dễ dàng như vậy, đã thế còn lại một bộ dạng cực kỳ lôi thôi.

Gương mặt xinh đẹp của nàng bỗng chốc trở nên đỏ bừng như gấc, hai tai cũng là đỏ hoe một màu.

Mấy ngày trước nàng còn làm một bộ dáng cao cao tại thượng khi nói chuyện với Hàn Tư Không, nàng cũng đã tỏ ra không ưa gì cậu.

Mặc dù đó cũng chỉ là nàng đang giả vờ mà thôi, nhưng thật sự thì cũng là bộ dáng cao ngạo đó nha.

“A-À.

Chào Uyển Nhi tiểu thư, ta chỉ là đi nhầm vào đây thôi.

“Chào nhé!

Hàn Tư Không cố lảng tránh Lâm Uyển Nhi và sủi đi nhanh nhất có thể, nàng dù gì cũng là cô gái đang tuổi đôi mươi, nàng chưa đủ tâm lý để tiếp nhận việc bản thân bị phô ra những thứ xấu hổ, đã thế còn với một nam tử chưa thân quen.

Chạy nhanh vẫn là thượng sách, cái gì cũng không nhớ.

“N-Ngài tìm Uyển Nhi ư?

Sao lại biết ta đang ở đây.

Lâm Uyển Nhi thút thít, chất giọng như thể sắp khóc.

“Ta chỉ là muốn tìm một nơi nào đó để nghỉ ngơi, an tĩnh và vắng người mà thôi.

Vô tình gặp được tiểu thư, xin lỗi.

Ta chưa thấy gì cả.

Gương mặt đang đỏ của nàng lại càng đỏ hơn, rõ ràng lời nói vừa rồi cũng xác nhận Hàn Tư Không đã thấy bộ dạng khi ngủ của nàng.

Tay quẹt nhanh khuôn miệng và đôi môi đỏ mọng, Lâm Uyển Nhi đứng bật dậy và chụp lấy chân Hàn Tư Không, mặt nàng cúi xuống như thể đang trốn tránh gì đó.

“Ngài định đi đâu, có thể mang Uyển Nhi theo không?

Giọng nàng lí nhí thanh âm, tuy nhiên cũng là đủ để Hàn Tư Không nghe vào tai.

Cô nàng này đang lo sợ cậu làm gì đó như là bêu xấu nàng sao?

Hàn Tư Không nở một nụ cười khổ, thật tình đúng là đen đủi mà, cậu cũng không thể khiến Lâm Uyển Nhi tin mình chỉ thông qua vài câu nói được, thời gian cả hai gặp nhau còn chưa đến một giờ.

“Được, vậy thì nhờ Uyển Nhi tiểu thư dẫn đường.

Một lát cậu sẽ nói rõ ràng sau vậy, dù gì thì việc này cũng khiến Lâm Uyển Nhi xấu hổ tột cùng.

Hàn Tư Không cũng không thích thấy nàng bày ra bộ dáng này, mặt dù cũng rất là đáng yêu.

“Vâng.

Lâm Uyển Nhi nói nhanh và lách người qua những khe hẹp giữa các kiện hàng lớn, rất nhanh nàng cũng đã ra bên ngoài, bước thẳng một đường đi.

Hàn Tư Không phóng người xuống và bước nhanh theo.

Lâm gia, Tôn gia, Minh tộc, Liễu gia, Tường gia là năm đại gia tộc lớn nhất Minh Sơn Môn, cũng là những gia tộc có số lượng tu sĩ cực lớn với lên tới vài trăm người mỗi gia tộc.

Ở một vùng đồng bằng nơi đông bắc Minh Sơn Môn, địa bàn Liễu gia, có một người đang nằm sấp mặt vào đồng cỏ vàng trơ trọi.

Cơ thể của cậu khá gầy gò và có phần ốm yếu, mái tóc ngắn màu đen được cắt tỉa gọn gàng cao ráo, quần áo cũng là một bộ áo ngắn tay cùng một chiếc quần đen trên người.

Tay cậu đang đeo một vật có hình tròn kỳ lạ, trên đó có ba chiếc kim đang nằm im trên mặt kính, một sợi dây nối mặt kính lại và bám vào tay cậu.

Gương mặt trẻ trung có phần non nớt, đôi mắt đang nhắm chặt từ lâu bỗng nhiên mở bừng ra.

“H-Hộc.

Cái gì?

Đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, cậu có chút hoảng hốt và không tin trong ánh mắt.

Hai tay giơ lên phía trước, cậu liên tục đảo mắt nhìn vào đôi bàn tay của mình.

“Mình chưa chết?

“Mình thật sự chưa chết?

Gương mặt cậu bỗng nhiên bừng sáng lên một niềm vui, cơ thể cũng nhảy cẫng lên hân hoan.

“Nơi đây là?

[Nhiệm vụ đầu tiên:

Tái sinh thế giới khác – Hoàn thành!

Một dòng chữ và âm thanh có phần đinh tai bỗng dưng xuất hiện trước mặt khiến cậu giật mình ngã ngửa ra sau, hai tay chống mạnh xuống đất.

“Thế giới khác?

Mình xuyên không rồi?

Gương mặt cậu chuyển dần từ vui vẻ thành ngạc nhiên, và nhanh chóng trở thành mừng rỡ.

“Mình thật sự xuyên không sao?

Còn có thêm hệ thống!

Thân thể đứng thẳng lên nhanh chóng, ngón tay giơ lên và dòng chữ trước mặt biến mất.

“Mở hệ thống!

Âm giọng cậu có chút khàn khàn, đôi mắt cũng đã phần nào đó mệt mỏi.

“Làm sao để mở cái này, rõ ràng là mình có hệ thống.

Cậu im lặng và thâm tâm bắt đầu ra lệnh.

Kịch!

[Chủ nhân:

Thanh Lâm]

[Tuổi:

21]

[Chủng tộc:

Nhân loại]

[Cảnh giới:

Không]

[Thể chất:

Yếu]

[Không gian lưu trữ:

Chưa khai mở]

[Nhiệm vụ:

Khai mở Căn nguyên]

Một bảng trạng thái hiện lên trước mắt Thanh Lâm, gương mặt cậu hiện tại hoàn toàn là một sự hoan hỉ đến cực độ.

Bản thân trước đó chỉ là một học sinh bình thường tại địa cầu, và giờ đây lại có mặt tại nơi cực kỳ hoang vắng này.

Mình thật sự là xuyên không, còn có thêm hệ thống bên mình.

Đây chẳng phải nói rằng mình chính là nhân vật chính đây sao?

Giấc mơ từ lâu cũng đã trở thành sự thật!

Thanh Lâm cười lớn đến nỗi sặc mạnh vài cái, cậu ra lệnh thầm trong đầu mình.

“Nhiệm vụ này phải làm thế nào?

Hệ thống không thể nói chuyện sao?

[Thông tin:

Căn nguyên là căn cơ của tu sĩ, khai mở căn nguyên sẽ đặt chân con người vào con đường tu luyện]

“Làm thế nào để khai mở?

Thanh Lâm hỏi thầm, cậu có kiến thức về tu tiên.

Tuy rằng không nhiều nhưng ở thế giới cũ cũng là đủ dùng.

Chỉ là cậu không biết những truyện và phim ảnh ở thế giới cũ có phần nào trùng với thế giới này hay không, dù sao thì dường may mắn mọi thứ đều giống nhau.

[Thông tin:

Khi con người trước mười bốn tuổi căn nguyên sẽ tự khai mở, nếu không, buộc phải dùng ngoại lực]

“Ngoại lực?

Có thể mở như nào?

Mười bốn tuổi cũng đã qua đi quá lâu rồi, Thanh Lâm cũng có chút thở dài, rõ ràng thế giới này cũng có một vài phần giống với những gì cậu biết.

[Thông tin:

Đan dược hoặc các bảo vật]

“Tìm kiếm thế nào?

Thanh Lâm có chút sốt ruột, thế giới xa lạ vẫn làm cậu có chút hoảng sợ.

Kỳ thực hiện tại vẫn giữ được bình tĩnh hoàn toàn là nhờ vào hệ thống đang hiện hữu, bằng không thì chắc chắn cậu cũng đã hoảng loạn và chạy tứ tung mất rồi.

[Nhiệm vụ Tái sinh thế giới khác đã ban thưởng:

Khai mở căn nguyên]

“À, lại còn được ban tặng?

Thanh Lâm không khỏi cười tươi một nhịp, đây rõ ràng là bật hack, cậu chính là nhân vật chính của thế giới này, không thể sai được.

Một luồng ánh sáng từ trên bầu trời đánh thẳng xuống thân thể của Thanh Lâm, cậu có chút cảm giác của một tồn tại vừa được tạo ra tận sâu bên trong linh hồn mình.

[Nhiệm vụ:

Khai mở Căn nguyên – Hoàn thành]

“Căn nguyên đã khai mở sao?

Vậy mình hiện tại đã có thể tu luyện?

Đôi mắt đen quét nhanh xung quanh, nơi đây giống như một ruộng lúa ngày hè, hạn hán và trống vắng.

Cậu cần tìm nơi nào đó để sắp xếp lại mọi thứ.

Đôi chân nhanh chóng chạy đi và Thanh Lâm hướng người về một lối đường mòn ngay gần đó.

“Mong là mình có thể nói và hiểu ngôn ngữ của thế giới này, bình thường truyện xuyên không đều là như thế mà, nhỉ?

Sau khoảng nửa giờ chạy liên tục, Thanh Lâm gục đầu vào một bụi cây mát mẻ và thở phì phò mệt mỏi.

“Haa.

Haaaa.

Mồ hôi ướt áo và đôi mắt cũng bị nhoè đi, cậu nuốt ực một hơi.

Cổ họng cũng khô khốc và đau rát tột độ.

“Đây cũng là quá sức a.

Mệt chết rồi.

Đường mòn dài đằng đẵng không thấy đích, cũng may là xung quanh cũng có đầy những cây cao tránh nắng, nếu không thì Thanh Lâm cũng là chết khô rồi.

Trên người ngoại trừ cái đồ hồ đã chết máy thì cậu thật sự chẳng còn thứ gì cả, và đồng hồ thì không giúp Thanh Lâm đỡ khát được.

“Cậu trai trẻ không sao chứ?

Bỗng dưng có tiếng của một bà lão ngay phía sau lưng vang lên, Thanh Lâm không khỏi giật mình quay đầu nhìn lại.

Một bà lão lưng gù với mái tóc bạc phơ, trên mặt cũng là đầy nếp nhăn và đôi mắt mờ đục.

Hai tay của bà đang run một cách dữ dội, cây gậy chống cũng là đang run rẩy.

Nhưng chuyện bà lão xuất hiện cũng không phải là thứ chủ yếu làm Thanh Lâm kinh hãi, chỉ là những gì bà ấy nói đã làm cậu có chút nhăn mặt.

“Mình không thể hiểu ngôn ngữ của thế giới này?

Thật oan nghiệt, tại sao lại có thể loại xuyên không được tặng kèm hệ thống nhưng lại không có chức năng phiên dịch như thế?

“Cậu trai trẻ ổn chứ?

Thanh âm của bà lão lại vang lên, Thanh Lâm vẫn là không thể hiểu được gì cả.

Thật sự thì đây cũng là khởi đầu quá tệ đi, dù sao cũng là nhân vật chính cơ mà?

“Bà bà à, tôi thật không thể hiểu bà đang nói gì đâu.

Cậu lên tiếng nói chuyện, gương mặt nhăn nheo của bà lão vẫn là bình thản như vậy, đôi tay run rẩy của bà đưa vào túi và lấy ra một chiếc bình nước nhỏ bằng lòng bàn tay, dúi vào tay Thanh Lâm.

“Khát không?

Uống nước đi.

Bà lão nói với giọng vui vẻ, chống gậy bước đi và bỏ qua Thanh Lâm đang ngồi ngơ ngác tại chỗ.

“Rõ ràng không quen biết, cũng không hiểu những gì mình nói, nhưng lại cho mình nước?

Thanh Lâm mở nhanh bình nước và nốc cạn, dù sao cậu cũng là quá khát.

Lão bà này cho cũng là quá ít, chỉ bao nhiêu thì sao đủ uống chứ.

Cậu nói thầm trong lòng và kêu lên hệ thống trong tiềm thức.

“Hệ thống!

[Chủ nhân:

Thanh Lâm]

[Tuổi:

21]

[Chủng tộc:

Nhân loại]

[Cảnh giới:

Nhất Đạo cảnh sơ kỳ]

[Thể chất:

Yếu]

[Không gian lưu trữ:

Chưa khai mở]

[Nhiệm vụ:

Đột phá Nhị Đạo cảnh]

“Đột phá Nhị Đạo cảnh, không phải là nên có nhiệm vụ gì đó liên quan đến các mỹ nữ hay là sự kiện gì mới đúng chứ?

Sao lại vẫn là nhiệm vụ đột phá?

[Thông tin:

Nhiệm vụ liên quan đến Mệnh nữ sẽ được tự động xuất hiện khi chủ nhân đến đủ gần họ, đây không phải là nhiệm vụ chính]

“Ra là vẫn có, chỉ là nhiệm vụ ẩn mà thôi.

Đôi mắt Thanh Lâm có chút chờ mong, nhân vật chính rồi cũng sẽ thu thập hết các nữ nhân xinh đẹp vào hậu cung mà thôi, chẳng chạy đi đâu được cả.

“À đúng rồi, nhiệm vụ đột phá trước đó của ta đã hoàn thành, quà đâu?

Mặc dù cậu cũng chẳng hề làm gì cả, hệ thống tự đưa nhiệm vụ và tự mình hoàn thành, phải chi cứ như vậy đến khi cậu đến cảnh giới tối cao nhất nhỉ.

[Nhiệm vụ Khai mở Căn nguyên đã ban thưởng:

Thể chất tăng cường]

[Thể chất:

Yếu – Trung]

“Sao lại là tăng cường thể chất?

Nhưng khoan đã, cậu chỉ là thể chất yếu vẫn có thể chạy liên tục gần nửa giờ trong tình trạng mệt mỏi và đói khát?

Cái thể chất này tựa hồ cũng không phải như những gì nó ghi trên bảng trạng thái.

“Mệnh nữ là gì?

Thanh Lâm nhìn về phía lão bà bà vẫn đang bước đi rất chậm rãi phía trước, cậu sẽ đi theo bà để tìm đến một thôn làng hay thị trấn nào đó, để ít nhất sinh tồn thì cậu cần thông tin về thế giới này.

[Thông tin:

Mệnh nữ là những nữ nhân mang trong mình thiên mệnh đặc thù]

“Chỉ có nhiêu đó?

Hệ thống cũng không hiện ra dòng thông tin nào cả, Thanh Lâm cũng đành thở dài một hơi.

“Chắc là họ cũng là dạng nhân vật sẽ ảnh hưởng đến nhân vật chính là mình đây.

“Thế giới này có bao nhiêu cấp bậc tu tiên?

Có thể đưa cho ta sơ bộ về thông tin chung của thế giới này không.

Cậu chờ đợi vài giây, một bảng đầy chữ lần nữa xuất hiện trước mặt.

[Thông tin:

Nhân loại có mười cấp bậc tu tiên:

Nhất Đạo cảnh, Nhị Đạo cảnh, Tam Đạo cảnh, Tứ Đạo cảnh, Ngũ Đạo cảnh, Lục Đạo cảnh, Thất Đạo cảnh, Bát Đạo cảnh, Cửu Đạo cảnh, Thập Đạo cảnh.

Chia từng đại cảnh thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ]

[Thông tinh:

Tiên tộc có mười cấp bậc tu luyện:

Nhất Linh cảnh, Nhị Linh cảnh, Tam Linh cảnh, Tứ Linh cảnh, Ngũ Linh cảnh, Lục Linh cảnh, Thất Linh cảnh, Bát Linh cảnh, Cửu Linh cảnh, Thập Linh cảnh.

Chia từng đại cảnh thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ]

[Thông tinh:

Yêu tộc có mười cấp bậc tu luyện:

Nhất Tinh, Nhị Tinh, Tam Tinh, Tứ Tinh, Ngũ Tinh, Lục Tinh, Thất Tinh, Bát Tinh, Cửu Tinh, Thập Tinh.

Không chia thành tiểu cảnh]

[Thông tin:

Không]

“Không?

Là không có thông tin gì hay là không thể tiếp lộ?

Thanh Lâm nghiến răng, thiếu thông tin chỉ làm cho cậu không thể tìm cách bước thêm, mù mờ một cách vô nghĩa chỉ càng khiến mọi thứ tồi tệ hơn.

Thở dài một hơi, cậu đứng dậy và chạy theo lão bà bà, hiện tại thì sinh tồn vẫn là ưu tiên trước nhất, có hệ thống bên người thì cậu cũng không quá lo lắng sẽ phát sinh chuyện gì quá sức, căn nguyên cũng tuỳ tiện ban thưởng được cơ mà.

Cậu cũng cần có thời gian rảnh để tìm hiểu về từng cảnh giới, Nhất Đạo cảnh tựa hồ cũng không có biến hoá gì lớn cả.

Nhân vật chính của thế giới này, chắc chắn là Thanh Lâm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập