Quay trở lại ngày trước khi vòng thứ hai bắt đầu.
“Biểu hiện của ngươi ở vòng đầu rất tốt, nhưng không cần giúp con bé đó đến vậy.
Nếu nó bị hạ, đó là do bản lĩnh của nó không đến mà thôi.
Cốc trà bị đặt xuống bàn một cách nặng nề, Giang Lưu Như lấy ra ba chiếc hộp gỗ và chúng bay đến trước mặt Hanakii.
Cậu nhận lấy chúng và có chút chần chờ, nhưng suy tính của Hanakii vẫn rất kiên định.
Cậu đưa tay lấy ra một mảnh đồng cổ nát đặt lên bàn hướng về phía Giang Lưu Như nói khẽ.
“Giang trưởng lão có quen biết ai gọi là Thanh Hư Tử tiền bối chứ?
Hắn nhờ ta đưa mảnh đồng này cho ngài, và dường như mọi chuyện cũng không hoàn toàn kín kẽ.
“T-Thanh Hư Tử?
Giang Lưu Như có chút giật mình, nhưng nàng điềm nhiên như không và nhìn thẳng vào Hanakii.
Như thể mảnh đồng kia vốn chẳng phải vật quan trọng gì.
“Ta biết ngươi lo lắm chuyện gì, tên già đó không phải vấn đề cần quan tâm.
Mọi chuyện vẫn ổn.
“Còn về mảnh đồng này thì, ngươi cứ giữ lại bên mình đi!
Nàng nói và phất tay ra hiệu Hanakii rời đi, cậu tuy không hoàn toàn đọc hiểu tình hình nhưng cũng rất nhanh ổn định và chấp nhận.
Bố cục của đại năng Hư Thần cảnh không dễ vây vào đâu à!
“Hmm…”
“Hẳn đây là lúc chúng ta nên tìm một chút gì đó để làm nhỉ?
“Làm gì?
Cá cược xem nhóm nào sẽ có nhiều điểm hơn à?
“Chứ không lẽ ngồi đây chẳng làm gì suốt vậy sao?
Riel… em sao vậy?
“Đừng quan tâm, hai người cứ tiếp tục trò chuyện.
Lauriel nhắm chặt hai mắt và dựa lưng vào tường ngồi thiền định, Urika đang đọc gì đó trông cực kỳ khó nuốt và Hanakii cùng Hirio thì chỉ có thể ngồi nói chuyện với nhau tại phòng chờ.
Không gian nơi đây đầy đủ tiện nghi cùng rộng rãi, nhưng do luật của học viện thì họ không thể rời khỏi gian phòng mà phải đợi vòng thi hoàn thành.
Tiếc thay cả nhóm lại bị loại đầu tiên, thậm chí còn chưa kịp kiếm điểm nào.
Và Hanakii lại càng cay đắng khi cậu vốn có lợi thế rất lớn về địa đồ cùng đề thi nhưng giờ lại vô nghĩa hoàn toàn.
“Hẳn là có gì đó không đúng nhỉ?
Cậu nói, cảm giác khó chịu tuy đã không còn nhưng bản thân hiện tại vốn chẳng có việc gì để làm nên chỉ đành phải tìm chủ đề phân tích.
“Mày quá tự tin, thông thường thì hẳn sẽ thăm dò một chút trước khi kéo cả nhóm đi chung.
Và dù cho phát hiện nhóm địch thì mày cũng không có ý định lùi lại.
Hirio bước đến tủ đồ uống và lấy ra hai chai bia lạnh buốc, anh khui nhanh quăng cho Hanakii và nốc vội.
“Là vậy sao… chà…”
Cả hai ngồi trên ghế gỗ thở dài đầy ngao ngán, Hanakii gõ gõ mặt bàn như thể đang suy ngẫm gì đó và bỗng cậu nhận thấy Lauriel đang tiến lại gần họ.
Nàng vẫn đang nhắm chặt mắt nhưng vẫn di chuyển cực kỳ bình thường và thản nhiên đi đến ngồi lên đùi Hirio, cầm lấy chai bia trên tay anh và uống một cách không thể tự nhiên hơn.
Hirio thậm chí còn không chút bất ngờ và vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh kia, cái đầu lớn gác lên vai nàng.
“Gì đây…”
Cau mày nhìn cả hai tình tứ, Hanakii bỗng nổi lên sát tâm nhưng rất nhanh hạ hỏa.
Tên khốn này nếu là một kẻ chung tình thì cậu sẽ thật tốt giúp đỡ hắn nhưng thực tế kẻ này lại cực kỳ trăng hoa, may là Hirio vẫn nhận thức bản thân và rất thẳng thắng với những mối tình này.
“Gian phòng này không đủ rộng để đấu luyện nhỉ?
Nếu không thì hẳn là sẽ có thể để tao và mày luyện tay trong lúc rảnh.
Hirio cực kỳ hạnh phúc hưởng thụ sự ấm áp từ Lauriel, nàng thơm như cả vườn hoa dịu dàng và đầy mê người.
Nhưng cảm giác lồng ngực anh lại không còn đập rộn ràng như trước nữa.
“Nhắc đến đấu luyện thì mới nhớ, bà chị hai bận việc gì suốt thời gian qua vậy?
Mày có thông tin gì không?
– Hanakii.
“Lệnh triệu tập của Tiên Tử Đoàn, vì một sự kiện trọng yếu nên cần sự có mặt của toàn bộ tiên tử chính quy.
Lauriel lên tiếng, nàng ngả người dựa vào Hirio với gương mặt lạnh tanh nhưng đôi tai thì đỏ bừng.
“Triệu tập toàn bộ ư?
Vậy chị Irena bảo bận việc là thật à?
Và Phục Hy cũng phải trở về, là chuyện gì sao?
“Là về Uyển Nhi… phán quyết của hội đồng tối cao đã giao nàng cho Thiên Trúc Thánh Mẫu, hẳn là sẽ tốt hơn khi ở chỗ cũ.
” – Lauriel bỗng vươn tay xuống đùi Hirio và nhéo mạnh.
“Au!
“Au?
Hanakii nheo mắt nhìn Hirio đang cắn răng, cảm xúc dâng trào dữ dội vậy à?
“K-Không… kết quả vậy cũng là rất tốt rồi, Lauriel đã nói Thánh Mẫu là người cực kỳ lương thiện và tốt bụng, bà ấy chứng đạo Thần cảnh bằng sự thánh khiết của bản tâm nên không phải là người xấu.
Hirio như thể cố rặn ra lời nói.
“Chỉ vậy thôi mà phải triệu tập toàn bộ tiên tử sao?
Sao lại phô trương như thế nhỉ?
– Hanakii xoa cằm khó hiểu.
“Vì một nhân vật đặc biệt đã đích thân tiếp nhận nhiệm vụ hộ tống Lâm Uyển Nhi tiến về Thiên đảo.
” – Lauriel dường như đã vui vẻ hơn chút và nói.
Thiên đảo vốn là Thiên giới cũ, nhưng sau khi bị yêu tộc Eilrine xâm chiếm và biến thành thuộc địa của mình thì đã bị liên kết trực tiếp vào bầu trời của Eilrine.
Nhưng dù thế thì nơi đó vẫn là một giới khác và cần khá nhiều thao tác mới có thể tiến về đó.
“Nhân vật đặc biệt?
Là Thượng Long Đoàn sao?
Chị có thông tin về họ chứ?
Hanakii chầm chậm nói, cậu sẽ không ngạc nhiên nếu là Thượng Long nhưng nếu là một thế lực nào đó mới lạ thì cần phải đặc biệt chú ý.
“Tổng Tư Lệnh yêu tộc Eilrine – Serena!
Đại năng Hư Thần cảnh hậu kỳ duy nhất của Tiên Tử Đoàn!
Lauriel nói, cả Hanakii và Hirio bỗng giật mình vô thức nhìn nhau.
Đại năng Hư Thần cảnh hậu kỳ?
“Và xin chúc mừng các bạn sinh viên đã hoàn thành vòng thi thứ hai!
Hãy nghỉ ngơi thật tốt trong thời gian chờ đợi vòng thi tiếp theo!
Sau bốn tháng thì vòng hai cũng hoàn thành, nó thậm chí còn nhanh hơn cả vòng đầu tiên dù không hề có các dị tượng phá huỷ bản đồ.
Nhưng do các thí sinh đã quên với đội nhóm và vài người biết cách sử dụng điểm meta để đổi lấy lợi thế thay vì giữ khư khư điểm cho mình.
Đã vậy các nhóm đầu tiên còn có bản đồ, họ săn giết các nhóm khác cực kỳ dễ dàng bằng việc bố trí bẫy rập gần khu cổ vật và di chuyển cực kỳ khó nắm bắt.
Vì thế mà bảng xếp hạng tầng dưới có thay đổi tương đối.
Nhưng nhóm cao nhất thì hoàn toàn không thay đổi gì cả.
Hạng 1:
Nhóm 7:
Akira, Treill, Mijoi, Dân, Tinalie.
Hạng 2:
Nhóm 14:
Yumeko, Nghi, Joki, Himec, Azi.
Hạng 150:
Nhóm 96:
Hanakii, Hirio, Riel, Urika, Jerry.
“Tuyệt cmn vời!
Hanakii che mặt lại nhìn lên bảng xếp hạng, cậu cảm giác như bản thân mình dường như ngày càng trở nên cợt nhả giống tên Hirio kia rồi.
Thậm chí cả những vòng thi của sinh viên tu vi tầm Tứ Linh cảnh cũng làm khó được cậu.
Nhưng Hirio lại cực kỳ thản nhiên, anh tặc lưỡi và cười lớn.
“Chậc!
Chậc!
Nhóm của Nguyên Dao toàn mấy tên kỳ lạ không vậy nhỉ?
“Tao nghĩ là từ vòng thứ ba trở đi thì chúng ta vẫn nên tách ra để-”
Cơ thể Hanakii chợt ngưng lại, ngón út cậu co giật nhẹ và bỗng một cơn đau truyền đến khiến chân mày khẽ chau lại.
Nhưng vấn đề chính là cốt lõi đã gây ra chuyện này.
Ngón út cậu chính là liên kết dùng để liên lạc với Hajiro – người đồng sự kiêm thợ rèn vũ khí chính cho cậu lúc còn ở hội Thợ săn, thông thường Hanakii sẽ dùng nó để liên lạc nhưng bí pháp này còn một tác dụng chính là xác nhận tình trạng của đối phương.
Nếu bị giật một nhịp và cơn đau ập đến, ngay sau đó là mất đi liên lạc thì đồng nghĩa Hajiro đã bị giết hoặc ít nhất là đang trong cơn nguy kịch.
Nhưng điều làm Hanakii kinh hãi nhất chính là vị trí Hajiro vào lần cuối cùng cậu cảm nhận được…
“Khuôn viên học viện Metaria?
Gương mặt Hanakii không có mấy chuyển biến và cậu như thể nhớ ra gì đó mà xoay người rời đi.
“Tao quên vài thứ, gặp lại sau.
“Được thôi!
” – Hirio gật đầu.
“Khoảng cách tương đối gần… tên đó không lẽ vẫn luôn ẩn náu trong học viện ư?
Dù rằng cả hai có mối quan hệ hợp tác từ rất lâu về trước nhưng bản chất Hanakii và Hajiro đều không để lộ thông tin cá nhân như vị trí ẩn náu hay người thân của mình ra, cũng không phải vì họ không tin nhau mà vì để hạn chế gây nguy hiểm cho đồng bạn.
Sự hợp tác vốn dựa vào uy tín và lợi ích, suy cho cùng thì hiện tại người duy nhất biết bí mật thật sự của Hanakii cũng chỉ có mỗi Hirio mà thôi.
“Tìm thấy rồi!
Giấu người sau khung cửa sổ gần khu vực bếp nấu của căn tin học viện, Hanakii nhìn về phía sân bãi phía sau và rất nhanh tìm thấy một gã đàn ông đang ngồi gục đầu trên chiếc ghế đá dưới cây ngay một vị trí khá hẻo lánh.
Xung quanh hoàn toàn trống vắng và tư thế ngồi của Hajiro cũng không quá nổi bật, trông hắn chỉ như một gã phụ bếp đang nghỉ mệt mà thôi.
Ngón tay Hanakii di động và một bộ váy xuất hiện trên tay, cậu chỉ cần vài giây để thay đổi hình dạng mình thành một nữ sinh cực kỳ bình thường.
Bước nhanh ra ngoài và như thể đang tìm kiếm gì đó, cậu tỏ ra bất ngờ khi nhìn thấy Hajiro và gương mặt đầy bất mãn đi về phía hắn.
“Nè… đang còn giờ làm mà ngươi lại trốn việc sao?
Jiro?
Hanakii bước đến gần sát Hajiro và nhận ra một mùi máu tanh nồng pha trộn thêm hương độc dược.
Độc?
Còn thêm bốn vết thương chí mạng…
Rốt cục là chuyện gì đã xảy ra?
“Là cậu sao Hanakii?
Giọng nói Hajiro thì thào cực nhỏ, thậm chí dù cho Hanakii đang đứng sát bên mặt vẫn rất khó để nghe thấy toàn bộ.
“Tôi bị lộ tẩy, nhóm tiên tử đã phát hiện ra những thành viên của hội đang ẩn núp trong học viện…”
Hajiro cực kỳ yếu ớt nói, Hanakii vẫn đang rất cảnh giác với xung quanh và sẽ ngay lập tức chuồn đi nếu nhận thấy có gì đó không đúng.
“Hãy cẩn thận với những thành viên thuộc đại yêu tộc, những kẻ cấp dưới trực tiếp của Tổng Tư Lệnh Serena không bất tài đâu… chúng nguy hiểm hơn những gì tôi nghĩ…”
Cậu vẫn im lặng nghe những lời yếu ớt từ Hajiro, biểu cảm không chút thay đổi.
“T-Tôi không sống thêm được quá lâu nữa, sắp tới việc rèn vũ khí cho cậu phải tìm người khác rồi… còn nếu cậu không thể tìm được thợ rèn nào đủ tin cậy thì…”
Hajiro cắn mạnh răng và một mảnh sứ rơi ra từ trong miệng thẳng xuống đất, Hanakii vẫn không có bất kỳ hành động nào và chợt đứng dậy.
“Nếu ngươi mệt thì phải nói chứ!
Ta sẽ báo cho bếp trưởng!
Cậu xoay người dùng chân chạm lấy mảnh sứ và giữ trong đế giày, Hajiro như thể nở một nụ cười tươi và chợt giọng nói vang lên khá lớn.
Đồng thời Hanakii cũng lấy ra một chiếc kẹo nhỏ đưa cho Hajiro.
“Hãy nghỉ ngơi thật tốt nhé.
“Cố gắng nhé… hãy sống sót… Thật tốt khi người cuối cùng tôi gặp được lại là cậu.
Hajiro không để lộ mặt nhưng Hanakii có thể chắc chắn sau câu nói kia là một nụ cười, cậu không nhìn lại mà rời đi cực kỳ tự nhiên.
“Thứ này là?
Ngón tay chạm nhẹ vào viên kẹo tròn, Hajiro có thể cảm nhận được sự ấm áp đang tăng dần của viên kẹo này và dường như cơ thể cậu cũng đang trở nên nóng hơn.
Chẳng biết là do vết thương hay độc dược gây ra, nhưng cơ thể ngày càng nóng khiến Hajiro không khỏi cảm thấy thống khổ.
Viên kẹo được lột ra và để lộ một viên thủy tinh chứa đầy hỏa diễm bên trong.
“Toái thi châu!
Haha!
Thì ra cậu xuất hiện ở đây không phải là trùng hợp, càng không phải vì đến giúp đỡ tôi!
Cách đó không xa, Hanakii giơ hai ngón tay và búng nhẹ.
Tách!
Công Lực:
Sát
Hajiro run nhẹ một nhịp và sinh mệnh tan biến, toái thi châu trên tay bỗng vỡ nát và ngọn lửa đem toàn bộ thi thể của cậu thiêu rụi thành tro tàn chậm rãi hoà vào nền đất.
“Chỉ có thể trách chính bản thân mình vì đã để lộ thông tin cá nhân mà thôi… Hajiro.
Bước đi thong dong, Hanakii thay đổi phục trang và lần nữa trở thành cậu sinh viên điển trai.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập